Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1290: CHƯƠNG 1290: NẤU ĂN DÃ NGOẠI DƯỚI ÁNH TRĂNG

"Rống -- "

"Ô -- "

Cả đám yêu quái Hùng Tôn giả đều há mồm, phát ra từng tiếng gào thét.

Bọn chúng đưa mắt nhìn nhau một cái, nội tâm cả đám đều hoảng cả lên, kinh hãi tới cực điểm.

Quá mạnh, thực sự là rất đáng sợ, cuối cùng là cái quái gì, vì soa có thể không hợp thói thường như vậy?!

Còn có thể chơi vui vẻ hay không? Bật hack phải không?

Vương Tôn và Giang Lưu cũng sợ tới ngây người, miệng há thành hình chữu O, cờ tới khi lấy lại tinh thần thì, vội vàng kinh động như gặp thiên nhân.

"Uy vũ, Tiểu Bạch đại nhân uy vũ, quá đẹp!"

"Tiểu Bạch đại nhân vừa ra tay, quả nhiên kinh thiên động địa, hôm nay đã để cho chúng ta được mở rộng tầm mắt."

"Tiểu Bạch đại nhân thật lợi hại!"

Mà ngay cả bia đá cũng huyến hóa ra, bắt đầu quỳ liếm Tiểu Bạch một trận.

Tả Sứ thận trọng đi tới, cung kính nói: "Tiểu Bạch đại nhân, nhứng con thú thịt rừng này đều là thịt rừng đã được ta lựa chọn cẩn thận, ngài xem có hài lòng hay không, có nhiều quấy rầy, thật sự có lỗi a."

"Rống!"

"Hô!"

Hùng Tôn giả lập tức trợn mắt nhìn về phía Tử Sứ, hận không thể xé nát Tả Sứ ra.

Tuy nhiên, yêu lực của bọn chúng đều đã mất hết, Tả Sứ làm sao có thể sợ bọn chúng, lập tức lựa chọn bỏ qua, mở miệng nói: "Ngài nhìn xem, bọn chúng rất chi là khỏe khắn, rất cường tráng, chất thịt chắc chắn sẽ vừa tươi vừa ngon."

Chứng kiến sự kinh khủng của Tiểu Bạch, Tả Sứ đối với chuyện vật liệu thi thể cường giả chí cao, nàng ta một chữ cũng không dám nhắc tới, bàn điều kiện với tôn tại cỡ này, thực sự là muốn chết a, có tư cách tặng thịt rừng đã là tốt lắm rồi.

Tiểu Bạch gật gật đầu, "Quả thực không tệ, vừa đúng chủ nhân đã lâu rồi không ăn mặn, những thịt rừng này được đưa tới xem như là kịp thời."

Tả Sứ nói ngay: "Tiểu Bạch đại nhân yên tâm, thú thịt rừng bên chỗ ta còn có rất nhiều, sau này còn có thể đưa tới cho ngài."

Hùng Tôn giả và những yêu quái còn lại sắp khóc, Tả Sứ cái con tiện nhân chó chết này đây là muốn diệt tuyệt toàn bộ Thiên Yêu sơn bọn chúng a, đáng thương đám người mình không còn cách nào trở về báo cáo, vạch trần hành vi của Tả Sứ, ta hận a!

Tiểu Bạch gật đầu một cái, bảo Vương Tôn trói bốn con yêu quái này lại rồi đưa lên trên núi.

Thẳng tới bóng đêm sắp buông xuống, Lý Niệm Phàm mới mang theo chúng nữ đi hóng gió trở về.

Hôm nay bọn họ đi tới Lạc Tiên thành chơi một vòng, sau đó thưởng thức phong cảnh dọc đường đi, còn ra tay giải quyết một số chuyện yêu quái hại người, có thể nói là vô cùng đặc sắc, rất vui vẻ khi trở về Tứ Hợp viện.

Có điều khi bọn họ tiến vào Tứ Hợp viện, tất cả đều sững sờ, sau đó lại có chút vui mừng.

"Tiểu Bạch, những thịt rừng này là ngươi lấy được từ nơi nào, trông vẻ ngoài rất không tệ a, ăn chắc chắn sẽ rất ngon."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Thịt ngựa ta quả thực là rất ít khi ăn a, trông to khỏe như vậy ăn vào chắc chắn sẽ rất ngon, còn có con hổ này nữa, da của nó dường như đang phát sáng, cũng không biết mùi vị như thế nào, con rùa lớn như vậy, nấu canh chắc chắn sẽ rất bổ a."

Tiểu Bạch trả lời: "Chủ nhân, là có người có cố ý đưa tới."

"Có lòng."

Lý Niệm Phàm không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là người của Thiên Cung, những Thần tiên đó đúng là rất nhiệt tình a, có đồ tốt còn nhớ tới ta, được được.

Hắn lập tức đưa ra quyết định nói: "Nguyên liệu nấu ăn đã tới rồi, không ăn thì có lỗi với chúng, hôm nay ta tổ chức tiệc nướng ngoài trời đi a."

"Hay, ăn đồ nướng, ăn đồ nướng đi!"

"Ta đi lấy giá nướng."

"Ta đi hái thì là."

"Ta đi nhóm lửa."

...

Mọi người đều đã quen rồi, chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong, về phần địa điểm thì chọn ngoài cửa Tứ Hợp viện, nơi này có một mảnh đất trống không nhỏ, bàn đá ghế đá cũng có sẵn.

Sao sáng trên bầu trời, ánh trăng trong như nước, không ngừng vang lên tiếng ve sầu, chim chóc trong rừng, đón gió đêm mát mẻ, những đốm lửa nhỏ từ từ bốc lên khiến khuôn mặt ai cũng ấm áp.

Mọi người đều cảm thấy vui vẻ trong lòng, đó là một cảm giác ấm áp và hạnh phúc, thật sự rất tốt đẹp.

"Tiểu Bạch, canh rùa giao cho ngươi nấu, công việc thái thịt giao cho ta và Tư Đồ Thấm, Niếp Niếp và Long Nhi các ngươi phụ trách sâu thịt, Phượng nhi phụ trách nhóm lửa, Tiểu Đát Kỷ, tiểu hồ ly và Mạn Vân phụ trách nướng đồ, chú ý độ lửa một chút."

Lý Niệm Phàm phân công việc cho mỗi một người, mọi người đều trở nên nhộn nhịp bận rộn với công việc.

Đi theo bên cạnh Lý Niệm Phàm lâu như vậy, lại thi thoảng được chỉ điểm nên mọi người đều hiểu rõ về kỹ năng nấu nướng, đủ để làm trợ thủ rồi.

Dưới bóng đêm, chỉ có trước cửa Tứ Hợp viện nổi lên ánh lửa, phối hợp với ánh sao đầy trời, hình thành một bức tranh xinh đẹp.

Cùng một thời gian.

Thần Kiếm sơn.

Một thân ảnh biến thành lưu quang, lấy tốc độ cực nhanh hạ xuống mà tới mang theo khí thế kinh người.

Phó Sơn chủ và Sơn chủ Thần Kiếm sơn đều bị kinh động, khi thấy người tới lại không thể không giật mình.

Người tới là một tên lão đạo, mặc đồng phục đạo sĩ màu cam, khuôn mặt gầy gò, cách ăn mặc vốn nên tiên phong đạo cốt, nhưng vào lúc này sắc mặt lại trắng bệch như tờ giấy, trên quần áo và khóe miệng đều có để lại máu tươi, khí tức yếu ớt, rõ ràng là bị đánh trọng thương.

Hai mắt Sơn chủ Thần Kiếm sơn trầm xuống, vội vàng lấy ra một viên đan dược chữa thương đưa cho lão giả ăn vào, hỏi: "Hoàng Long đạo hữu? Làm sao mà ngươi lại thành ra bộ dáng này? Là ai đả thương ngươi?"

"Là Bạch Phiêu."

Hoàng Long Tôn giả thở hổn hển, trong mắt lộ ra vẻ rất không cam lòng, "Tổng bộ của Lược Thiên Minh không biết bị ai tiêu diệt, chúng ta đã tìm thấy tờ giấy vàng trên đống đổ nát của Lược Thiên Minh, trên đó có giấu bí mật kinh thiên, mọi người cùng nhau xem, chỉ là không nghĩ tới ở lúc ta đang trên đường trở về lại bị đám người Bạch Phiêu chặn giết, bọn họ chúng là muốn diệt khẩu, muốn độc hưởng bí mật này!"

Sơn chủ Thần Kiếm sơn hừ lạnh một tiếng nói: "Hóa ra là hắn! Con người tên Bạch Phiêu này có tâm cơ thâm trầm, mấy ngàn năm trước hắn giả danh chính nghĩa mới lộ ra chân ngựa, bây giờ càng làm càn, đã ngừng làm ra vẻ."

Phó Sơn chủ lập tức thúc giục nói: "Sơn chủ, ngươi trước tiên chớ nhiều lời với hắn, còn có Hoàng Long Tôn giả, ngươi cũng đừng nhiều lời, nói thẳng bí mật kinh thiên đó là cái gì vậy, chờ nói xong lại nói tới những chuyện khác, bí mật không nói ra được thì sẽ thân tử đạo tiêu."

Hoàng Long Tôn giả nhìn vào Phó Sơn chủ, sau đó trầm mặc một lát, "Ngươi nói có đạo lý ..."

Lập tức, hắn nói nội dung trên từ giấy vàng đó một lần, khiến hai vị Sơn chủ Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn đều rung động không hiểu.

Không nghĩ tới trong khoảng thời gian này lại xảy ra chuyện trọng đại như vậy, Tổng bộ Lược Thiên Minh bị diệt, còn để lộ ra một đoạn bí mật liên quan tới sương mù màu xám.

Phó Sơn chủ lại một lần nữa nhét một viên đan dược chữa thương vào trong miệng của Hoàng Long Tôn giả, "Hoàng Long Tôn giả, ngươi phải gắng gượng a!"

Hoàng Long Tôn giả cười khổ nói: "Vô dụng, ta vì thoát khỏi sự truy đuổi, nên bất đắc dĩ mà hấp thu sương mù màu xám tới cưỡng ép đề cao thực lực, xem như bảo vệ tính mạng thì cũng đã bị nhiễm sương mù màu xám không rõ, chắc chắn là xong đời rồi."

Ngươi còn hấp thu sương mù màu xám không rõ?

Hai vị Sơn chủ Phó Sơn chủ Thần Kiếm sơn đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy trong lòng có chút chua xót.

Bọn họ và Hoàng Long Tôn giả là bằng hữu mấy vạn năm, không nghĩ tới chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đi tới một bước này, hơn nữa hai người bọn họ trước mắt còn đang thu thập sương mù màu xám, nếu như là người khác, bọn họ hoàn toàn có thể lập tức tiêu diệt sau đó lấy sương mù màu xám, nhưng đối mặt với Hoàng Long Tôn giả, bọn họ làm không được.

Tuy nhiên, nghĩ thấy sắp thu thập được sương mù màu xám không rõ, thần sắc của bọn họ đều khẽ động.

Phó Sơn chủ nhịn không được mở miệng nói: "Sơn chủ, ngươi nói xem nếu như chúng ta đi tìm bọn họ, Hoàng Long đạo hữu có hy vọng được cứu không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!