Sương mù màu xám nhìn về phía mọi người Thiên Cung với ánh mắt âm tàn, ánh mắt tràn đầy sự lạnh lẽo, đó là ác ý thuộc cường giả đỉnh cao, chỉ ánh mắt này thôi cũng đã khiến cho mọi người bên Thiên Cung dựng đứng lông tơ lên.
Sau đó, sương mù màu xám không rõ lại nhìn về phía đạo sĩ kia, lạnh lùng nói: "Không biết bao nhiêu năm, ta đã ăn sâu vào thân thể của ngươi, ngươi và ta sớm đã là một thể, ngươi vậy mà còn muốn làm hỏng chuyện tốt của ta?!"
"Ta kéo dài hơi tàn tới nay chính là chờ một hy vọng, hiện tại ta đã chờ được, ta có thể chết mà không hối tiếc."
Trên mặt đạo sĩ nở ra nụ cười mỉm, giọng điệu bình thản, lúc nói tới có thể chết mà không hối tiếc, ánh mắt của hắn tràn đầy sự giải thoát.
Dứt lời, hắn không bấm ra pháp quyết kỳ lạ không một chút do dự nào, sau đó đột nhiên điểm vào mi tâm của mình một cái.
"Thiên hỏa thiêu thân thể, lấy thân luyện ma!"
Soạt!
Thân thể đạo sĩ bốc lên hỏa diễm cháy bừng bừng.
Hỏa diễm này cực kỳ thần dị, giống như có được sinh mệnh, nhảy lên không ngừng, cường đại tới vượt quá mức tưởng tượng.
Đó là Sinh Mệnh chi hỏa thuộc về cường giả đỉnh cao, đủ để có thể luyện hóa mọi thứ trên thế gian, nhưng vào lúc này đạo sĩ kia lại đang luyện hóa chính mình!
Sắc mặt hắn như thường, thật giống như người bị thiêu không phải là mình vậy.
"A a a, ngươi cái tên điên này, dừng tay, mau dừng lại!"
Sương mù màu xám thì ngược lại gào thét điên cuồng, nó gào thét không ngừng, dùng vô số xúc tu vung vẩy với ý độ dập tắt hỏa diễm trên người đạo sĩ nhưng làm thế nào cũng không dập được, nó luống cuống.
Ban đầu nó cho rằng bản thân mình cắm rễ vào trong cơ thể đạo sĩ sẽ để cho đạo sĩ thỏa hiệp với hắn, mà bây giờ hắn mới phát hiện ra, hắn đã hoàn toàn sai, đạo sĩ này hóa ra có thể tự thiêu đốt bản thân mình mà không do dự chút nào, để đồng quy vu tận với mình!
Mọi tính toán của hắn thế nhưng không có tính toán tới sự kiên cường của lòng người!
"Không, không!"
Chẳng mấy chốc, những hỏa diễm kia đã bắt đầu từ trên người đạo sĩ lan tràn vào bên trong sương mù màu xám, một mực thiêu đốt tới trên cái mặt quỷ kia!
Mặc sức nó trốn thế nào cũng trốn không thoát!
Người bên Thiên Cung có thể thấy rõ ràng chuyện ở bên trong một cái thời không khác, sương mù màu xám không rõ kia đang giãy dụa, đang vặn vẹo, lực lượng kinh khủng chấn động không ngừng, thế nhưng lại một mực bị khóa chặt ở bên trong không gian khác, không ảnh hưởng tới mọi người một chút nào.
Ánh mắt bọn họ nhìn vào đạo sĩ kia tràn đầy sự sùng kính.
Cả đám đều nhịn không được tiến lên, cao giọng nói: "Tiền bối lên đường bình an!"
Đạo sĩ kia nhìn về phía mọi người, khẽ gật đầu, thân thể dần dần tiêu tán, được luyện hóa thành một viên đá thủy tinh hình tròn, những sương mù màu xám không rõ kia thì được luyện vào trong đó.
Thời gian sau một nén nang, sương mù màu xám không rõ tiêu tán đi, hỏa diễm về với hư vô, vạn vật lắng xuống.
Chỉ thấy trước mặt đám người Niếp Niếp có một quả cầu pha lê giống như một viên ngọc lơ lửng trong đó, sương mù màu xám chảy ở trong đó giống như có sinh mệnh, liên tục biến hóa thành các loại hình dạng.
Long Nhi nhìn quả cầu pha lê với ánh mắt phức tạp, cầm nó trong tay.
Quân Quân đạo nhân cảm khái nói: "Cường giả đỉnh cao năm đó thật là khiến cho người ta phải kính nể a!"
Dương Tiễn khẽ gật đầu, "Không sai, bọn họ mang tới hy vọng cho thời đại này."
Niếp Niếp mở miệng nói lời cảm tạ: "Lần này thật đúng là phải cảm ơn mọi người, mọi người đồng tâm hiệp lực mới có thể hoàn toàn luyện hóa bản nguyên sương mù màu xám không rõ."
Quân Quân đạo nhân cười nói: "Niếp Niếp tiên tử quá khen, loại tai họa này chưa bị diệt trừ vậy kết quả của chúng ta đều sẽ không tốt đẹp gì, huống chi chúng ta còn thu được thần thông mà cường giả đỉnh cao năm đó để lại."
Tiêu Thừa Phong vội vàng nói: "Không sai, muốn nói xuất lực thì vẫn là Long Nhi tiên tử, Niếp Niếp tiên tử cà Cẩu đại gia xuất lực nhiều nhất, tất cả đều là dựa vào các ngươi."
"Bất kể nói như thế nào, lần này thu hoạch được rất nhiều, ca ca chắc chắn sẽ rất vui vẻ."
Long Nhi trầm ngâm một lát, đưa tay vung lên, trước mặt lập tức xuất hiện từng hàng hoa quả và sữa bò, lóe ra vầng sáng đại đạo, lập tức làm cho ánh mắt của mọi người choáng váng.
Long Nhi uốn ba tấc lưỡi mà nói: "Chúng ta cũng chỉ có thể thay ca ca trước cho các ngươi một chút tâm ý nho nhỏ, đều không phải là thứ đặc biệt gì, chớ nên ghét bỏ."
Bọn họ không có năng lực lớn như Lý Niệm Phàm, có thể tiện tay viết ra một bức tự thiếp hoặc là ngay tại chỗ làm ra một cái Thần khí, chỉ có thể dùng đồ vật bên trong Tứ Hợp viện xem như quà cảm ơn.
"Không chê, này sao có thể chê được?"
"Quá khách khí, các ngươi thật đúng là quá khách khí."
"Vô cùng cảm tạ, hai vị tiên tử và Cẩu đại gia thật hào phóng."
Mọi người bên Thiên Cung liên tục lớn tiếng nói lời cảm ơn, đều kích động không thôi, về phần hai vị Sơn chủ Phó Sơn chủ của Thần Kiếm sơn thì thân thể đang run rảy, trên mặt cười ra một đóa hoa cúc.
Lần đầu tiên bọn họ đạt được ban thưởng của cao nhân, nhưng điều này không ngăn cản họ coi trọng.
Phải biết, xem như cái hố phân ở dưới chân núi của cao nhân cũng có thể tỏa ra lực lượng đại đạo vô tận, hoa quả mà cao nhân lấy ra có thể kém được sao? Chắc chắn là ổn tới không biên giới a!
Ánh mắt của mọi người tuy rằng đều đỏ, nhưng lại không tranh đoạt, mà là vô cùng kiềm chế tới chia đều cho nhau.
Sơn chủ và Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn lấy được hoa quả thì không kịp chờ đợi cắn một miếng lớn vào trên quả táo.
"Răng rắc!"
Theo một tiếng vang giòn tan vang lên, nước táo bay tán loạn lấp đầy trong khoang miệng, bởi vì quá nhiều nước, có một chút nhỏ tràn ra từ khóe miệng, bọn họ lập tức dùng lực khẽ hút nó trở vào bên trong miệng.
Ăn ngon!
Sảng khoái!
Thân thể Sơn chủ Thần Kiếm sơn chấn động, cảm thấy một đợt lạnh xuyên tim, tâm tư bay bổng, hai mắt sáng lên như bóng đèn.
Ngay sau đó, thân thể của hắn lại chấn động.
Chỉ cảm thấy một dòng nước nóng từ trong dạ dày chảy vào toàn thân, quán thông kinh mạch bay thẳng lên trán.
Đó là một cỗ lực lượng đại đạo, là đại đạo mà hắn chưa từng tiếp xúc tới, hắn có một loại cảm giác như được thể hồ quán đỉnh, như thể một người chưa từng ra khỏi nhà đột nhiên nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Hắn biết, cỗ đại đạo này chính là đại đạo không hoàn chỉnh trong thiên địa!
Vô số tu sĩ hấp thu sương mù màu xám không rõ, không phải là vì đi được càng xa hơn sao? Mà bây giờ, hắn chỉ dựa vào việc cắn một quả táo, cuối cùng cũng được hưởng thụ loại đãi ngộ này.
Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn ở bên cạnh thì đang ăn quýt, hoảng sợ nói: "Quả ... quả quýt này thế mà chiếu sáng con đường phía trước bị cắt đứt của ta."
Đến loại cảnh giới này của hắn, muốn cường đại lên thực sự là muôn vàn khó khăn, nhưng nếu như một mực ăn vào loại quả này, tốc độ thực lực tăng trưởng lên tuyệt đối sẽ là rất lạc quan.
Mọi người bên Thiên Cung thì là một bộ vẻ mặt đương nhiên.
Tiêu Thừa Phong cười nói: "Đã nói với các ngươi từ trước rồi, cao nhân thu thập sương mù màu xám chính là tu bổ đầy đủ đại đạo không hoàn chỉnh, cao nhân có thể tịnh hóa không rõ trong đó, hoa quả do cao nhân trồng ra, đương nhiên ẩn chứa đại đạo không hoàn chỉnh."
Hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn hơi hít vào một ngụm khí lạnh, bọn họ cuối cùng đã biết tại sao người ở bên cạnh cao nhân lại biến thái tới như vậy.
Ngay cả hoa quả bực này cũng có thể tặng cho người một cách tùy ý, vậy phúc lợi đi theo bên người quả thực không cách nào tưởng tượng.
Còn may bản thân mình đã ôm vào trên cái đùi lớn này a, thật có phúc.
Sau đó, Đại Ma Vương cũng trông mong mà đi tới, được chia cho một số hoa quả, hắn do dự một lại, thế mà nhìn đau chia cho Tả sứ một chút.
Hai người bọn họ là người trong cùng một đạo, khó tránh khỏi cùng chung chí hướng, chỉ còn thiếu kết bái nhau thành huynh đệ, tuy nhiên cân nhắc tới hai bên có thể sẽ khắc lẫn nhau, cuối cùng vẫn là từ bỏ đi cái suy nghĩ kết bái huynh đệ, mỗi người đi một ngả.
Sau khi xử lý xong chuyện ở nơi này, mọi người tiếp tục lên đường đi về cấm khu thượng cổ.