Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1291: CHƯƠNG 1291: TÔN NGHIÊM CỦA KIẾM TU Ở ĐÂU?

"Hy vọng gì? Ngươi đang nói cái gì vậy?"

Hoàng Long Tôn giả không hiểu ra sao cả nhìn vào hai vị Sơn chủ, Phó Sơn chủ của Thần Kiếm sơn, không hiểu bọn họ đến cùng là đang chơi trò bí hiểm gì.

"Ngươi không cần phải để ý tới nhiều như vậy, chỉ cần biết đó là một tồn tại ngươi nghĩ cũng không dám nghĩ tới là được rồi."

Sơn chủ Thần Kiếm sơn khoát tay áo, do dự một lát vẫn là nói: "Hay là ... đi qua thử một chút?"

Phó Sơn chủ khẽ gật đầu, "Ừm, thử thời vận, nếu như được thì tốt, không được vậy chính là số mệnh rồi."

Ngay lập tức bọn họ cũng không giải thích với Hoàng Long Tôn giả, mà trực tiếp mang theo hắn chạy về phía cấm khu thượng cổ mà đi.

Có điều, còn chưa đi tới dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch thì đã bị Thiên binh của Thiên Cung ngăn cản lại, chờ sau khi thông báo thân phận, do Dương Tiễn tới xác nhận thì mới cho qua.

Sau khi biết được đám người cao nhân đang nấu cơm dã ngoại, Dương Tiễn lập tức dẫn theo một đám Thiên binh tới bảo vệ xung quanh, phòng ngừa có tồn tại nào không có mắt tới quấy rầy nhã hứng của cao nhân, nhìn thấy hai vị Sơn chủ và Phó Sơn chủ của Thần Kiếm sơn hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn, có điều khi nhìn thấy Hoàng Long Tôn giả, hai mắt Dương Tiễn lập tức ngưng trọng lại.

Con mắt thứ ba trên trán của hắn nhìn thấy quanh người Hoàng Long Tôn giả có sương mù màu xám đang phun trào một cách rõ ràng, lập tức cau mày nói: "Người này nhiễm không rõ, các ngươi là đưa hắn tới tiêu diệt sao?"

"Không, không phải như vậy, Dương Tiễn đạo hữu, chuyện là như thế này a..."

Phó SƠn chủ vội vàng kể lại tiền căn hậu quả cho Dương Tiễn nghe.

"Hóa ra là như vậy, bị nhiễm không rõ, cao nhân đương nhiên là có biện pháp, lần trước Cẩu đại gia chính là dùng một mũi vắc xin chó dại mà trị hết, nhưng là vì người này mà quấy nhiễu cao nhân, vậy không được!"

Dương Tiễn quả quyết lắc đầu từ chối, đừng nói hắn và Hoàng Long Tôn giả vốn không quen biết, xem như chính hắn gặp phải tình huống sắp tử vong thì cũng không dám mời cao nhân ra tay tương trợ a.

Sơn chủ bất đắc dĩ nói: "Chúng ta cũng biết, chỉ là tới để thử thời vận."

Dương Tiễn nghiêm túc nhắc nhở: "Cao nhân đang nấu cơm dã ngoại, chúng ta nhiều nhất chỉ có thể đứng trông coi ở dưới chân núi, không thể vượt giới có hiểu không?"

Sơn chủ và Phó Sơn chủ vội vàng nói: "Dương Tiễn đạo hữu yên tâm, chúng ta hiểu."

Hoàng Long Tôn giả bị thái độ khiêm tốn của hai người bọn họ chỉnh cho choáng váng, thậm chí không thể tin được vào cảnh tượng trước mắt.

Kiếm tu vốn là cao ngạo chứ tuyệt không cúi đầu, nhất là hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn thì càng là đứng ở đỉnh của Kiếm tu, hào khí vô song, hắn hiểu rõ hai người này, đạo tâm kiên cố, từ trước cho tới nay đều chưa bao giờ khom lưng.

Nhưng hôm nay hắn đã nhìn thấy cái gì?

Nếu như không phải hắn biết hai người trước mắt này là thật, thật muốn hoài nghi bọn họ có phải đã bị đoạt xá rồi hay không.

Hoàng Long Tôn giả nhịn không được, nhỏ giọng chất vấn: "Tình huống các ngươi đây là như thế nào? Ngạo khí của các ngươi đâu? Hắn là ai vậy, đáng giá để các ngươi khiêm tốn như vậy?"

Sơn chủ thì không phật lòng chút nào, trịnh trọng nói: "Ngươi thì biết cái gì, nói ít một chút, chớ có chọc tới cao nhân."

Nhát gan!

Hoàng Long Tôn giả hận không thể chửi ầm lên.

Đột nhiên, hắn nghĩ tới một loại khả năng, thần sắc lập tức hòa hoãn lại, khóe mắt thậm chí còn cảm động tới chảy ra nước mắt.

Ngưng giọng nói: "Ta đã hiểu, các ngươi là vì muốn để cho đối phương cứu ta cho nên lúc này mới phải khúm núm như vậy a, thực sự không cần phải như vậy đâu a, ta chết thì chết thôi, các ngươi tuyệt đối không nên vì ta mà từ bỏ đi đạo tâm của mình a!"

Phó Sơn chủ nhíu mày bĩu môi nhìn Hoàng Long Tôn giả, khinh bỉ nói: "Ngươi thì hiểu cái gì, bớt tự mình đa tình đi! Ở trên núi này thế nhưng là cao nhân, đang nấu cơm dã ngoại, mà chúng ta thì chỉ là thành viên ngoài biên chế, có thể đợi ở chỗ này đã rất may mắn rồi, khúm núm tính là cái gì? Nếu như quỳ liếm mà có thể trở thành thành viên trong biên chế, ta lập tức quỳ liếm."

Ầm!

Lời nói của hắn giống như tiếng sấm sét vang lên giữa trời quang, bổ cho Hoàng Long Tôn giả choáng váng.

Nấu cơm dã ngoại?

Cái này không phải chỉ là ăn cơm và du ngoạn thôi sao?

Người ta đang ăn cơm dã ngoại, các ngươi trông coi ở bên dưới thì có thể tính là quang vinh cái gì? Đây không phải là chuyện mà tiểu lâu la làm sao?

Tôn nghiêm của Kiếm tu đâu? Chí khí của các ngươi đâu rồi?

Còn có...

Thành viên ngoài biên chế?

Qùy liếm?

Vậy mà các ngươi cũng nói ra được a.

"Hoang đường! Chìm đắm trong sự sa đọa! Làm sao mà các ngươi lại biến thành như vậy?"

Hoàng Long Tôn giả run rẩy mở miệng, tràn ngập mùi vị chỉ tiếc rèn sét không thành thép.

Nhưng hai vị Sơn chru không có một người nào thèm để ý tới hắn, chán chẳng muốn nói thêm gì.

Cùng lúc đó.

Bên chỗ Lý Niệm Phàm, đồ ăn đã đầy đủ gần như đã sẵn sàng để bắt đầu.

Từng xiên thịt được gác ở trên vỉ nướng, phát ra tiếng xèo xèo, khói bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn khiến người ta thèm chảy nước miếng.

Trên đó, miếng thịt đỏ au được phết một lớp dầu mỡ trong suốt, lại phết đều lên trên một chút gia vị, vậy là xong!

Đát Kỷ đưa một cây xiên thịt tới bên miệng Lý Niệm Phàm, "Công tử, nếm thử tài nấu nướng của ta đi."

Lý Niệm Phàm còn đang cắt thịt, không được rảnh tay cho lắm.

Hắn há mồm cắn một miếng và khen ngợi: "Ngoài cháy sém, bên trong mềm, thịt mềm và ngon, mùi thơm của thịt cộng với vị cay khiến vị giác của người ta được hưởng thụ nhiều nhất, đồng thời giữ được mùi vị, nếu như ta không đoán sai, đây là thịt của con gấu kia."

"Công tử thật lợi hại, lại nếm thử cái này xem."

Đát Kỷ lại lấy ra một xiên thịt đưa tới bên miệng Lý Niệm Phàm.

"Chất thịt chắc, đàn hồi và đầy co dãn, hơi thiếu một chút hỏa hầu, là thịt của con Hắc Hổ kia không sai chứ."

Lý Niệm Phàm mỉm cười thuận miệng nói ra, dừng một chút rồi lại nói: "Các ngươi tiến bộ rất nhanh nha, đã có thể trở thành một tên đầu bếp đạt tiêu chuẩn."

Đát Kỷ và Tần Mạn Vân các nàng đều trăm miệng một lời: "Đều là được công tử dạy thật tốt."

Niếp Niếp, Long Nhi và ba người Tiểu hồ ly thì đang chịu khó ăn, miệng đầy mỡ, quên cả đất trời.

"Oa oa oa, món cánh Hắc Hổ kho tàu này ngon quá, khó trách tất cả mọi người nói như hổ thêm cánh, hóa ra cánh của lão hổ lại ngon tới như vậy."

"Ăn tay gấu mới ngon, ta thích ăn tay gấu nhất, đó mới là một món ngon quý giá!"

"Quá sướng, đã lâu lắm rồi không được ăn bữa tiệc lớn, tuy nhiên so với xiên nướng thì ta thích xiên rán hơn, tỷ phu, chúng ta cũng có thể làm món xiên rán được không?"

Tiểu hồ ly mỗi tay cầm một cây xiên thịt, rõ ràng trông xinh đẹp như vậy nhưng hình tượng lại chẳng thục nữ chút nào, đang nhai ngồm ngoàm còn nói chuyện.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Được chứ, ngươi muốn ăn xiên rán thì tự mình đổ dầu vào nồi đi, bảo tỷ tỷ ngươi rán giúp ngươi."

Long Nhi thấy Lý Niệm Phàm còn đang bận thì tò mò mà hỏi: "Đúng rồi, ca ca, chúng ta đã chuẩn bị đủ nhiều rồi, làm sao ngươi còn đang cắt thịt vậy, nhiều quá ăn không hết được a."

"Những này không chỉ chúng ta ăn hết, những thịt rừng này dù sao cũng là người khác mang tới, chúng ta không thể ăn không, tốt xấu gì cũng phải làm chút mang cho người ta."

Lý Niệm Phàm dừng lại một chút nói: "Tiểu Bạch, chờ lát nữa ngươi nhớ đóng gói một chút tặng cho người đưa thịt rừng tới, đúng, canh rùa sao rồi?"

"Vâng, chủ nhân, canh ràu đã sắp được rồi, ta đi trong phòng bếp lấy bát múc cho mọi người."

Tiểu Bạch vừa nói vừa đứng dậy đi lấy bát.

Đợi tới khi nắp nồi được nhấc lên, tất cả mọi người tò mò quay đầu đưa mắt tới, sau đó thì không hẹn mà cùng phát ra một tiếng "Wow".

Chỉ là vì con rùa này rất lớn, nên phải dùng nồi lớn để hầm, lúc này nắp nồi được nhấc lên, chỉ thấy một cái mai rùa rất lớn đang chao đảo ở bên trong nước canh, tỏa ra mùi thơm kinh người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!