Thủy triều của Long Nhi rạp trời kín đất, bên trong một phương thế giới khác chính là sương mù màu xám rạp trời kín đất, cả hai trông như trùng cùng chồng vào lên nhau, nhưng thật ra thì đều không thuộc về một thời không, tạo thành một cảnh tượng kỳ lạ.
Bản thân ở bên trong nước biển, tất cả mọi hành động đều sẽ bị nước biển hạn chế, hành động không tiện, đây chính là kỹ năng khống chế toàn bộ phạm vi mà Long Nhi vừa mới học được, để chiến lực của tất cả người bên thế lực sương mù màu xám yếu đi rất nhiều, mà người bên Thiên Cung thì không nhận ảnh hưởng.
"Ha ha, ngươi chắc đã quên ta đang cầm cái gì rồi?"
Thiên Lạc tuy rằng bị thực lực của Long Nhi và Niếp Niếp làm cho chấn kinh, nhưng việc đã tới nước này rồi hắn thế nhưng là vẫn không hoảng hốt mà là cười lạnh một tiếng sau đó lấy hạt châu trong tay ra.
"Đây là Chử Hải châu, ngươi dùng nước biển tới đối phó ta thì chẳng phải là muốn chết rồi sao?"
Dứt lời, hắn đưa tay chỉ về phía hạt châu, trong chốc lát, Chử Hải châu đỏ bừng lên, giống như hỏa diễm cực nóng thiêu đốt trong nước biển vậy, đốt cháy lan ra toàn bộ vùng biển!
Chử Hải châu, có thể thiêu thiên nấu biển.
Đây chính là Chiến hồn mà cường giả đỉnh cao năm đó để lại, mức độ cường đại tự nhiên là không thể nghi ngờ.
Nó không phải hỏa diễm, nhưng lại thắng mọi hỏa diễm, có thể để nước biển sôi trào lên nhưng lại không bốc hơi!
Nhiệt độ của nước biển có thể lên cao không hạn chế, bản thân ở bên trong nước biển này, xem như Đại Đạo Chúa tể thì cũng sẽ bị luộc chín!
"Ông!"
Ánh sáng đỏ nhanh chóng lan rộng ra, trong nháy mắt nhiệt độ của nước biển đã đạt tới mức độ khiến người nghe mà kinh hải, tất cả người bên Thiên Cung đều cảm nhận được bản thân mình đang được bao bọc bởi một loại lóng chỉ có thể dùng pháp lực đi áp chế.
Thiên Lạc lạnh lùng nói: "Chuyện giữa các ngươi và sương mù màu xám Lược Thiên Minh chúng ta không muốn tham gia vào, thả chúng ta rời đi, bằng không ta sẽ liều cá chết lưới rách không tốt với một bên nào hết!"
Nhiệm vụ lần này đã không cách nào làm tiếp, hắn cần phải trở về nhanh chóng báo cáo tình huống cho Minh chủ, dù sao thua ... thì thua một cách không hiểu ra sao cả.
Long Nhi mở miệng nói: "Được a, thả Chử Hải châu xuống thì chúng ta để cho ngươi đi."
Lông mày Thiên Lạc co rúm lại thành một đám, "Chuyện này rõ ràng là không được rồi."
"Đã không đàm phán được, vậy thì ngươi cũng ở lại đi!"
Long Nhi hừ hừ, mở miệng là vô cùng bá khí, sau đó cổ tay vừa nhấc, trong tay xuất hiện thêm một cái muỗng.
Theo bấm pháp quyết, chỉ dùng cái muỗng nhẹ nhàng khấy ra một cái, trong chốc lát, toàn bộ thủy triều dâng trào lên, toàn bộ vùng biển đều bị cái muỗng điều khiển, quấy ra vòng xoáy cường đại bao bọc Thiên Lạc vào trong đó.
"Cái pháp bảo đó của ngươi là gì?"
Hai mắt Thiên Lạc trợn tròn lên khó có thể chấp nhận được sự thật này mà kinh hô lên, hắn phát hiện Chử Hải châu thế mà bị cái muống kia áp chế, đã mất đi khống chế đối với vùng biển này, thiêu không nổi.
Hắn không thể không nhìn vào Chử Hải châu trong tay một chút rồi lại nhìn vào cái muống trong tay Long Nhi một chút, trông thế nào cũng cảm thấy Chử Hải châu phải lợi hại hơn mới đúng, cái muống kia nó dựa vào cái gì a?
Có điều hắn biết bây giờ không phải là lúc nghĩ tới chuyện này, bởi vì ở một bên cây Lạc Thần cung của Niếp Niếp đã bắn ra một mũi Sinh Tử Thần tiễn.
Mũi Sinh Tử Thần tiễn này khuấy động những đợt sóng vô tận, tương dung với thủy triều của Long Nhi, biến thành nộ long nuốt chửng về phía Thiên Lạc mà tới, đồng thời, vòng xoáy to lớn bên trong thủy triều tuôn ra lực hút cực mạnh, để Thiên Lạc khó mà tránh né được.
"Thử Thần Lạc Nguyệt chỉ!"
"Đại Đạo Yên Diệt chưởng!"
Thiên Lạc và một người khác của Lược Thiên Minh đều giật mình, thi nhau thi triển ra thần thông mạnh nhất của chính mình, tuy nhiên Thiên Lạc lui về phía sau nửa bước nhỏ không chút dấu vết.
Niếp Niếp và Long Nhi một mực sống ở cùng nhau, độ ăn ý của hai người là rất cao, Sinh Tử Thần tiễn được thêm pháp thuật của Long Nhi, bùng phát ra đòn tấn công mạnh nhất, Thiên Lạc nhạy cảm phát giác được không ổn, sinh ra cảm giác không thể ngăn cản.
Kết quả không để cho hắn phải thất vọng, Sinh Tử Thần tiễn giống như sấm sét hàng thế, nhanh chóng bắn xuyên qua pháp thuật của hai người Thiên Lạc, vẫn như cũ mang theo lực lượng hủy diệt cường đại sát phạt mà tới.
Tên tu sĩ còn lại của Lược Thiên Minh kia lúc này sắc mặt biển đổi nhanh chóng, vội vàng gọi ra mấy cái tấm chắn tiếp tục ngăn cản, nhưng cũng chỉ chống được thêm một hơi thì bị thần thông chôn vùi.
Mà Thiên Lạc nhân cơ hội này, quay người bỏ chạy.
Tuy nhiên ngay khi hắn vừa mới lùi lại, trong lúc đó, Niếp Niếp bắn ra mũi tên thứ hai đã lao tới gần hắn, đồng thời, bên trong phạm vi nước biển vươn ra đông đảo cái tay bắt lấy Thiên Lạc, ngăn cản hành động của hắn.
"Không Gian Di hình!"
Trong mắt Thiên Lạc lóe lên một chút tàn nhẫn, pháp lực toàn thân trong nháy mắt được điều động toàn bộ, khiến cho không gian quanh người hắn xuất hiện hỗn loạn, sau đó lập tức biến mất ngay tại chỗ, cho dù là thủy triểu của Long Nhi cũng không cách nào cảm nhận được một chút nào.
Có điều, Thiên Lạc cũng không có hoàn toàn rút lui, bởi vì ở nguyên chỗ còn để lại một cánh tay, trong lòng bàn tay đó còn cầm Chử Hải châu.
Hắn điều động toàn bộ pháp lực thi triển thiêu đốt sinh mệnh để chạy trối chết, nhưng Lạc Thần cung cũng không phải ăn chay, trực tiếp lao vào bên trong Không Gian Di hình bắn rụng cánh tay của hắn xuống!
Long Nhi tiến lên cầm Chử Hải châu vào trong tay, "Để lại Chử Hải châu sớm một chút không phải sẽ tốt hơn sao, giờ thì tốt rồi còn để lại luôn cả một cánh tay."
"Hai vị tiểu tiên tử, nhanh tới giúp chúng ta một tay."
Hai vị Sơn chủ Phó Sơn chủ của Thần Kiếm sơn một mực đang cố gắng chống đỡ trong đau khổ, nhìn thấy Long Nhi và Niếp Niếp đang rảnh tay thì lập tức mở miệng kêu cứu.
Bọn họ là hai người duy chất trong này không sử dụng sương mù màu xám để tu luyện, bọn họ cũng không có khả năng đi hấp thu sương mù màu xám không rõ, cũng không được hấp thu sương mù màu xám đã tịnh hóa của cao nhân, cho nên thực lực không đủ, đang bị Thiên Ngũ và Thiên Lục đè lên mà đánh.
Khuôn mặt Thiên Nhị trở nên dữ tợn, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng, cao giọng quát: "Các ngươi đám người dị đoan này lại dám nghịch thiên mà đi, các ngươi xong! Còn không tranh thủ thời gian quỳ xuống đền tội?!"
"Ngu xuẩn, ta quỳ cái đầu của ngươi! Chết đi cho ta!"
Tiêu Thừa Phong quát một tiếng, trường kiếm trong tay theo đó phát ra một tiếng kêu nhỏ, Kiếm quang như cầu vồng nối tới mặt trời, kiếm ý vô tận trút xuống như thác nước, từ bốn phương tám hướng khóa chặt về phía Thiên Nhị.
"Thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài, Trảm Thiên Thần kiếm!"
"Xoạt!"
Ánh kiếm lạnh thấu xương lan tỏa ra biển thủy triều của Long Nhi, kiếm quang giống như tự thành một giới, bao phủ Thiên Nhị vào trong đó.
Đợi tới khi Kiếm quang tán đi, trên người Thiên Nhị đã xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng, thoi thóp mà nhìn vào Tiêu Thừa Phong, vô cùng hoảng sợ.
Có Long Nhi và Niếp Niếp tham gia vào, tương đương với việc tăng thêm sức nặng cho chiến thắng, trực tiếp hiện ra tư thái nghiền ép, nhanh chóng trấn áp đáp người Thiên Nhất, rút sương mù màu xám không rõ trong cơ thể của bọn họ ra làm thành các quả cầu thủy tinh trang trí.
Cho tới lúc này, hai vị Sơn chủ Phó Sơn chủ của Thần Kiếm sơn mới được thở phào nhẹ nhõm, hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, từ trong mắt nhau nhìn thấy được sự kinh hãi nồng đậm.
Lần này đi ra ngoài cùng với mọi người bên Thiên Cung, bọn họ quả thực đã cảm nhận được sự không tầm thường của cao nhân đằng sau Thiên Cung.
Chỉ hai tiểu nữ oa tùy tiện đi ra thôi vậy mà đã đáng sợ tới như vậy, quả thực không cách nào tưởng tượng, trong lúc bất tri bất giác, thực lực của hai người bọn họ ở trong nhóm người này vậy mà trở thành hạng bét, mở mang thật nhiều kiến thức.
Tiếp theo, ánh mắt của mọi người vào lúc này đều nhìn vào trên người đạo sĩ kia cùng với bản nguyên sương mù màu xám không rõ, bọn họ có chiến trường riêng, cũng không có giao thủ, từ đầu tới đuôi đều chỉ đứng tại chỗ.
Đang bình tĩnh chú ý tối chiến trường mọi người, lúc này, trong mắt đạo sĩ tràn đầy sự vui mừng mà cái mặt quỷ do bản nguyên sương mù màu xám huyễn hóa mà thành thì đang vặn vẹo điên cuồng, tức giận tới không cách nào hình dung.