Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1284: CHƯƠNG 1284: SỰ TÀN PHÁ VÀ HẬU QUẢ

"Rắc rắc rắc!"

Từng tiếng kêu răng rắc khiến da đầu tê dại vang vọng cả bầu trời, khiến đám người Lược Thiên Minh đều tê cả da đầu.

Bọn họ trợn to hai mắt, nghiến răng nghiến lợi, kinh hãi nhìn vào Đất Kỷ và Hỏa Phượng, sau đó gào thét lên để kích thích pháp lực bản thân.

Tuy nhiên, mặc cho bọn họ có cố gắng như thế nào đi nữa, trận pháp của bọn họ đã ở vào tình thế sắp sụp đổ, cái hư ảnh đỉnh lô được huyễn hóa kia đã xuất hiện từng vết nứt!

Trên trán của Thiên Khuynh nổi lên gân xanh, khóe miệng tràn ra máu tươi, "Đáng ghét a, là Băng Hỏa lượng trọng thiên, trong sự giao thế giữa nóng và lạnh thì không có thứ gì có thể ngăn cản!"

"Băng và Hỏa bù đắp, lại có thể dung hợp thành đại đạo hoàn chỉnh một cách hoàn mỹ, đạt tới độ cao của cường giả đỉnh cao!"

Thiên Tháp hít sâu một hơi, đè nén sự hoảng sợ trong lòng xuống, làm ra quyết định thật nhanh nói: "Chạy thôi, mọi người ai có thể chạy thì đều chạy đi!"

Ầm ầm!

Tiếng gào của hắn bị che giấu ở trong tiếng nổ.

Lực lượng cuồng bạo lấy Đát Kỷ và Hỏa Phượng làm trung tâm mà tàn phá bừa bãi ra, bẻ gãy nghiền nát phá hủy trận pháp, dư ba không giảm càn quét ra, bất cứ nơi nào đi qua, người của Lược Thiên Minh tất cả đều lập tức bị ép thành bột mịn.

Thiên Khuynh, Thiên Lạc và Thiên Tháp, thân thể ba người cùng lúc bay rớt ra ngoài, ở trong hư không để lại một chuỗi sương máu, thoi thóp mà nằm ở trên mặt đất.

Đát Kỷ với vẻ mặt lạnh lùng, mở miệng hỏi: "Phương pháp xóa không rõ các ngươi đạt được từ nơi nào?"

Vấn đề này cực kỳ quan trọng.

Sương mù màu xám không rõ làm loạn thế gian, sự cường đại của nó vượt quá sức tưởng tượng và nhận thức của mọi người, mà ngay cả cường giả chí cao từ nhiều thời đại trước đây liên tiếp hy sinh, bỏ ra cái giá lớn vô tận mới miễn cưỡng phong ấn nơi khởi nguồn của tai họa này.

Cao nhân có thể tịnh hóa không rõ thì bọn họ có thể hiểu được, nhưng là Lược Thiên Minh thì dựa vào cái gì?

Nghĩ tới hành động của Lược Thiên Minh, thậm chí ngay cả sương mù màu xám không rõ cũng dám tính toán, không khó để đoán được âm mưu kinh thiên động địa của bọn họ.

Lược Thiên Minh lại có thể tịnh hóa hấp thu sương mù màu xám không rõ, điều này thực sự khó có thể tin nổi.

Thiên Khuynh biết không thể cứu vãn, thản nhiên nói: "Ha ha, Lược Thiên Minh chúng ta thu được sương mù màu xám không rõ từ lâu lắm rồi, cướp đoạt mọi chí bảo trong thiên địa, đánh cắp vô số thần thông và bí mật, lúc này mới nghĩ ra được phương pháp hóa thiên này, ban đầu cho rằng dựa vào cái này là có thể trở thành thế lực cường đại nhất ở Nguyên giới, không nghĩ tới các ngươi thế mà cũng tìm hiểu bí mật của sương mù màu xám! Thật đúng là tạo hóa trêu ngươi!"

Hỏa Phượng nhíu mày lại, cười lạnh nói: "Vì nghiên cứu huyền bí trong đó, các ngươi dùng không ít tu sĩ ra làm thí nghiệm, thậm chí bởi vậy mà tạo ra náo động."

Nàng ta và Đát Kỷ lập tức nghĩ ra không ít tin tức.

Lược Thiên Minh cướp đoạt vạn vật trong thiên hạ, ngoài ra còn từng tạo ra mấy lần thảm họa cho Nguyên giới, bây giờ nghĩ lại, tám thành đều có liên quan tới việc nghiên cứu sương mù màu xám không rõ, thậm chí sương mù màu xám không rõ phá phong ấn xuất hiện lại trên thế gian cũng có quan hệ với bọn họ.

Thiên Khuynh hừ lạnh một tiếng, "Được làm vua thua làm giặc, các ngươi giết ta đi."

Hỏa Phượng đưa tay vung lên, Thần hỏa bao trùm ba người Thiên Lạc, một lát sau đã thiêu bọn họ tới không còn sót lại một chút cặn nào, Lược Thiên Minh bị hủy diệt như vậy.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng không có lập tức rời đi, mà đưa ánh mắt rơi vào trên tổng bộ của Lược Thiên Minh.

Tổng bộ của Lược Thiên minh tuy rằng ở trong lúc đánh nhau đã bị san thành bình địa, nhưng còn có một số thứ nhỏ lưu lại, những thứ này tự nhiên đều là bảo vật không tầm thường.

Tuy nhiên, cho dù là pháp bảo thì các nàng cũng không thèm để ý tới, ánh mắt nhìn về phía một đám sương mù màu xám không rõ ở giữa kia.

Sương mù màu xám không rõ vô hình vô chất, nhưng vào lúc này thế mà bị một cái xích sắt đặc thù khóa lại, quay cuồng giãy dụa vậy mà không thể thoát khỏi, đồng thời, ở bên trong thủy tinh xung quanh, còn ghi lại nghiên cứu của Lược Thiên Minh đối với sương mù màu xám, hoàn toàn trái ngược với cách nói của Thiên Khuynh.

Đát Kỷ không nói gì, đưa tay chỉ về phía sương mù màu xám không rõ, đầu ngón tay lóe lên ánh sáng màu xanh lam, hóa thành lực lượng cực hàn, bao phủ vào trên sương mù màu xám không rõ, đồng thời, sương mù màu xám trong cơ thể đám người Thiên Khuynh sau khi chết cũng tràn ra hội tụ về nơi này, đều được Đát Kỷ dùng lớp băng phong ấn lại, cuối cùng biến thành một cái hộp phong cảnh trong suốt.

Đã giải quyết mọi chuyện, trên mặt Đát Kỷ lại hiện ra một chút nghi hoặc, nàng ta không thể không mở miệng hỏi: "Hỏa Phượng, ngươi có cảm thấy chuyến đi lần này của chúng ta có thuận lợi quá mức hay không?"

Hỏa Phượng trầm ngâm một lát, khẽ gật đầu, "Đúng là có hơi, tiêu diệt tổng bộ của Lược Thiên Minh diễn ra một cách thuận lợi, biết bọn họ đang tính kế sương mù màu xám không rõ một cách thuận lợi dễ dàng, việc này có vẻ như là vậy, nhưng lại cảm thấy thiếu chút gì đó ..."

Chủ Liên Minh cũng đã chết, đến tột cùng là còn thiếu cái gì đây?

Đát Kỷ đột nhiên nói: "Theo lý thuyết Chiến hồn của Thất giới đều bị Lược Thiên Minh đoạt được, hiện tại chúng ta chỉ lấy được năm cái, còn hai cái nữa làm sao lại không thấy ở nơi này?"

Trong Chiến hồn của Thất giới, Bia Đá đang trấn áp Lạc Tiên sơn mạch, Liễu Thần thì ở hậu viện của cao nhân, Dung Thiên kiếm thì nằm ở trong tay Tiêu Thừa Phong, Lạc Thần cung thì Niếp Niếp, còn có Chử Hải châu thì dùng để tạo thành suối nước nóng, có thể nói đều có tác dụng, đáng đồng tiền bát gạo.

Nhưng hai cái chiến hồn còn lại thế mà không ở nơi này, vậy rất kỳ lạ.

Hỏa Phượng lắc đầu, bá khí nói: "Được rồi, đám người này làm loạn thế gian, là cái nhân tố không ổn định, trước tiên diệt đi rồi lại nói, nếu như còn có cá lọt lưới dám tới gây chuyện vậy thì cứ diệt là được!"

"Ừm."

Đát Kỷ khẽ gật đầu, sau đó cùng với Hỏa Phượng cùng nhau đi về phía cấm khu thượng cổ, hai nàng nhân lúc trời tối đi ra, tiêu diệt Lược Thiên Minh lại trở về, bóng đêm vẫn như cũ ...

Ở sau khi các nàng rời đi thật lâu, thân ảnh Chu Nguyên Hải chậm rãi hiển hiện ra, mang trên mặt nụ cười ấm áp như gió mùa xuân, "Từ giờ trở đi, nhân quả giữa ta và Lược Thiên Minh đã hoàn toàn cắt đứt, sau này ta chính là Chu Nguyên Hải, sẽ không còn người nào hoài nghi ta!"

Dừng một chút, hắn nhìn lướt qua phế tích đầy đất, cười lạnh nói: "Tuy rằng Lược Thiên Minh không còn, nhưng còn có một chút giá trị cuối cùng để thúc giục thế cuộc!"

Dứt lời, hắn đưa tay chỉ về phía mặt đất, ở bên trong phế tích lưu lại một tờ giấy màu vàng óng, sau đó thân hình lóe lên biến mất ngay tại chỗ.

Mà ở không lâu sau khi hắn rời đi, lần lượt từng thân ảnh từ đằng xa chạy tới, tới gần một cách rất cẩn thận, cuối cùng dừng ở trên không trung, kinh hãi mà nhìn vào dấu tích đánh nhau.

Bọn họ đều đã bị động tĩnh đấu pháp thu hút tới, bởi vì sợ, cho nên đợi tới sau khi động tĩnh biến mất thật lâu mới dám chạy tới gần.

"Thực lực thật đáng sợ, chỉ dư uy còn sót lại cũng đã làm cho người ta phải sợ run tim mất mật!"

"Đến tột cùng là tồn tại như thế nào giao thủ với nhau, bản thân ta là Đại Đạo Chúa Tể thế mà còn có loại cảm giác run rẩy này."

"Ta cảm nhận được khí tức của Băng chi đại đạo và Hỏa chi đại đạo, đồng thời, hai loại đại đạo này giao hòa thành một cỗ lực lượng cực đoan kinh khủng, căn bản là không cách nào hình dung."

"Đó là ... tiêu chí của Lược Thiên Minh, nơi này chẳng lẽ chính là tổng bộ của Lược Thiên Minh?"

"Quá mạnh, Lược Thiên Minh hoành hành Nguyên giới thế mà đã bị tiêu diệt, cuối cùng đây là do ai làm ra, thậm chí ngay cả chí bảo đầy đất cũng làm như không thấy, chẳng lẽ là khinh thường chẳng thèm nhặt sao?!"

...

Tất cả mọi người ở đây đều đang hãi hùng khiếp vía, chấn kinh với cách làm của đối phương, tuy nhiên điều này không làm ảnh hưởng tới việc bọn họ ra tay nhặt chí bảo chút nào.

Chí bảo có thể không bị hư hỏng trong loại chiến đấu này, ít nhất cũng đều là Đại Đạo chí bảo lục phẩm trở lên, đủ để trở thành bảo vật chấn trấn môn phái nhất lưu!

Trong chốc lát, mọi người thi triển thủ đoạn, liều mạng nhặt nhạnh chỗ tốt, không tiếc ra tay đánh nhau.

Tuy nhiên trong lúc đó, một lão giả trong lúc vô tình nhặt lên một tờ giấy màu vàng kim, ban đầu chỉ hờ hững nhìn lướt qua một cách tùy ý, nhưng lại làm cho con ngươi của hắn đột nhiên co rụt lại!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!