Vọng Xuyên tông.
Tông chủ là một lão giả trên người khoác áo bào đen, tóc thì đen mà râu thì bạc trắng, không biết lão giả này ôn dưỡng kiểu gì mà lại có được quả đầu và râu khác màu như vậy, lúc này hắn đang ngồi ở trên ghế Tông chủ ở đại điện.
Rõ ràng là một tu sĩ, hơn nữa tu vi không tầm thường, nhưng sắc mặt của hắn lại có vẻ xám xịt, trong hai mắt có sương mù màu xám lúc ẩn lúc hiện, thân thể có hơi run rẩy, đủ loại dấu hiệu cho thấy hắn hấp thu sương mù màu xám không rõ, đồng thời còn đang giằng co với không rõ trong cơ thể.
Hắn hít sâu một hơi, giọng điệu cứng ngắc nói: "Bản nguyên sương mù màu xám ở bên Nam Đẩu tinh vực bộc phát thế nhưng là có phát hiện gì hay không?"
Dưới điện một tên trưởng lão mở miệng nói: "Thưa tông chủ, bản nguyên sương mù màu xám đã hoàn toàn biến mất, người đi trước đó gần như tất cả đều bỏ mình, bao gồm sáu đệ tử do tông phái chúng ta phái tới, chỉ là có tu sĩ ở gần nói, chỉ có người của Thiên Cung là trở về."
"Thiên Cung?"
Hai mắt Tông chủ hơi ngưng tụ lại, như sấm bên tai, rơi vào trầm tư.
Hắn không chịu đựng được sự dụ hoặc của sương mù màu xám không rõ, mượn nhờ sương mù màu xám không rõ tu luyện, tuy rằng kịp thời phát hiện tệ nạn của sương mù màu xám không rõ mà dừng việc tu luyện lại, nhưng đã bị nhiễm không rõ, muốn thoát khỏi gần như không có khả năng, hai bên một mực đang giằng co.
Bản nguyên sương mù màu xám ở Nam Đẩu tinh vực bộc phát, hắn đương nhiên không dám tự mình tiến tới, phái đệ tử ra trà trộn vào trong đó đồng thời lại phái người nhìn chằm chằm vào động tĩnh ở nơi đó, ý đồ kiếm một chén canh, tốt nhất có thể tìm được phương pháp phá cục.
Nhưng là...
Hắn tuyệt đối không nghĩ tới chính là, bản nguyên sương mù màu xám ở Nam Đẩu tinh vực lúc bộc phát lại ngưu bức tới như vậy, lúc tiêu tán lại cũng nhanh tới như vậy, vốn còn tưởng rằng nó sẽ quấy phá tạo ra một trận gió tanh mưa máu, không nghĩ tới lại lập tức không còn động tĩnh nào.
Người trưởng lão kia tiếp tục nói: "Nghe nói Thiên Cung một mực đang thu thập sương mù màu xám không rõ, nếu để cho bọn họ biết tình huống của Tông chủ, chỉ sợ ..."
Tông chủ nhíu mày, cười lạnh nói: "Thiên Cung gần đây luôn rất manh động, thế lực đó đến tột cùng là một thế lực như thế nào, luôn nằm ngoài dự liệu, mang tới cho người ta cảm giác sâu không lường được, có điều, Vọng Xuyên tông ta cũng không sợ bọn họ, ta cảm thấy trên người bọn họ chắc chắn có giấu bí mật, ta cũng cảm thấy rất hứng thú đối với bọn họ."
"Tông chủ, bí mật lớn kinh thiên, bí mật lớn kinh thiên!"
Đúng lúc này, một tiếng kinh hô vội vàng truyền tới từ bên ngoài cửa, Kim Nguyên trưởng lão vội vàng chạy tới, vẻ mặt đỏ lên, tăng tốc độ lên tới cực hạn, thiếu chút nữa không phanh lại được mà trực tiếp ngã vào trên mặt đất.
Ngoại trừ kích động ra, trên mặt của hắn còn mang theo một chút khiếp sợ, hắn luôn lo lắng cho mình sẽ bị người diệt khẩu ở trên đường trở về, còn may không bị.
Tông chủ nhìn vào Kim Nguyên trưởng lão, lông mày nhíu lại, "Sao vậy? Cuộc chiến đấu vừa rồi kia đến tột cùng là có tình huống như thế nào?"
Kim Nguyên trưởng lão hít sâu một hơi, sợ hãi than nói: "Bẩm tông chủ, trận đấu pháp vừa rồi kia địa điểm là ở tổng bộ của Lược Thiên Minh, lúc ta chạy tới, Lược Thiên Minh ... bị người diệt!"
"Cái gì? !"
Tất cả mọi người ở bên trong đại điện quá sợ hãi, phát ra tiếng kinh hô khó có thể tin.
Mà ngay cả Tông chủ cũng sợ hãi nói: "Ngươi chắc chắn chứ? Lược Thiên Minh cứ như vậy không còn?!"
Uy danh của Lược Thiên Minh ở Nguyên giới là không ai không biết không người không hay, Vọng Xuyên tông tuy rằng tự nhận là cường đại nhưng cũng biết chính mình hoàn toàn không ở vào cùng một cái cấp bậc với Lược Thiên Minh, mỗi khi Lược Thiên Minh tạo ra gió tanh mưa máu, Vọng Xuyên tông chỉ có thể run lẩy bẩy mà trốn tránh.
Tuy nhiên, trong vòng một đêm, Lược Thiên Minh vậy mà bị người nhổ tận gốc?
Điều này sao có thể, ai có loại thực lực này?
Kim Nguyên trưởng lão trịnh trọng nói: "Việc này hoàn toàn chính xác, không chỉ một mình ta nhìn thấy."
Một tên trưởng lão mở miệng nói: "Có thể tiêu diệt Lược Thiên Minh nhanh chóng như vậy thì cũng chỉ có cường giả chí cao trên Đại Đạo Chúa Tể mới có thể làm ra được a? Ở dưới tình huống đại đạo không trọn vẹn, ai sẽ rời núi?"
Lại một tên trưởng lão khác nói: "Bản nguyên sương mù màu xám bị trấn áp chẳng bao lâu, Lược Thiên Minh lại bị tiêu diệt, hai chuyện này đều không phải người bình thường là có thể làm được, thật là đáng sợ, đến cùng là vị đại năng siêu cấp nào động thủ."
Tông chủ lắc đầu, "Việc này ở vào cấp độ không phải chúng ta là có thể chạm vào, đừng quản, chỉ có thể nói Lược Thiên Minh đã đắc tội người không nên đắc tội!"
Tuy nhiên, lại nghe Kim Nguyên trưởng lão tiếp tục nói: "Tông chủ, chuyện này cũng không phải là chuyện quan trọng mà ta muốn nói."
"Ồ?"
Tông chủ ngây ngẩn cả người, những người khác đều trợn tròn mắt.
Loại chuyện như Lược Thiên Minh bị tiêu diệt này thế mà cũng không phải là chuyện quan trọng.
Tông chủ ngưng giọng nói lời thúc giục: "Nói nhanh đi!"
"Chúng ta ở trong phế tích của tổng bộ Lược Thiên Minh phát hiện một tờ giấy, ở trên ghi lại biện pháp tiêu trừ sương mù màu xám không rõ như thế nào!
"Xoạt!"
Tông chủ lập tức đứng người lên từ trên chỗ ngồi, nhìn chòng chọc vào Kim Nguyên trưởng lão, "Nói tiếp!"
Hắn hấp thu sương mù màu xám không rõ, không có người nào cần hơn so với hắn, quan trọng là, một khi nắm giữ loại biện pháp này là hắn có thể hấp thu sương mù màu xám mà không kiêng kỵ chút nào, cái này chẳng khác gì bật hack, nói không chừng có thể vấn đỉnh chí cao!
Kim Nguyên trưởng lão không dám chậm trễ, nói ngay: "Nội dung trên đó là, sương mù màu xám xuất hiện, con đường phía trước hiện ra, thiên địa đảo lộn, Kim hồ hiện thế, khả năng tịnh hóa không rõ!"
Trong mắt Tông chủ bắn ra ánh sáng vàng, kích động nói: "Quả nhiên, sương mù màu xám đại biểu chính là con đường phía trước, chỉ là thiên địa đảo lộn, Kim hồ hiện thế là chỉ cái gì?"
Một tên trưởng lão phân tích nói: "Ý tứ trên mặt chữ chắc là chỉ cần thiên địa đảo lộn, Kim hồ hiện thế là có thể tịnh hóa không rõ, nhưng thiên đia làm sao có thể đảo lộn, Kim hồ lại là cái thứ gì?"
Tông chủ lập tức hạ lệnh: "Kim hồ hoặc là địa danh, hoặc chính là hồ nước màu vàng óng, ta không cần biết là loại nào, lập tức phái đệ tử đi tìm, những gì có liên quan tới đều không được bỏ qua!"
...
Ngay vào lúc đó, những tông môn biết được bí mật này đều diễn ra với kịch bản tương tự.
Sâu trong Thiên Yêu sâm lâm ở Nam Đẩu Tinh vực.
Nơi này là một thung lũng sâu, có hang động của yêu ở khắp nơi, trong màn đêm bao phủ, trông giống như một cái mặt quỷ rất lớn đang nhăn nhó được khảm vào trên mặt đất.
Thiên Yêu Vương ngồi ngay ngắn ở ghế đá, con ngươi quỷ dị toát ra ánh sáng xuyên thấu, nhìn chằm chằm vào tu sĩ đeo mặt nạ nửa khóc nửa cười ở bên dưới.
Tu sĩ này chính là Tả sứ.
Sau khi nàng ta tách khỏi Đại Ma Vương ở nơi bản nguyên sương mù màu xám bộc phát ra thì lập tức bị yêu quái bắt được, nàng ta có lúc cảm thấy mình đây là đang bị Đại Ma Vương khắc, quá con mẹ nó xui xẻo.
Một con Sư yêu áp giải Tả sứ mở miệng nói: "Yêu vương đại nhân, dựa theo sự căn dặn của ngài, chúng ta không dám tới gần nơi bản nguyên sương mù màu xám bộc phát, chỉ là ngồi chờ ở xung quanh, cuối cùng tu sĩ có thể đi ra từ trong đó chỉ là lác đác không có mấy, trong đó có người này, vừa đúng lúc bị chúng ta bắt được."
"Quả nhiên không nằm ngoài sự dự liệu của ta, lòng dạ của bản nguyên sương mù màu xám là khó lường, mạo muội đi tới tuyệt đối là đi tìm cái chết, chứ đừng nói ta còn được lời nhắc nhỏ của Cổ Yêu đại nhân, biết được chuyện không thể để sương mù màu xám không rõ nhiễm một cách tùy tiện, thời cơ chưa tới."
Thiên Yêu Vương mỉm cười, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Để hắn cảm thấy ngoài ý muốn duy nhất chính là, tu sĩ trước mặt này thế mà còn sống đi ra.
Thiên Yêu Vương liếc mắt một cái là thấy được tu vi của Tả sứ, vừa mới đột phá tới cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên mà thôi, nàng ta như thế nào có thể sống sót được trong đám cường giả như mây, trong bản ngueyen sương mù màu xám?
Hàng ngàn hàng vạn tên tu sĩ có tu vi cao hơn nàng đều lập tức không còn, nàng ta thế mà không bị làm sao cả, nàng ta dựa vào cái gì?
Chẳng lẽ ... nàng ta là người mang đại khí vận?