Đát Kỷ cũng mon men tới gần, nàng ta nhìn vào bản thiết kế một chút nói: "Công tử, nếu như là như thế này, ta có thể thi pháp biến ra được ngay lập tức."
Biến ra?
Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, trong lòng có chút chờ mong, hắn đang chuẩn bị đồng ý thì lại do dự.
Tiên pháp ở trong mắt hắn tuy rằng thần kỳ, nhưng biến ra một cái phòng ngay lập tức như vậy khiến hắn cảm thấy có hơi không nỡ, cảm giác giống như thủ thuật che mắt vậy, vi phạm nguyên tắc định luật bảo toàn vật chất.
Trầm ngâm một lát, hắn vẫn lắc đầu một cái nói: "Không cần, xây gian phòng này tốn không bao sức, ta đi chuẩn bị vật liệu một chút, chẳng bao lâu thì xong."
Sau đó, hắn lập tức bắt tay vào việc làm vật liệu.
Tuy rằng hắn không tiếp nhận việc sử dụng tiên pháp lập tức biến thành một gian phòng, nhưng dùng tiên pháp làm trợ thủ thì vẫn cần, có sự hỗ trợ của tiên pháp, không cần biết là luyện chế ra gạch hay là tạo xi măng, đều là chuyện dễ như trở bàn tay.
Về phần đào thông đường sông kia vậy cũng chỉ là chuyện giơ tay là xong, Long Nhi chỉ tiện tay lầm ra một cái pháp quyết là sẽ để cho dòng nước ở hậu viện tách ra một nhánh sông, xuyên qua Tứ Hợp viện kết nối dòng nước ngoài viện.
Chờ sau khi vật liệu kiến tạo làm xong, căn bản không cần mọi người động thủ, Đát Kỷ và các nữ tử lập tức sử dụng pháp thuật, như là xếp gỗ cách không dựng vật liệu lên, các nàng tuy rằng không phải đội xây dựng chuyên nghiệp, nhưng có Tiểu Bạch ở một bên hướng dẫn, cũng không xuất hiện sai lầm nào.
Lý Niệm Phàm thấy chuyện bên đó không cần chính mình để ý tới, tự mình tiến về hậu viện, sau khi cẩn thận lựa chọn một ít dược liệu thì bắt đầu luyện chế dược liệu.
Bên trong Tứ Hợp viện, từng người được phân công lao động rõ ràng, chỉ cần hai tiếng đồng hồ là đã hoàn thành tất cả mọi công việc.
Lý Niệm Phàm tiến vào phòng suối nước nóng, lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức ấm áp tốc thẳng vào mặt, bên trong là một cái hồ suối nước nóng rất lớn, mặt nước trong veo có thể nhìn thấy đáy, toàn bộ hồ nước có bán kinh khoảng năm mét, xem như là rất lớn.
Nhất là từng làn khói bốc lên trên mặt nước để cho người ta sinh ra một loại xung động muốn đi vào ngâm nước.
Chỉ nhìn thôi, thân thể Lý Niệm Phàm cũng không thể không mềm nhũn ra, ngâm mình trong đó thì chắc chắn sẽ rất thoải mái.
Hắn đổ dược liệu mà chính mình đã pha chế xong vào bên trong hồ suối nước nóng.
Niếp Niếp tò mò hỏi: "Ca ca, những thứ này là gì?"
Lý Niệm Phàm cười nói: "Những thứ này hòa vào trong suối nước nóng có thể để cho thân thể được thả lỏng hoàn toàn, tóm lại là đồ tốt."
Dợi sau khi hắn đổ dược liệu vào xong, quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện Tần Mạn Vân và những nữ nhân khác khác đang nhìn mình chằm chằm, trong mắt đều có ý tứ hàm xúc không rõ.
Trong lòng Lý Niệm Phàm không thể không động một cái.
Ý các ngươi là gì?
Khuôn mặt Tư Đồ Thấm đỏ ửng lên, mở miệng nói: "Cái này ... công tử, suối nước nóng này là ngươi ngâm trước hay là chúng ta ngâm trước?"
Lý Niệm Phàm lập tức giật mình.
Lúc này hắn mới phát hiện ra một vấn đề mà chính mình không có để ý tới, tuy rằng hồ suối nước nóng kiếp trước cả nam nữ ngâm chung được, nhưng ở nơi này, nam nữ ngâm nước chung chnug quy là có hơi không tốt lắm, mình có thể ngâm cùng với Đát Kỷ và Hỏa Phượng, nhưng Tần Mạn Vân, Tư Đồ Thấm, Tiểu hồ ly bao gồm cả Niếp Niếp và Long Nhi thì đều không nên ngâm cùng một chỗ.
Tư Đồ Thấm hỏi rất khéo, thật ra thì nhìn vào thần sắc chúng nữ nóng lòng muốn thử, hẳn là không có ý tốt trực tiếp đuổi chính mình đi ra.
Mọi người ngâm nước cùng với nhau thì không sao cả.
Lý Niệm Phàm rất muốn nói như vậy, nhưng cuối cùng không có nói ra khỏi miệng.
"Ngạch..."
Hắn trầm tư một lát, đột nhiên nở ra nụ cười tươi, "Hay là như thế này đi, hồ suối nước nóng này dù sao cũng đủ lớn, chúng ta kéo cái màn che ở giữa ra, ta ngâm ở bên này, các ngươi ngâm ở bên kia, không can thiệp lẫn nhau được chứ?"
"Biện pháp này tốt, cứ làm như vậy đi."
Chúng nữ tự nhiên không có đạo lý từ chối, lúc này ở giữa hồ suối nước nóng được căng lên cái màn che, sau đó như ong vỡ tổ lao vào phía nửa bên kia.
Lý Niệm Phàm nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của các nàng từ bên kia truyền tới, không thể không lắc đầu mà cười, sau đó thì đi bên hồ suối nước nóng của mình, làm một bình rượu ngon, lại thêm một mâm hoa quả, lúc này mới đi vào trong hồ suối nước nóng.
"Oa a ~ "
Nhiệt độ nước vừa phải khiến Lý Niệm Phàm cảm thấy thoải mái một đợt, cả người chỉ để lộ ra cái đầu là ở trên mặt nước, trong lòng sinh ra cảm giác lười biếng.
Mâm đựng hoa quả thì trôi nổi ở trước mặt của hắn, ở trên có quýt, dưa hấu, dưa đỏ ..., còn có chén dạ quang và một bình rượu ngon.
Hắn rót cho mình một chén rượu, sau đó uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, tiếp lấy thì dựa vào thành hồ, lập tức hưởng thụ tới híp mắt lại.
Cuộc sống như thế này thì còn đòi hỏi gì hơn nữa a.
Lý Niệm Phàm vô cùng thỏa mãn, hai mắt không tự chủ được mà liếc nhìn màn che bên cạnh.
Một lớp màn che thật mỏng làm sao có thể che được thân thể uyển chuyển của các nữ nhân bên đó, bên đó lộ ra hình ảnh mơ hồ để Lý Niệm Phàm cảm thấy đỏ cả mặt.
Lại thêm tiếng cười đùa vui vẻ truyền tới, cùng tiếng nước chảy rầm rầm, không thể không khiến người tâm viên ý mãn.
Lý Niệm Phàm quyết định làm một người quân tử, lập tức vứt bỏ tạp niệm, nhắm hai mắt lại, chuẩn bị làm một cái máy móc vô tình ngâm trong hồ nước.
Tuy nhiên trời không toại lòng người, chúng nữ bên kia chẳng mấy chốc đã dồn lực chú ý rơi vào bên Lý Niệm Phàm.
"A? Chuyện gì xảy ra? Các ngươi có ngửi thấy mùi thơm hay không?"
"Giống như là mùi rượu, còn có mùi quýt cam."
"Là truyền tới từ bên chỗ tỷ phu, có phải tỷ phu đang ăn mảnh hay không?"
Đát Kỷ lập tức vén một góc màn che lên, nhô cái đầu nhỏ xinh đẹp ra nhìn về phía Lý Niệm Phàm, "A ... công tử quả nhiên là ngươi, vừa ngâm suối nước nóng vừa uống rượu, ý tưởng hay như vậy làm sao ngươi có thể hưởng một mình được? Còn nữa, mặt của ngươi làm sao lại đỏ lên như vậy, rất nóng sao?"
"Không sao, chỉ là ngâm nước tới có chút hưng phấn mà thôi."
Lý Niệm Phàm cố tình làm ra vẻ bình tĩnh, sau đó đẩy mâm đựng hoa quả của mình tới, "Ngâm suối nước nóng rất hợp với uống rượu, các ngươi muốn thử một chút thì lấy đi đi."
"Đa tạ công tử."
Đát Kỷ cười quyến rũ một cái, đón lấy mâm chứa hoa quả.
Không có gì bất ngờ xảy ra, bên kia lập tức truyền tới tiếng hoan hô náo nhiệt, sau đó chính là tiếng rên rỉ uống rượu sảng khoái.
Lý Niệm Phàm không thể không lắc đầu cười khổ, lần này thì ngay cả rượu và hoa quả cũng ném vào.
Hắn ngửa đầu nhìn lên trần nhà, khóe miệng lại khơi ra nụ cười hạnh phúc, thấp giọng nói lời cảm khái: "Thật sự là một cuộc sống dễ chịu a, có thể một mực như thế này thì tốt."
Hắn phát hiện kiếp này ông trời đối với mình thật không tệ, mặc dù không đạt được quyền lợi chí cao vô thượng, cũng không có được thực lực vô địch thiên hạ, nhưng lại chẳng thiếu cái gì, cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, tiêu diêu tự tại, chẳng phải súng sướng hơn sao?
Quyền nghiêng triều chính thì lại như thế nào, có thể sống thoải mái như mình bây giờ sao?
Cái gọi là vừa vào giang hồ, làm việc không theo ý mình, khi đang ở trong dòng nước xoáy chắc chắn không có khả năng dừng lại nghỉ ngơi, sẽ bị đẩy về phía trước một cách vô tình, giống như là một con chim không có chân vĩnh viễn không được nghỉ ngơi, chỉ có lúc tử vong mới có thể rơi xuống đất.
Cuộc sống như vậy thì quá mệt mỏi, xem như cuối cùng có thành công thì vẫn sẽ phải nhận lấy trách nhiệm và áp lực vô tận, không buồn không lo là không thể nào làm được
Lý Niệm Phàm đột nhiên có chút cảm tạ hệ thống, may mắn mà nó chưa dạy mình tu tiên đã rời đi, bằng không bản thân mình bây giờ nói không chừng còn đang liều mạng đấu pháp với người ta, hoặc là đang trốn ở một nơi nào đó để thoát thân, lại hoặc là tính toán với vô số người tới tâm tư mệt mỏi ... nghĩ thôi mà đã để cho người ta không rét mà run.
Bình thường là phúc a!
Ở một bên khác, tiếng cười đùa nói chuyện của các nữ tử đột nhiên im bặt, mặc dù lời nói vừa rồi của Lý Niệm Phàm nói ra đều rất nhỏ, nhưng làm sao có thể thoát khỏi lỗ tai của các nàng.
Trong lòng các nàng đều run lên, đồng thời âm thầm thề, nhất định phải giải quyết hết mọi nguy cơ tới từ bên ngoài thay cho cao nhân, để cho hắn có thể một mực giữ được loại cuộc sống này, tuyệt không thể để cho người khác tới quấy rầy việc hắn thanh tu!