Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1292: CHƯƠNG 1292: GIỐNG NHƯ CHƠI ĐÙA

Ngửi thấy mùi thơm, khóe miệng Niếp Niếp đã chảy ra nước miếng, "Ca ca, ta muốn ăn da quanh mai rùa."

Long Nhi cũng nói ngay sau đó: "Ta cũng muốn, ta cũng muốn."

"Yên tâm đi, đều có, đừng có tranh nhau."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, con ràu này lớn như thế này thì tự nhiên sẽ nhiều thịt.

Tiểu Bạch múc cho mỗi người một bát canh, Lý Niệm Phàm thì luôn cảm thấy thiếu một chút gì đó, đột nhiên vỗ đầu một cái, đúng rồi, thiếu rượu!

Làm sao có thể ăn đồ nướng cùng với xiên nướng mà lại có thể thiếu rượu được?

Lập tức, hắn đi vào Tứ Hợp viện lấy Long Sâm tửu mới ủ ra.

Rượu này ở trên cơ sở Long Huyết tửu cho thêm nhân sâm vào, rất mạnh, rất đủ vị, khuyết điểm duy nhất chính là dễ say, nhưng hôm nay ở trong loại bầu không khí này, say mới đã được.

"Tới, chúng ta cạn một chén trước đã!"

"Cạn!"

Mọi người cùng nhau nâng chén, sau đó ăn đến quên cả đất trời.

Lý Niệm Phàm biết được tửu lượng của các nàng, nhịn không được nói: "Mọi người ăn nhiều xiên nướng một chút, uống rượu ít đi một chút."

"Công tử, ngươi bớt xem thường người khác a, tửu lượng của chúng ta bây giờ đã lớn hơn không ít."

Đát Kỷ tựa vào vai Lý Niệm Phàm cười nói, chỉ có điều khuôn mặt đã nổi lên hai vệt ửng hồng.

Tần Mạn Vân cũng liếc mắt, cười lớn ha ha nói một cách lém lỉnh: "Đúng vậy, ngươi cho rằng chúng ta còn là một chén thì ngã sao?"

"Lúc này mới có năm chén mà thôi a? Khuôn mặt đều đã bắt đầu đỏ lên, sao lại tự tin như vậy?"

Lý Niệm Phàm lại thầm than thở trong lòng, không thể không lắc đầu, đẩy thịt xiên nướng tới trước mặt các nàng, ngoài miệng nói: "Đúng, đúng, đúng, các ngươi đều uống được, tuy nhiên cũng đừng chỉ uống rượu thôi, ăn nhiều thức ăn vào."

Hắn lo lắng các nàng còn chưa kịp ăn no thì đã uống say, đám nữ nhân này thực sự là không để cho người ta bớt lo a.

Có điều, cho dù là Lý Niệm Phàm cố gắng rót ít rượu cho các nàng, nhưng ở sau khoảng thời gian một chén trà, các nàng vẫ như cũ đồng loạt ngồi úp mặt vào trên mặt bàn, trong miệng còn mơ mơ màng màng nói mớ.

"Uống thành như vậy, vẫn là ta phải ôm các ngươi trở về phòng ..."

Lý Niệm Phàm cảm thấy không còn gì để nói, lắc đầu chỉ có thể ôm lấy từng người bọn họ đưa về từng phòng.

"Đúng rồi, Tiểu Bạch, ngươi nhớ đưa đồ ăn còn thừa cho người ta."

"Tuân mệnh, chủ nhân thân yêu của ta."

Tiểu Bạch gật đầu một cái, lập tức bắt đầu thu dọn bàn ăn, ngoại trừ đồ ăn còn thừa lại ra, còn có xương mọi người ăn thừa đều một mạch đóng gói mang đi, đi xuống dưới chân núi.

Cùng một thời gian, ở dưới chân núi.

Mọi người vẫn đang yên tĩnh chờ đợi, chỉ có Hoàng Long Tôn giả vẫn còn đang giương cổ thở dài không ngớt.

Hắn cảm thấy vô cùng thương tiếc, thương tiếc thay cho hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn, không thể nào hiểu được bọn họ làm sao lại trở nên không có tôn nghiêm như vậy.

Dương Tiễn nhìn vào Hoàng Long Tôn giả một chút, đề nghị: "Hai vị đạo hữu, vị bằng hữu này của các ngươi rõ ràng là không được rồi, thở dài ra đều là sương mù màu xám không rõ, bệnh nguy kịch không bằng để cho tiểu thần trực tiếp mang hắn đi đi."

Sơn chủ vội vàng nói: "Khụ khụ, không được, không được a, Nhị Lang Chân Quân chờ một chút, ngài yên tâm, chúng ta sẽ nhìn chằm chằm vào hắn a, một khi hắn biến thành quái lông trắng thì chính chúng ta sẽ lập tức tự tay chấm dứt hắn."

"Tiểu Bạch đại nhân tới."

Vương Tôn đột nhiên mở miệng, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Ngoại trừ Hoàng Long Tôn giả ra, tất cả mọi người lập tức vây lại, vô cùng kính nể nói: "Bái kiến Tiểu Bạch đại nhân."

Tiểu Bạch dò xét một lượt, chỉ vào Tả Sứ nói: "Người kia tới."

Thân thể Tả Sứ nghiêm lại một chút, lập tức nói: "Tiểu Bạch đại nhân có gì phân phó."

"Chủ nhân vì cảm tạ ngươi đưa thịt rừng tới, cố ý để cho ta mang theo vài thứ cho ngươi, cầm đi đi."

Tiểu Bạch nói một câu máy móc, sau đó thả đồ vật đã đóng gói lại xuống rồi quay người rời đi.

Cao nhân cho ta đồ?

Tả Sứ hơi sững sờ, quả tim đập phanh phanh, tràn đầy chờ mong, chẳng lẽ trong này là vật liệu thi thể của cường giả chí cao?

Những người còn lại thì nhìn chằm chằm vào nàng ta, nhìn thấy nàng ta mở đồ ra, trong chốc lát, một cỗ mùi thơm lan tràn mà ra.

Đám người Dương Tiễn, Vương Tôn đều mở to hai mắt mà nhìn, kinh ngạc hét lên.

"Đó là ... đồ ăn cao nhân ăn đêm nay?!"

"Ừng ực, còn có cả rượu nữa."

"Đồ ăn của cao nhân vẫn thơm như trước đây a, quan trọng nhất là ngửi một cái cũng làm người ta say, linh khí xao động."

"Chí bảo, đây đều là chí bảo vượt sức tưởng tượng a!"

...

Tả Sứ thì là có hơi trợn tròn mắt, nàng ta không hiểu rõ hàm nghĩa của những thức ăn này, chỉ là đồ ăn? Vậy vật liệu thi thể cường giả chí cao làm sao bây giờ?

"Tả Sứ đạo hữu!"

Đột nhiên, Vương Tôn nhìn vào Tả Sứ một cách rất nghiêm túc,

Tả Sứ không rõ ràng cho lắm, khe khẽ nói: "Vị ... tiền bối này, chào ngài."

Vương Tôn nói lời xâu sa: "Nếu như ta không có nhớ lầm, ngươi là muốn vật liệu thi thể cường giả chí cao phải không?"

"Không sai."

"Rất rõ ràng, cao nhân đã đưa tới."

Vương Tôn nghiêm túc mở miệng, tiếp tục nói: "Ngươi nhìn xem, những xương cốt ăn thừa này không phải là thi thể sao? Đã có nhiều thịt như vậy, ta có thể ăn giúp ngươi, để lại xương cốt cho ngươi mang về giao nộp."

Dương Tiễn cũng việc nhân đức không nhường ai nói: "Tiểu thần cũng đồng ý giúp đỡ, ta sẽ uống nước canh."

Giang Lưu và Tô Thần cũng vội vàng đứng dậy, "Còn có ta."

Hai vị Sơn chủ của Thần Kiếm sơn vội vàng mở miệng nói: "Chúng ta cũng như vậy."

"Ta, nhất định phải có cả ta!"

Bia Đá trấn áp ở chân núi cũng huyễn hóa ra, vội vàng chạy như bay tới.

Hắn luôn luôn đảm nhiệm nhân vật bia đá, có ăn ngon căn bản không tới lượt hắn, hôm nay cuối cùng cũng có được cơ hội có thể nếm thử, hắn muốn khóc...

Tả Sứ choáng váng.

Những thứ này rõ ràng chính là thi thể của bốn con yêu quái kia a, làm sao có thể làm tài liệu cường giả chí cao?

Tuy nhiên nàng ta căn bản không kịp nghĩ, bởi vì đám người Dương Tiễn đang dùng ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào, chỉ có thể gật đầu nói: "Được."

Gần như ngay khi nàng ta vừa mới dứt lời, đám người Dương Tiễn đã động thủ, cầm thịt xiên nướng lên liều mạng nhét vào bên trong miệng, còn vừa vội vàng hô hào, cho ta, đây là của ta!

Hoàng Long Tôn giả thì vỗ trán lắc đầu, lộ ra vẻ mặt thống khổ, sống không thể yêu.

Hắn nhìn vào Sơn chủ và Phó Sơn chủ hai hảo hữu chí giao này, thật sự là không thể tin được vào sự thật trước mắt.

Bọn họ ném bỏ tôn kiêm của Kiếm tu thì cũng thôi đi, thế mà ngay cả tôn nghiêm cơ bản của việc làm người cũng vứt bỏ.

Những thức ăn này đều là thức ăn thừa của người khác a!

Bọn họ thế mà còn tranh đoạt với người khác? Đến tột cùng là bởi vì nguyên nhân gì để bọn họ sống thành như vậy đây?

Còn chí bảo, đây là đang đùa sao?

Tả Sứ cũng ngây ngẩn cả người, nàng ta không thể nào hiểu được đám người này đang xảy ra chuyện gì, đồ ăn này thật sự có thể để cho người ta điên cuồng như vậy sao?

Tuy nhiên nàng ta cũng bị mùi thơm của thức ăn hấp dẫn, không nhịn được muốn nếm thử.

Nàng ta đổ ra một chén rượu, sau đó uống một hơi cạn sạch.

"A!"

Mùi rượu nồng đậm để nàng ta nhịn không được mà kêu thành tiếng, loại cảm giác này ... quá mỹ diệu, cảm giác cả ngươi như đang rơi vào đám mây, rong chơi thỏa thích.

Gió xung quanh càng là vô cùng nhu hòa, mang theo đại đạo vô tận điên cuồng chui vào mỗi một cái lỗ chân lông, để thực lực của nàng bay vọt với loại tốc độ không cách nào tưởng tượng được.

Từ Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên trực tiếp chui tới cảnh giới nửa bước Chí Tôn.

Sau đó là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ.

Một mực đi tới cảnh giới Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ đỉnh phong mới ngừng lại!

Vãi nồi ???

Hoàng Long Tôn giả mộng bức.

Hắn nhìn chằm chằm vào Tả Sứ, đầu vang lên ông ông.

Nàng ta đây là đang phá kính? Sao có thể ba ba ba giống như chơi đùa?!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!