Vương Tôn nghe Tả Sứ, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Tả Sứ liên tục gật đầu, "Không sai, chính là như vậy, tiền bối chắc là đã nhận ra ta rồi chứ?"
Vương Tôn cười nói: "Có chút ấn tượng, ngươi đúng là chạy nhanh a."
"Vậy ngài cảm thấy những con thú thịt rừng này như thế nào, có thể lọt vào pháp nhãn của cao nhân không? Ta nói với ngài, bọn chúng đều là đã được ta lựa chọn rất cẩn thận, chất thịt chắc chắn là đạt tiêu chuẩn chất lượng cao a."
"Chất lượng không thành vấn đề, nhưng cái chính là chúng ta khó mà hàng phục được a."
Vương Tôn có chút lo lắng.
Hắn thăm dò thực lực của đám Hùng Tôn giả, phát hiện thực lực của Hùng Tôn giả ở bên trong Đại Đạo Chúa Tể thuộc loại không yếu, tuy rằng cộng thêm bia đá và Giang Lưu thì cũng không e ngại, nhưng nếu như đối phương quyết tâm muốn chạy, thì vẫn là không giữ lại được.
Nội tâm Tả Sứ lồi lõm, nàng ta có chút vội, lần này nếu như không thành công, vậy nàng ta thế nhưng là không cách nào bàn giao, chỉ có thể nhắm mắt nói: "Vậy ... có thể xin vị đằng sau ngài kia xuất thủ hay không?"
"Chuyện này chắc chắn không được ngươi nói đùa cái gì vậy."
Vương Tôn lắc đầu liên tục, loại chuyện nhỏ nhặt này làm sao có thể kinh động tới cao nhân, hơn nữa còn muốn mời cao nhân xuất thủ, đây không phải là suy nghĩ viển vông sao?
Ngay vào lúc bọn họ còn đang thương lượng, đám yêu Hùng Tôn giả đã không chờ đợi được nữa, nghênh ngang đi tới.
Bọn chúng quan sát một vòng, phát hiện ngọn núi này tuy rằng rất không tầm thường, nhưng Vương Tôn chẳng qua cũng chỉ là một tên Đại Đạo Chú Tể bình thường mà thôi, hơn nữa không phát hiện cường giả nào khác nên dũng khí tăng cao.
"Tả Sứ đạo hữu, nói chuyện sao rồi? Trông dáng vẻ của ngươi dường như chưa nói chuyện được sao?"
Hùng Tôn giả đưa mắt nhìn vào Vương Tôn, ánh mắt hung lệ, lập tức cho Vương Tôn một cái ra oai phủ đầu.
Vương Bát tinh đứng ra làm người hòa giải, cười nói với Vương Tôn: "Vị đạo hữu này, chúng ta là người của Thiên Yêu Vương, yêu cầu mà Tả Sứ đạo hữu nói ngươi tốt nhất có thể suy nghĩ thật tốt một chút, nếu như Thiên Yêu Vương đại nhân nổi giận, vậy chúng ta thế nhưng là không khuyên nổi."
"Không đồng ý vậy chúng ta sẽ để cho ngươi đẹp mắt!"
Truy Phong Thần câu và Thần Dực Hắc Hổ yêu đều cùng nhau nhảy ra, thể hiện ra cơ thể ưu tú của mình, chất thịt cứ phải nói là sáng loáng.
Bọn chúng cuối cùng đã biết tại sao Tả Sứ phải chọn chất thịt, hóa ra là tới trấn tràng tử, cho nên rất cố gắng thể hiện ra sự ưu tú về cơ bắp của bọn họ trước mặt Vương Tôn.
Một đợt thao tác này thật sự làm cho Vương Tôn cùng với Giang Lưu cách đó không xa bị chỉnh cho choáng váng, đám yêu quái này chẳng lẽ biết mình là tới làm thịt rừng sao? Hơn nữa còn ra sức thể hiện chính mình như vậy, đây là không kịp chờ đợi nữa muốn được đưa vào nồi sao!
Đám thú thịt rừng được nuôi dưỡng kia cũng nhìn thấy cảnh này, bọn chúng thi nhau cảm thấy vô cùng xấu hổ, xem như được nuôi lâu như vậy, bọn chúng cũng không cách nào làm tới tình trạng thấy chết không sờn này, thế mà lại chủ động yêu cầu được nấu.
"Nếu như không phải tận mắt ta nhìn thấy, thật không dám tin tưởng trên thế giới này có đám yêu quái tràn đầy sự giác ngộ giống như các ngươi!"
Vương Tôn có hơi cảm động, không thể không cảm khái mà lên tiếng, nói: "Đã các ngươi đều đã chuẩn bị xong rồi, vậy để tránh nhiều việc, lập tức hiện ra nguyên hình đi."
Hả? ? ?
Đám yêu Hùng Tôn giả ngây ngẩn cả người.
Hùng Tôn giả lạnh lùng nói: "Ngươi đây là có ý gì? Có quan hệ gì với việc chúng ta hiện ra nguyên hình?!"
Lông mày Vương Tôn nhíu lại, "Nàng ta bán các ngươi cho chúng ta làm thịt rừng, không hiện ra nguyên hình thì chúng ta nấu hấp làm sao được?"
"Bán chúng ta sao?!"
"Làm thịt rừng?!"
"Hấp nấu?!"
Bốn yêu mở to hai mắt ra mà nhìn, khó có thể tin được mà lên tiếng kinh hô, sau đó đồng loạt đưa ánh mắt rơi vào trên người Tả Sứ, giống như gặp phải sự phản bội thê thảm nhất trên thế gian.
Hai mắt Hùng Tôn giả khẽ híp một cái, sát cơ trên người sôi trào lên, trầm giọng nói: "Tả Sứ đạo hữu, lời hắn nói là thật hay giả?"
Một khi Tả Sứ gật đầu, vậy nó sẽ lập tức bùng nổ loại bỏ Tả Sứ đi, nếu như Tả Sứ lắc đầu, vậy nó cũng lập tức bùng nổ lên tiêu diệt Vương Tôn!
Một cỗ uy thế đáng sợ tuôn ra từ trên thân thể Hùng Tôn giả, ba yêu Vương Bát tinh cũng làm xong chuẩn bị chiến đấu.
Vương Tôn nắm chặt thùng phân trong tay, Giang Lưu cách đó không xa cầm kiếm đứng lên, kiếm thế khóa chặt bốn con yêu, bia đá thì tỏa ra vàng sáng, lực lượng trấn áp trùng trùng điệp điệp, Tôn Thần đang dọn dẹp hố phân cũng nhấc xiên phân lên.
Chiến đấu sẽ hết sức căng thẳng.
Tả Sứ run rẩy lui lại từng chút từng chút một.
"Mỗi một ngọn cây cọng cỏ ở trên ngọn núi này đều không phải bình thường, lực lượng đại đạo dâng trào liên tục không ngừng, đúng là bảo địa có một không hai, vừa đúng ta nhân cơ hội này thử sâu cạn một lần, nếu như có thể chiếm lĩnh được vậy Cổ Yêu đại nhân chắc chắn sẽ trọng thưởng ta!"
Trong lòng Hùng Tôn giả có tính toán nhỏ nhặt của chính mình, nhếch miệng lên nở ra nụ cười lạnh, lập tức chuẩn bị động thủ.
Tuy nhiên, một trận cộc cộc cộc tiếng bước chân đột nhiên truyền tới từ trên núi.
Đã thấy Tiểu Bạch mang theo một thùng thức ăn cho gia súc chậm rãi đi xuống, Niếp Niếp và Long Nhi có đôi khi lười biếng sẽ bảo Tiểu Bạch xuống cho đám thú thịt rừng ăn.
"A? Sinh mệnh thật thần kỳ, tuy rằng chắp vá thành hình người nhưng tuyệt đối không phải người, cũng không phải yêu, giống với pháp khí hơn?!"
Hùng Tôn giả nhìn chằm chằm vào Tiểu Bạch, hoài nghi không thôi, có điều khi hắn đưa ánh mắt rơi vào trên thùng thức ăn cho gia súc mà Tiểu Bạch mang theo, suýt chút nữa thì trợn tới lác cả mắt, còn tưởng rằng chính mình xuất hiện ảo giác.
"Đây là thiên tài địa bảo cỡ nào, thế mà để cho đại đạo trong cơ thể ta sinh ra cảm giác quỳ lại, nếu như có thể ăn vào, chắc chắn sẽ rất có ích lợi đối với ta, trên thế giới này lại có thần vật bực này?!"
Trong mắt của Vương Bát tinh cũng lồi lên rồi, đầy khát vọng nói: "Đó đó là đồ ăn như thế nào, ta thế mà sinh ra một loại xung đồng muốn quỳ xuống đất để mà ăn."
Truy Phong Thần câu quát ầm lên: "Đại bổ, thứ chứa trong cái thùng đó chắc chắn là thứ vô cùng bổ, là chí bảo chỉ có thể ngộ mà không thể cầu!"
Thần Dực Hắc Hổ yêu run giọng nói: "Ta cảm nhận được lực lượng bản nguyên không trọn vẹn, trong đồ ăn đó có khí tức của sương mù màu xám, ta, ta, ta thật muốn ăn!"
Trong lúc bọn chúng đều kinh ngạc, bọn chúng còn dồn tất cả thần thức khóa chặt vào trên người Tiểu Bạch, pháp lực toàn thân kéo căng lên, chuẩn bị cướp đoạt bất cứ lúc nào.
Hùng Tôn giả cất bước đi từng bước một hướng về phía Tiểu Bạch, "Nếu không muốn chết vậy giao cái thùng kia ra."
Việc tìm kiếm vật liệu thi thể cường giả chí cao trước tiên để sang một bên đã, chuyến đi này tới phát hiện rất nhiều, chỉ cần cướp được thần vật trong thùng kia thôi đó cũng chính là thu hoạch lớn!
Tiểu Bạch đánh giá đám yêu Hùng Tôn giả trước mắt, trong mắt dần dần lóe lên tia sáng đỏ.
Giang Lưu giải thích: "Tiểu Bạch đại nhân, bọn chúng là thú thịt rừng vừa được vận chuyển tới, chỉ là thực lực rất mạnh, chúng ta không thể trấn áp ngay lập tức được."
"Ha ha ha, còn dám nói chúng ta là thú thịt rừng, chết đi cho ta!"
Hùng Tôn giả tức tới sùi cả bọt mép, tức giận gào thét một tiếng sau đó đánh ra một quyền rất mạnh về phía Tiểu Bạch.
Hắn thấy, một quyền này đủ để Tiểu Bạch loại cấu tạo đáng thương này tan tành ra thành nhiều mảnh.
Tiểu Bạch chỉ bình tĩnh đứng ở tại chỗ, ngước mắt nhìn nó, bên trong đôi mắt đột nhiên bắn ra một luồng ánh sáng đỏ bắn vào trên người Hùng Tôn giả.
Hùng Tôn giả thật giống như đã bị đóng băng một nửa, hành động của hắn đột nhiên dừng lại.
Sau đó, thân thể của nó huyễn hóa không ngừng, cuối cùng hiện ra nguyên hình, ngay lập tức biến thành một con Hắc Hùng to con.
"Tê -- "
Ba con yêu còn lại nhìn thấy tình cảnh không hợp thói thường như vậy, dọa tới tâm can loạn chiến, quay đầu là chạy.
Tuy nhiên, ánh sáng đỏ của Tiểu Bạch lại chỉ thoáng quét qua ở trên người của bọn chúng, thân thể của bọn chúng lập tức dừng lại, đồng dạng cũng hiện ra nguyên hình.
Ánh sáng đỏ trong mắt Tiểu Bạch được thu lại, tùy ý nói: "Nếu là thú thịt rừng, vậy thì làm thịt rừng cho thật tốt, kêu loạn lên làm cái gì?"