Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1285: CHƯƠNG 1285: MỘT TỜ GIẤY VÀNG MANG TỚI VỤ ÁN GIẾT NGƯỜI

Lão giả kia lấy thế sét đánh không kịp bưng tai cầm lấy tờ giấy đó vào trong tay, sau đó thân thể lặng lẽ lui lại, thế mà coi những bảo vật khác chẳng là gì, chuẩn bị cứ thế mà rời đi.

Nhưng là, hành động khác thường của hắn lập tức dẫn tới sự chú ý của những người khác.

Tất cả mọi người đều đang tìm bảo vật, đề phòng lẫn nhau, sợ sẽ bị người khác nhặt nhạnh chỗ tốt tự nhiên ai cũng để ý nhau.

Lập tức, có ba người ánh mắt lóe lên, lấy xu thế tam giác bao vây lão giả kia lại.

Một người trong đó nhận ra lão giả này, cười lạnh mà hỏi: "Kim Nguyên trưởng lão đây là chuẩn bị đi nơi nào?"

Sắc mặt Kim Nguyên trưởng lão hơi đổi, sau đó thì cười nói: "Bần đạo cảm thấy nơi đây ẩn chứa không rõ, sợ dẫn họa vào trên người nên không ở lâu thêm."

Một người khác tiếp tục nói: "Nơi này thế nhưng là có không ít chí bảo, cho dù là bảo vật bị tổn hại thì cũng là vật liệu hiếm có, cứ rời đi như vậy thì cũng không giống với tác phong của Vọng Xuyên tông các ngươi, hay là ngươi đạt được bảo vật gì trân quý hơn so với bất kỳ bảo vật nào khác ở chỗ này, lúc này mới chuẩn bị lập tức rời đi?"

Hai mắt Kim Nguyên trưởng lão trầm xuống, "Vô Ưu Đạo nhân ngươi không nên ngậm máu phun người như vậy!"

Vô Ưu đạo nhân thì cười âm trầm một tiếng, lạnh lùng nói: "Vậy trong tay ngươi cầm thứ gì, không bằng lấy ra cho chúng ta xem xem?"

"Ngươi!"

Khuôn mặt Kim Nguyên trưởng lão lộ vẻ tâm tình không ổn định, tiến thoái lưỡng nan.

Động tĩnh nơi này tự nhiên dẫn tới sự chú ý của những người xung quanh khác, chỉ thoáng một cái, vô số đạo thần thức tập trung vào trên người Kim Nguyên, hai mắt nhìn chằm chằm Kim Nguyên, mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.

"Làm càn! Chí bảo thì người tài có được, duyên phận do thiên định, mọi người đều dựa vào bản lĩnh của mình, nhặt được bảo vật ở trong vùng phế tích này các ngươi còn muốn cướp đoạt của người khác, có còn đạo nghĩa nữa hay không? Đều tránh ra cho ta, để cho ta đi!"

Trong lúc đó, một tiếng tràn ngập chính nghĩa hết lớn truyền tới, đã thấy một thanh niên mặc áo bào trắng cất bước đi ra, quanh người hắn lập lòe ánh sáng trắng, sau lưng còn có mấy tên đệ tử đi theo, một bộ dáng vẻ đại nghĩa lầm nhiên.

Lại phối hợp với giọng nói của hắn, trong lúc vô hình để cho người ta có hảo cảm tăng vọt.

Nhưng là...

Vẻ mặt Kim Nguyên trưởng lão lại càng khổ, những người khác cũng đều là ánh mắt phức tạp, cổ quái nhìn vào thanh niên mặc áo bào trắng kia.

Thanh niên áo bào trắng giống như không cảm nhận được ánh mắt của mọi người, lẩm bẩm nói: "Ta chính là Bạch Phiêu của Chính Khí các, vị đạo hữu này yên tâm, ngươi cứ việc rời đi, ta bảo đảm ngươi không có chuyện gì!"

Tuy nhiên, Kim Nguyên trưởng lão lại là đứng im tại chỗ, căn bản không dám bước ra một bước, ánh mắt nhìn về phía Bạch Phiêu đầy vẻ không tin tưởng.

Bạch Phiêu của Chính Khí các có thanh danh hiển hách, thực lực cường đại, lấy hành hiệp trượng nghĩa làm tên, thành lập Chính Khí các, càng là lấy được nghĩa sĩ áo bào trắng có thanh danh tốt đẹp.

Thế nhưng là ...

Theo thời gian dần dần trôi qua, theo Bạch Phiêu làm chuyện tốt càng ngày càng nhiều, rất nhiều người sẽ phát hiện ra một cái quy luật, hoặc có thể nói là vấn đề.

Đó chính là sau khi Bạch Phiêu cứu đối phương, đối phương trên cơ bản đều sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, chắc chắn sẽ bị cướp, hơn nữa còn khó giữ được tính mạng!

Tất cả mọi người đều là hạng người cáo già, lập tức có thể đoán ra được ngọn nguồn.

Chắc chắn Bạch Phiêu mặt ngoài là đi cứu người, thật ra thì sau đó sẽ âm thầm theo dõi, rồi ăn cướp đối phương một lần nữa, như vậy vừa lấy được thanh danh tốt đẹp lại vừa lấy được bảo bối, tính toán thật giỏi a.

Cái gọi là Chính Khí các, chỉ là cái tên dễ nghe mà thôi, chẳng qua để dùng lừa một số hạng người không biết gì.

Thứ nhất chỉ là mọi người đều không có chứng cứ, thứ hai là e ngại thực lực của Bạch Phiêu cho nên không ai dám đưa ra chất vấn.

Bạch Phiêu thấy Kim Nguyên vẫn đứng im tại chỗ, nhịn không được nói: "Kim Nguyên trưởng lão yên tâm, người ở nơi này đều sẽ cho Bạch mỗ thể diện, ngươi cứ việc yên tâm to gan mà rời đi là được rồi."

Yên tâm to gan cái nồi!

Ngươi cái đồ khốn nạn này!

Kim Nguyên biết mình bị Bạch Phiêu để mắt tới, ngược lại không muốn đi.

Hắn dứt khoát quyết tâm liều mạng, mở miệng nói: "Bần đạo đột nhiên nghĩ thông suốt, vui một mình không bằng vui chung, ta quyết định chia sẻ bảo vật mà ta đạt được cùng với mọi người, mọi người mời xem!"

Dứt lời, hắn lấy từ giấy màu vàng óng ném lên trời.

Tờ giấy màu vàng mở ra ở trên hư không, từng hàng chữ viết lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Bọn họ nhìn từng chữ một, có người nhịn không được mà kêu thành tiếng ---

"Sương mù màu xám xuất hiện, con đường phía trước hiện ra, thiên địa đảo ngược, kim hồ hiện thế, nhưng chỉ toàn không rõ!"

"Đây là phương pháp tẩy luyện không rõ! Hóa ra thế gian có thể tịnh hóa được không rõ!"

"Sương mù màu xám xuất hiện, con đường phía trước hiện ra, quả nhiên, sương mù màu xám chiếu sáng con đường phía trước, có thể tu bổ đầy đủ đại đạo không trọn vẹn!"

"Thiên địa đảo ngược, kim hồ hiện thế, đây là ý gì, đến tột cùng là phương pháp nào mới có thể tịnh hóa không rõ?!"

Tất cả mọi người đều kích động, bọn họ mở to hai mắt mà nhìn, đại não vận chuyển nhanh chóng, tự hỏi hàm nghĩa trong đó, nhưng lại nghĩ mãi mà không thể nào hiểu được.

Có thể đi tới đây, không có ai mà không phải là không có thế lực hoặc là tồn tại đại thế phía sau, đối với sương mù màu xám mà nói thì bọn họ tự nhiên là hiểu rõ kỹ càng, biết hấp thu sương mù màu xám là có thể hoàn thiện đạo của bản thân, để con đường phía trước trở nên bằng phẳng, nhưng cái giá lớn phải trả cũng là rất lớn, sẽ ... dần dần mất đi tâm trí, chịu phải rằng buộc bởi không rõ.

Nhưng là sự hấp dẫn của sương mù màu xám thực sự là quá lớn, chính mình không hấp thu được mà chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác cường đại lên thì đó cũng là một loại tra tấn.

Hiện tại, bên trong phế tích của Lược Thiên minh phát hiện từ giấy vàng này thế mà ghi chép phương pháp tịnh hóa không rõ, này làm sao có thể để cho bọn họ không động tâm cho được.

Đột nhiên, tất cả mọi người đều không thay đổi sắc mặt lui ra đằng sau mấy bước, hai bên đề phòng nhìn đối phương, đều sợ sẽ bị đối phương diệt khẩu, đồng thời, cũng đang mưu đồ xem có thể bịt miệng được đối phương hay không.

Bí mật này quá lớn, nếu như một mình hưởng, tương lai chắc chắn có thể xưng bá Nguyên giới!

Tuy nhiên chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đều phát hiện người ở đây thực lực đều ngang ngửa mình, hơn nữa liên lụy tới không ít tu sĩ, diệt khẩu không được thực tế cho lắm.

Sau khi im lặng một lúc lâu, Bạch Phiêu cười nói: "Thanh danh của Chính Khí tác ta còn giá trị ít tiền, mọi người không ngại cho ta một cái thể diện, cùng nhau hưởng cái bí mật này, tuyệt đối không được truyền ra ngoài!"

Thanh danh Chính Khí các đáng cái rắm tiền a!

Mọi người đề phòng nhất chính là tên Bạch Phiêu này, nghe vậy nhưng trong lòng thì chửi rủa, tuy nhiên mặt ngoài đều gật đầu đồng ý.

"Bạch Các chủ nói đúng, câu nói này ẩn chứa bí mật kinh thiên, nghĩ tới cũng không phải một thế lực nào đó có thể nuốt vào một mình."

"Không ngại chúng ta kết làm đồng minh, cùng nhau thăm dò bí mật trong câu nói kia, mọi người cảm thấy thế nào?"

"Như vậy rất tốt!"

Lập tức, bọn họ cùng nhau xuất thủ, xóa đi mọi vết tích ở nơi này, sau đó sau khi riêng phần mình để lại phương thức liên lạc thì lập tức chạy về tông môn của mình.

Tuy nhiên, ngay sau một khắc, Bạch Phiêu cùng với tu sĩ của năm phương thế lực khác lại trở về đây một lần nữa.

Lời nói lạnh như băng truyền ra từ trong miệng Bạch Phiêu, "Người của Lạc Hà môn, Hồi Vân tông, Thiên Thanh tông, Phiêu Miểu cung biết bí mật chẳng qua chỉ là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhị bộ, ngoài ra còn có sáu tên tán tu, thực lực của bọn họ cũng không đủ để tạo ra sợ hãi, ta đã để lại ấn ký truy tung ở trên người bọn họ, chúng ta riêng phần mình xuất thủ diệt khẩu đi, bí mật này người biết càng ít càng tốt, tin tưởng các vị đều sẽ nghĩ như vậy đi."

Hóa ra, bọn họ thế mà âm thầm thương lượng với nhau, muốn diệt khẩu người có thực lực không đủ!

Chỉ có điều vừa rồi mọi người tập trung một chỗ nên không có cách nào ra tay, lúc này mới đợi tới sau khi từng người tản ra!

Tuy nhiên nhìn vào sự quen thuộc của Bạch Phiêu, loại chuyện này rõ ràng đã làm thành quen rồi, là cái kẻ tái phạm.

Tu sĩ của năm phương thế lực kia trong lòng run lên, càng đề phòng hơn, tuy nhiên, cũng không nói thêm cái gì, mà chỉ khẽ gật đầu đi truy kích diệt khẩu phần của mình!

Tối nay nhất định sẽ là một đêm giết chóc!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!