Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1281: CHƯƠNG 1281: RỜI NÚI

Ngâm mình trong suối nước nóng, Lý Niệm Phàm chỉ cảm thấy thoải mái từ trong ra ngoài, hắn nghe tiếng cười đùa của các nữ nhân truyền tới từ bên kia, dường như đang hất nước vào nhau, lắc đầu cười không tham dự.

Hắn biết nữ sinh ngâm mình trong bồn tắm đều sẽ rất chậm, bản thân bước ra khỏi hồ suối nước nóng, đi vào bên trong phòng chuẩn bị ngủ một giấc ngon lành.

Mà đợi tới khi Lý Niệm Phàm đi ra khỏi phòng suối nước nóng, tiếng cười ở bên kia lại dần dần dừng lại.

Đát Kỷ khẽ thở dài mở miệng nói: "Sương mù màu xám gây ra tại hoa cho thế gian, tạo ra tai họa lớn, biến số không lúc nào không tồn tại, còn có Lược Thiên Minh nhìn chằm chằm vào không biết là đang nổi lên âm mưu gì, thế lực Nguyên giới thì rắc rối phức tạp, nếu như chúng ta không trấn áp những mối nguy này, làm sao có thể cung cấp cho chủ nhân một cuộc sống yên tĩnh đây?"

Hỏa Phượng khẽ gật đầu, mở miệng nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ nói không sai, chủ nhân vừa rồi nói ra câu nói kia, chắc là ... tâm tư mệt mỏi a."

Bên trong đôi mắt màu đỏ rực của nàng ta có hỏa diễm lóe lên một cái rồi biến mất, thật muốn giải quyết toàn bộ mối nguy trên thế gian này!

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, Nguyên giới không được ổn định, phiền phức cứ nối nhau mà tới, lần trước Đại Hắc còn thiếu chút nữa thì xảy ra chuyện, đủ mọi chuyện cao nhân đều nhìn vào trong mắt, khó tránh khỏi lòng sinh cảm xúc.

Đánh cờ đánh cờ, cuối cùng cũng có lúc mệt mỏi, thật rất muốn để cho cao nhân có được một cuộc sống yên ổn an lành!

Long Nhi dường như cũng có điều suy nghĩ nói: "Mỗi câu chuyện mà ca ca kể cho chúng ta nghe, kết cục đều là nhân vật chính đánh bại trùm phản diện, sau đó mọi người đều có một cuộc sống hạnh phúc bên nhau, ca ca chắc chắn rất hướng tới loại kết cục này."

Hai mắt Niếp Niếp rủ xuống, có chút thương cảm nói: "Là chúng ta không hăng hái, không cách nào trấn áp tất cả những nhân tố bất an kia."

"Soạt!"

Đúng lúc này, Đát Kỷ lại đột nhiên đứng lên từ trong hồ suối nước nóng, thân thể nhẹ nhàng đạp trên mặt nước, váy trắng trắng mỏng lập tức bay tới trực tiếp choàng vào trên người của nàng, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ, vô cùng xinh đẹp.

Chỉ có điều, trong mắt nàng lại lóe lên vẻ lạnh lùng.

Tiểu hồ ly hơi sững sờ, "Tỷ tỷ, ngươi ..."

Giọng nói lạnh lùng truyền ra từ trong miệng Đát Kỷ, "Ta chuẩn bị đi tới Nguyên giới một chuyến."

Đi Nguyên giới?

Trái tim tất cả mọi người đều hơi nhảy một cái, rất tự nhiên nghĩ đến Đát Kỷ chuẩn bị đi làm cái gì, chắc chắn chính là đi gây chuyện a.

Xem ra cao nhân cảm khái vừa rồi đã thực sự khiến cho Đát Kỷ đau lòng, khiến nàng ta có ý định rời núi.

Phải biết, trước đó sau khi Thất giới kết nối lại với nhau, Đát Kỷ và Hỏa Phượng quyết định không xuất thủ nữa mà ở lại đây cùng ẩn cư với cao nhân, chuyên tâm chăm sóc cao nhân, không cần biết bên ngoài hỗn loạn như thế nào, mà bây giờ, tình hình Nguyên giới quá mức phức tạp, Đát Kỷ đây là lo lắng sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của cao nhân.

Hỏa Phương mở miệng nói: "Ta đi cùng với ngươi đi."

Đám người Tiểu hồ ly đưa mắt nhìn nhau, trên mặt lập tức hiện ra thần sắc kích động, "Vậy chúng ta ..."

"Các ngươi thì cứ ở nhà đi, chúng ta ra ngoài là được rồi, chẳng mấy chốc thì sẽ trở về."

Đát Kỷ lập tức cắt ngang các nàng, nàng ta nhìn vào Long Nhi và Niếp Niếp nói: "Chuyển nhân quả cái tên Lược Thiên Minh trốn thoát kia lại cho ta."

"Nha..."

Niếp Niếp và Long Nhi không dám từ chối, thành thành thật thật thi triển ra pháp thuật của bản thân, dẫn động tàn ngân ngay lúc đó.

Niếp Niếp sử dụng Lạc Thần cung bắn rụng một cánh tay của Thiên Lạc, Long Nhi lại dùng lực lượng thủy triều bám vào trên người Thiên Lạc, hai bên sớm đã sinh ra nhân quả, nếu như người bình thường tự nhiên không cách nào đuổi theo, nhưng Đát Kỷ lại có thể làm được.

Chẳng mấy chốc, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng hơi động chút, xác định được vị trí của Thiên Lạc, cùng Hỏa Phượng cùng nhau bước ra, thoáng cái đã biến mất ngay tại chỗ.

Tần Mạn Vân và các nữ nhân khác nhìn vào thân ảnh biến mất của Đát Kỷ và Hỏa Phượng, trên mặt cũng không thể không lộ ra vẻ kinh sợ.

Tiểu hồ ly càng là lập tức lên tiếng thán phục, "Tỷ tỷ thật là lợi hại."

Nàng ta ở trên phương diện Kỳ đạo có ngộ tính rất cao, kết hợp với thiên phú Thần Niệm của bản thân, đủ để làm cho uy lực của ván cờ tăng lên gấp bội, ngay cả thiên địa cũng có thể diễn hóa thành chính mình dùng, lấy giả hóa thật, lấy hư hóa thực, thực sự làm tới lật tay lập thế cuộc.

Tuy nhiên, nàng ta rất chắc chắn, nếu như chính mình muốn vây khốn Đát Kỷ và Hỏa Phượng vậy gần như không có khả năng, xem như ở bên trong quy tắc của nàng, Đát Kỷ và Hỏa Phượng đều có thể phá vỡ hoặc thoát khỏi một cách dễ dàng.

Tư Đồ Thấm cả kinh nói: "Các nàng vừa rồi thế mà không tạo ra một chút gợn sóng nào."

Phải biết, Đát Kỷ và Hỏa Phượng vừa rồi hành động ngay ở trước mặt các nàng, lại làm cho các nàng không cảm nhận được một chút dao động nào, điều này đại biểu cái gì, điều này đại biểu cho hai người họ có thể tới gần các nàng mà không hề hay biết, thực lực chênh lệch tuyệt đối không phải chỉ là một chút.

Tần Mạn Vân nhịn không được chu mỏ một cái, "Ban đầu mọi người cùng nhau đi theo cao nhân tu hành, ta còn tưởng rằng khoảng cách giữa hai bên sẽ kém không nhiều, không nghĩ tới Đát Kỷ tỷ tỷ và Hỏa Phượng tỷ tỷ lại có thể lợi hại tới như vậy."

Nàng ta đi theo Lý Niệm Phàm học tập đánh đàn sáng tác, Tư Đồ Thấm đi theo Lý Niệm Phàm viết chữ vẽ tranh, sự tiến bộ của hai người thậm chí có thể tính bằng ngày, nhưng so với Đát Kỷ và Hỏa Phượng, rõ ràng vẫn còn một khoảng cách không nhỏ.

Cuối cùng, Tư Đồ Thấm tìm được chỗ mấu chốt, bất đắc dĩ nói: "Hết cách rồi, chúng ta chỉ là đi theo cao nhân tu luyện vào ban ngày, buổi tu luyện của hai nàng vào buổi tối mới quan trọng."

Tiểu hồ ly nghe thấy nàng ta nói như vậy thì lập tức ngạc nhiên mở to hai mắt mà nhìn, tò mò hỏi: "Tỷ tỷ và tỷ phu còn tu luyện cả buổi tối sao? Tu luyện như thế nào? Nhiều lần ta nhìn thấy khuôn mặt của tỷ tỷ ta đều đỏ bừng lên, có phải do tu luyện mang tới hay không?"

...

Cùng một thời gian.

Bên trong Lược Thiên Minh.

Thiên Lạc run rẩy trở về phục mệnh, sắc mặt của hắn trắng bệch, bản thân hắn đã bị thương nặng, mất đi cánh tay phải, trên người vẫn còn đang chảy ra máu tươi.

Vết thương bởi Lạc Thần cung tạo thành cũng không có dễ khép lại như vậy.

Hắn đi vào sâu trong Lược Thiên Minh, cuối cùng chống đỡ không nổi nữa ngã xuống trước mặt Chu Nguyên Hải, "Minh chủ, nhiệm vụ thất bại."

Chu Nguyên Hải nhíu mày, ngạc nhiên nói: "Có chuyện gì xảy ra?"

"Không nằm ngoài sự dự liệu của Minh chủ, Thiên Cung cũng tham gia vào việc này, ban đầu chỉ dựa vào bọn họ thì không tạo nên nổi bọt nước gì, nhưng biến số lại xuất hiện không ngừng..."

Lập tức, Thiên Lạc nhanh chóng kể lại những chuyện đã xảy ra.

Sắc mặt Chu Nguyên Hải biến hóa không ngừng, trong mắt lóe lên vẻ suy nghĩ, cuối cùng nói: "Đủ loại trùng hợp chồng lên như vậy thì không còn là trùng hợp nữa rồi mà là bố cục! Ha ha ha, loại tồn tại kia quả nhiên lợi hại, ta xem như có cẩn thận hơn nữa thì cũng không đủ, đi nhầm một bước sẽ là vạn kiếp bất phục!"

Thiên Lạc nhịn không được nói: "Minh chủ, ngài đến tột cùng là đang đánh cờ với ai?"

Hắn đi theo Chu Nguyên Hải đã rất nhiều năm, hết lần này tới lần khác chứng kiến bố cục của hắn, Lược Thiên Minh cái thế lực này đúng như tên, tuyệt đối có thể cướp đoạt mọi thứ trong thiên địa, toàn bộ Nguyên giới đều là đồ chơi trong lòng bàn tay của Minh chủ, tuy nhiên mọi bố cục hắn bày ra, chỉ là để đánh một trận cờ trong vô số năm sau!

Đến tột cùng là trận cờ bực nào mới đáng giá phải bỏ ra vô số năm, bỏ ra nhiều bút tích như vậy?!

Đôi mắt Chu Nguyên Hải trở nên thâm thúy, buồn bã nói: "Đấu với trời, vô cùng thú vị! đấu với người nghịch thiên cũng vô cùng thú vị! Đấu với người lật trời cũng vô cùng thú vị!"

Trầm mặc một lát, hắn vẫy vẫy tay đối với Thiên Lạc, "Tới, ta chữa thương giúp ngươi."

"Đa tạ Minh chủ."

Thiên Lạc lộ ra vẻ mặt vui mừng, lập tức đi tới gần.

Chu Nguyên Hải đưa tay ra, một tia pháp lực lưu chuyển trên đầu ngón tay hắn, đang định chuẩn bị thi pháp thì lại đột nhiên dừng lại, không hiểu vì sao lại có loại cảm giác tim đập nhanh.

Hắn vội vàng thu tay lại, vừa thận trọng vừa sợ, "Không được, ta không cứu được ngươi, một khi ta ra tay thì ta sẽ lây dính nhân quả của ngươi mà lập tức đi vào thế cuộc!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!