Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1297: CHƯƠNG 1297: BẢN THỔ VÀ MẶT TRỜI

Chính Khí các.

Trong đầu đông đảo các đệ tử đều đang nhớ lại cuộc chiến giữa cường giả đỉnh cao mới vừa rồi, thất thần thật lâu.

Bạch Phiêu thì bước nhanh chạy tới trong một gian phòng ở sâu trong Chính Khí các.

Một khắc sau, gian phòng này biến hóa vặn vẹo một trận, biến thành bóng tối vô tận, vòng xoáy màu đen hiển hiện xung quanh.

Hai đầu gối Bạch Phiêu lập tức quỳ xuống đất, thành kính nói: "Bái kiến chủ nhân."

Trong bóng tối, truyền tới tiếng chất vấn của thiên địa, "Vì sao chuyện tờ giấy vàng kia lại kinh động tới lão già Cổ Yêu kia?"

Bạch Phiêu sợ hãi nói: "Là ta làm việc không chu toàn, còn xin chủ nhân trách phạt."

"Hừ!"

Tiếng thiên địa ngưng trọng hừ lạnh, Bạch Phiêu cúi đầu thật sâu trên mặt đất, thân thể run rẩy không thôi.

Sau khi im lặng một lúc, tiếng như thiên địa kia mới tiếp tục lên tiếng, "Cổ Yêu năm đó ở tại bản thổ, xem như không chết thì cũng cách cái chết không xa, ngay cả nhục thân cũng không còn, nó lấy cái gì ra để mà tranh với ta? Ngươi tiếp tục đi tìm hiểu thiên địa đảo lộn mà tờ giấy vàng kia nói, ta muốn ngươi không tiếc bất cứ cái giá nào!"

Bạch Phiêu liên tục cam đoan, "Thuộc hạ hiểu."

Lúc này, trong bóng tối bay ra một đóa hoa sen trong suốt, bay tới trước mặt Bạch Phiêu.

Một cỗ lực lượng đại đạo nồng đậm từ trên hoa sen tràn lan ra, ở lúc ánh sáng lưu chuyển, có hình ảnh ngàn vạn thế giới đang lưu động.

Tiếng như thiên địa kia lại đạm mạc nói: "Ăn nó đi!"

Trên mặt Bạch Phiêu lập tức lộ ra vẻ mừng như điên, "Vâng! Đa tạ chủ nhân ban ân."

Dứt lời, hắn lập tức há mồm nuốt đóa hoa sen kia vào, trong chốc lát, ánh sáng vô tận xuyên thấu qua thân thể của hắn bắn ra ngoài, khí thế cường đại phóng lên tận trời cao, Bạch Phiêu chỉ cảm thấy gông xiềng trên người được thả lỏng, pháp lực trong cơ thể như là long lao vào biển khơi, tiến vào một thế giới mới.

Một đóa Đại Đạo chi liên khiến hắn từ cảnh giới nửa bước Chúa Tể hoàn toàn bước vào cảnh giới Chúa Tể!

Bạch Phiêu lại quỳ xuống một lần nữa, "Đa tạ chủ nhân thành toàn!"

Mà lúc này, một thân ảnh vẫn ẩn giấu ở trên bầu trời của Chính Khí các, nhìn thấy tất cả những gì vừa xảy ra vào trong mắt.

Thân ảnh này chính là Chu Nguyên Hải Minh chủ Lược Thiên Minh.

Hai mắt của hắn chớp lên, giương mắt nhìn về phía mặt trời trên bầu trời, lẩm bẩm nói: "Ha ha, một tờ giấy vàng rơi vào trong hồ, móc hết thảy tôm cá trong nước ra, nước càng ngày càng hỗn loạn, chuyện tốt ..."

...

Thiên Yêu sâm lâm.

Chúng yêu đều đang quỳ rạp trên mặt đất, thở mạnh cũng không dám, như thể ve sầu ngủ đông vậy.

Ngay ở không lâu trước đó, Cổ Yêu đại nhân bộc phát ra uy thế vô song, gần như khiến bầu trời trên Thiên Yêu sâm lâm như muốn sập xuống, không có ai biết là chuyện gì xảy ra, chỉ biết Cổ Yêu đại nhân tức giận, cho nên chúng yêu một mực quỳ hoài không dậy, rất hoảng sợ.

Lúc này, Tả Sứ và Hắc Trư tinh trở về, nhìn thấy bọn chúng như vậy thì đều sửng sốt một chút.

Hắc Trư tinh không nói hai lời, cũng quỳ xuống theo, sau đó lo lắng hỏi: "Ai có thể nói cho ta biết là có chuyện gì xảy ra hay không?"

Có yêu quái nhỏ giọng nói: "Chúng ta cũng không biết a, chỉ biết là Cổ Yêu đại nhân nổi giận lôi đình."

Hắc Trư tinh giật mình, thấp giọng nói: "Hóa ra là như vậy, ta hiểu sơ sơ một chút, chính mắt thấy Cổ Yêu đại nhân xuất thủ!"

"Cái gì? !"

"Cổ yêu đại nhân xuất thủ?"

Giọng nói của nó tuy nhỏ, nhưng nhỏ vậy thì làm sao có thể giấu diếm được lỗ tai của Thiên Yêu Vương và các Yêu tôn, lập tức quái sợ hãi.

Thiên Yêu Vương lập tức bu lại, ngưng giọng nói: "Làm sao lại hai người trở về rồi? Đến cùng là có chuyện gì xảy ra?"

"Thử Tôn giả và các yêu khác tất cả đều chết rồi, bị cường giả đỉnh cao tiêu diệt!"

Hắc Trư tinh bi thương mở miệng, nói tiếp: "Nếu không phải ta có được sự che chở của Tả Sứ Tôn giả, sợ rằng chắc chắn cũng đã chết rồi, Tả Sứ Tôn giả thật không hổ là người có đại khí vận, thật quá lợi hại."

Chúng yêu cùng nhau nhìn về phía Tả Sứ, không hẹn mà cùng hít sâu một hơi.

Đối diện với sự xuất thủ của cường giả đỉnh cao thế mà Tả Sứ lại có thể dựa vào đại khí vận để mà trốn thoát được? Hơn nữa còn mang theo đồng đội để chạy trốn, đây là cường đại cỡ nào?

Thiên Yêu Vương cũng cả kinh nói: "Lời đó thật chứ?"

Hắc Trư tinh trịnh trọng gật đầu, "Hoàn toàn chính xác!"

"Không có khoa trương như vậy, thật ra thì chỗ mấu chốt chính là may mắn mà có Cổ Yêu đại nhân ra tay chúng ta mới được cứu."

Tả Sức lập tức đứng dậy mở miệng nói lời khiêm tốn, sau đó kẻ lại chuyện xảy ra một lần nữa, chỉ nói mình đạt được cảnh báo của thiên địa, lúc này mới có thể kịp thời chạy thoát khỏi chiến trường.

"Ngay cả Cổ Yêu đại nhân cũng xuất thủ, hóa ra Cổ Yêu đại nhân tức giận là bắt nguồn từ chuyện này!"

"Chính Khí các ẩn giấu thật sâu a, thế mà có cường giả đỉnh cao, cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra?"

"Quan trọng nhất là Tả Sứ Tôn giả, nàng ta thế mà có được sự cảnh báo tới từ thiên địa, vậy chắc chắn là con cưng của thiên địa!"

"Thoát khỏi bố cục của cường giả đỉnh cao, Tả Sứ Tôn giả vậy mà kinh khủng như vậy!"

Chúng yêu đều sùng kính khi nhìn vào Tả Sứ.

Tả Sứ thì lập tức bắt đầu diễn, thở dài một cách bi thương mà nói: "Thật ra thì ta cũng không thể tính là người có đại khí vận, làm hai lần nhiệm vụ đã hại chết hai vị Yên tôn cùng với đông đảo đạo hữu Yêu tộc, ta thực sự xấu hổ với các ngươi a."

"Tả Sứ Tôn giả không thể nói như vậy được!"

Ngưu Tôn giả đứng lên, trịnh trọng nói: "Nhiệm vụ đầu tiên, ngươi mang Thần cốt về giúp Cổ Yêu đại nhân, nhiệm vụ thứ hai, ngươi có thể trốn thoát trong tay cường giả đỉnh cao, hai nhiệm vụ này đều là chuyện để cho người ta không thể tưởng tượng nổi, về phần những người kia ... nói câu không dễ nghe, chết ở trong những nhiệm vụ kiểu này cũng là chuyện đương nhiên, dù sao bọn họ không có khí vận như ngươi!"

Xà Tôn giả lớn tiếng nói: "Không sai, nói rất đúng!"

Thiên Yêu Vương vỗ vào bả vai của Tả Sứ, nói ra lời nói sâu xa: "Tả Sứ đạo hữu, ngươi không cần phải tự coi nhẹ bản thân mình, năng lực của ngươi chúng ta rõ như ban ngày, ngươi đừng nhìn ở bây giờ đã chết mất hai vị Yêu tôn, bản thân ta thì lại cảm thấy đây là may mắn mà có đại khí vận của ngươi tới che chở Thiên Yêu sâm lâm, bằng không ... chỉ sợ chúng ta đã chết sạch rồi."

"Thiên Yêu Vương đại nhân phân tích rất có lý, nếu như không có Tả Sứ Tôn giả ở đây thì chúng ta tám thành không chỉ đơn giản chết mất hai vị Yêu tôn như vậy."

"Logic này không có tâm bệnh, là chúng ta kiếm lời rồi!"

"Tả Sứ Tôn giả đối với chúng ta mà nói là có ân cứu mạng a."

Tả sử: "..."

Nàng ta phát hiện đám yêu này quả thực chính là thiên tài.

Đúng vào lúc này, thân thể Thiên Yêu Vương chấn động, lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó vội vàng nói với Tả Sứ: "Đi theo ta, Cổ Yêu đại nhân muốn gặp ngươi, còn có những Yêu tôn khác cũng đều đi theo ta đi."

Lập tức, sáu người cùng nhau tiến vào trong sơn động, tới bái kiến Cổ Yêu một lần nữa.

Cổ Yêu hừ lạnh truyền tới từ trong sơn động, "Hừ, giao thủ với ta là một lão chuột chỉ dám co đầu rút cổ, xem ra bọn họ cũng không kiềm chế được, thế mà bắt đầu bố cục ở bản thổ!"

"Bản thổ?"

Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, không rõ đây là ý gì.

Cổ Yêu chầm chậm nói: "Nguyên giới chia ra bốn vực ở Đông Nam Tây Bắc, bốn vực này có thể gọi là bản thổ."

Thiêu Yêu Vương càng nghi ngờ hơn, "Người kia không ở bản thổ, vậy ở đâu?"

Cổ Yêu trầm giọng nói: "Ngoài bốn vực ra, không phải còn có Nguyên vực sao? Cũng chính là mặt trời trên đỉnh đầu!"

"Cái gì?"

"Hắn ở trên mặt trời?!"

Mọi người quá sợ hãi, bởi vì chưa từng nghe thấy trên mặt trời còn có người, căn bản cũng không dám nghĩ.

Đại đạo bản nguyên ở Nguyên giới bắt đầu là từ trên mặt trời phát ra mà tới, có thể nói, mặt trời (thái dương) là nguồn gốc tu đạo của Nguyên giới, có năng lượng rất lớn, đủ để cho bất kỳ người nào tới gần đều phải tan thành mây khói!

Nếu như lấy một ví dụ thì đó chính là mặt trời của Nguyên giới đối với tu sĩ, giống như mặt trời của thế giới phàm trần đối với phàm nhân, đều là nơi không thể tới gần.

Mà vào lúc này, bọn họ mới biết được thế mà thật sự có tu sĩ có thể đi tới mặt trời!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!