Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1298: CHƯƠNG 1298: KẺ NGHIỆN RƯỢU LẠI XUẤT HIỆN

"Nguồn gốc đại đạo của toàn bộ Nguyên giới đều là phát ra từ Nguyên vực, đại đạo ở Nguyên vực kia phải nồng đậm tới cỡ nào, nếu như ở trong đó ..."

Thiên Yêu Vương nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, trong giọng nói đầy vẻ cực kỳ hâm mộ.

"Ngươi nói không sai, bên trong Nguyên vực có đại đạo hoàn chỉnh! Đại đạo thực sự hoàn chỉnh!"

Cổ Yêu làm cho sắc mặt của tất cả mọi người thay đổi, hô hấp cũng trở nên dồn dập lên.

Đại đạo thực sự hoàn chỉnh!

Đối với tu sĩ Nguyên giới mà nói thì đây là chuyện vô cùng xa xỉ.

Bởi vì đại đạo của Nguyên giới là không trọn vẹn, vĩnh viễn không cách nào trở thành cường giả đỉnh cao, mà bộ phận mất đi lại bị nhiễm sương mù màu xám không rõ, hấp thu vào sẽ mất đi bản thân, đó là chuyện khó có thể giải, không nghĩ tới trên Nguyên vực lại có đại đạo hoàn chỉnh.

Tu sĩ sống ở trên đó thoải mái tới cỡ nào a.

"Một đám chuột hèn mọn mà thôi."

Tuy nhiên, Cổ Yêu lại cười nhạo một tiếng, đầy vẻ khinh thường.

"Năm đó, có một kẻ điên trèo cao, tự xưng muốn hóa thân thành đại đạo, thành tựu thiên nhân, lúc này mới dẫn tới việc 'không rõ' xuất hiện trong thế giới, khi đó ..."

Lời nói nói ra một nửa, giọng nói của Cổ Yêu lại là im bặt mà dừng, Hồn đăng lúc sáng lúc tối giống như sắp bị gió thổi tắt mất đi vậy.

"Là ta sai rồi, chuyện năm đó không thể nói, không thể nói ra một chữ."

Cổ Yêu vội vàng mở miệng, tràn đầy sự kính nể.

Điều này làm cho đám người Thiên Yêu Vương hoảng sợ nhìn nhau, đầu óc vang lên ông ông.

Vừa rồi ...

Chẳng lẽ Cổ Yêu đại nhân bị một loại tồn tại nào đó cảnh cáo, hay là nói có một loại cấm kỵ nào đó cấm chỉ lưu truyền chuyện này trên thế gian?

Không cần biết là loại nào cũng đều rất đáng sợ.

Phải biết, Cổ Yêu thế nhưng là cường giả đỉnh cao a.

"Loại chuyện này chỉ có người đặc thù mới có tư cách biết được, các ngươi ... còn chưa xứng." Cổ Yêu nói rất thẳng thắn.

Thiên Yêu Vương vội vàng nói: "Chúng ta quả thực không xứng, Cổ Yêu đại nhân không cần phải kể ra."

Hắn hiểu rõ ràng, biết được càng nhiều chuyện thì chết càng nhanh hơn, nên không dám có một chút lòng hiếu kỳ nào.

"Đám người Nguyên vực kia thế mà nhúng tay vào chuyện của Nguyên giới, có lẽ nào những hạn chế đối với bọn họ đã được nới lỏng?"

Cổ Yêu tự nói một mình, cảm nhận được một cỗ cảm giác cấp bách, đối với Tả Sứ nói: "Tả Sứ Tôn giả, ngươi sinh ra đã là không tầm thường, xem như ta cũng phải dựa vào ngươi, chuyện máu của cường giả đỉnh cao xin nhờ vào ngươi."

Nội tâm Tả Sứ run lên một cái, vội vàng nói: "Cổ Yêu đại nhân yên tâm, ta đã có chút manh mối, tuy nhiên chuyện này không vội vàng được."

Nàng ta biểu thị rất bối rối, không nghĩ tới đường đường là cường giả đỉnh cao vậy mà lại vừa ý chính mình như vậy.

Nhưng là người trong nhà mới biết chuyện nhà của mình, nàng ta làm gì có cái thực học gì, đều là dựa vào cao nhân mà thôi.

Mới vừa rồi tặng cho cao nhân một chút thịt rừng, trong thời gian ngắn chắc chắn ăn không hết, muốn tặng thêm chỉ có thể chờ tới lần sau, không vội vàng được a.

Cổ Yêu nói lời khích lệ: "Ta biết chuyện này không vội vàng được, cứ hết sức nỗ lực là được rồi."

Tả Sứ gật đầu, "Chắc chắn, chắc chắn."

Cổ yêu ngưng trọng nói: "Thiên Yêu Vương, ngươi tiếp tục phái người đi nhìn chằm chằm vào Chính Khí các, dốc hết khả năng thăm dò nội dung của từ giấy vàng kia, có thể để cho người của Nguyên vực can thiệp vào, chuyện này chắc chắn không đơn giản."

Thiên Yêu Vương nghiêm mặt nói: "Thuộc hạ hiểu."

...

Đông Hoa Tinh vực.

Vô Tận Hải.

Tiêu Thừa Phong một thân một mình chạy tới đây, nhìn vào sóng biển quay cuồng, trong ánh mắt lộ ra vẻ mê man.

Thiên Cung đi thu thập sương mù màu xám không rõ khắp nơi, một đường nghe ngóng, biết giai đoạn đầu lúc sương mù màu xám không rõ bộc phát, có ba nơi có sương mù màu xám nồng nặc nhất, một cái trong đó chính là ở Vô Tận Hải này.

Ban đầu, bộc phát ra sương mù màu xám không rõ nồng đậm như vậy chắc chắn đại biểu có rất nhiều sương mù màu xám không rõ, tạm thời còn chưa nên tới.

Nhưng là Tiêu Thừa Phong vẫn tới, chỉ vì Dung Thiên kiếm trong tay hắn đang chỉ dẫn hắn tới nơi này.

"Nơi này đến tột cùng là có cái gì?"

Tiêu Thừa Phong sờ lên Dung Thiên kiếm, nội tâm nghi hoặc.

Dung Thiên kiếm là một trong Thất Đại Chiến hồn, năm đó chính là vũ khí của cường giả đỉnh cao, lai lịch tự nhiên là rất không tầm thường, Tiêu Thừa Phong do dự thật lâu lúc này mới tới, có điều hắn biết nơi này hung hiểm, cho nên chỉ đi một mình tới đây.

"Ong ong ong."

Dung Thiên kiếm rung động đáp lại, giống như sợ hãi cũng giống như đang kích động.

"Soạt!"

Đúng vào lúc này, nước biển dâng trào, sóng biển vô tận hóa thành một bức tường lớn, cao ngất trời mây, ngăn ở trước mặt Tiêu Thừa Phong.

Sau đó, vài cái xúc tu thô to lao tới từ đằng sau con sóng lớn, còn có tiếng gào thét, vô cùng chói tai.

"Chút tài mọn!"

Tiêu Thừa Phong ngạo nghễ cười lạnh tới không thèm rút kiếm ra, chỉ đưa tay một chỉ, kiếm khí vô tận chấn thiên động địa, quét ngang mà ra.

"Xùy -- "

Những cái xúc tu kia lập tức bị cắt chém, sóng lớn bị chém tan, yêu vật đằng sau cơn sóng lớn kia thậm chí còn không kịp hiện hình đã bị quấy thành mưa máu đầy trời, chỉ để lại một đám sương mù màu xám không rõ lưu động ở trong hư không.

Tiêu Thừa Phong phong ấn sương mù màu xám không rõ lại, nội tâm không thể không cảm khái, "Sương mù màu xám không rỏ ở Vô Tận Hải quả nhiên nồng đậm, chỉ một con yêu vật xuất hiện một cách tùy tiện như vậy thế mà đã ẩn chứa nhiều sương mù màu xám không rõ như vậy, mức độ nguy hiểm trong đó ... chỉ sợ khó có thể tưởng tượng được."

Chỉ mới ở bờ biển thôi vậy mà xuất hiện chính là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, Tiêu Thừa Phong khẳng định, bên trong vùng biển này có sự tồn tại của đỉnh cao!

Hắn có hơi sợ, "Có nên trở về để ngày khác quay lại hay không?"

"Ong ong ong."

Dung Thiên kiếm rung động điên cuồng.

"Được rồi, được rồi a, ta tiếp tục đi sâu vào trong."

Tiêu Thừa Phong bất đắc dĩ, chỉ có thể kiên trì đi sâu vào trong.

Hắn một đường đi về phía trước, chém giết một con yêu vật rồi lại một con yêu vật, đã bắt đầu xuất hiện yêu vật cảnh giới nửa bước Chúa Tể.

"Đạo hữu, cứu ta."

Đột nhiên, đằng trước truyền tới một tiếng kêu cứu đầy sự lo lắng.

Đã thấy, một nữ tử tướng mạo xinh đẹp tới yêu dị đang nhanh chóng chạy trốn ở trong biển nước, ở đằng sau nàng có một con cá lớn xấu xí đuổi theo, cả cái miệng con cá lớn chiếm nửa người, đúng lúc đang há ra, lộ ra cái miệng đầy răng nanh, mắt thấy nữ tử kia cũng sắp bị đuổi kịp, chuẩn bị một tớp nuốt vào.

"Anh hùng, nhanh cứu ta."

Nữ tử tiếp tục kêu cứu với Tiêu Thừa Phong, hai con ngươi rưng rưng, thân thể chui ra khỏi nước biển, lộ ra nửa người trên vô cùng mát mẻ, to tới lóa mắt.

Tiêu Thừa Phong thì lại thờ ơ, lạnh lùng nói: "Đừng diễn nữa, có ý nghĩa gì sao?"

"Không thú vị."

Vẻ mặt trên khuôn mặt nữ tử kia lập tức trở nên lạnh lùng, ở sau lưng thế mà mọc ra chín cái đầu rắn, phun lưỡi rắn về phía Tiêu Thừa Phong, đôi mắt rắn lóe ra ánh sáng quỷ dị.

Ban đầu ánh mắt Tiêu Thừa Phong rất sắc bén đột nhiên tan rã, sau đó, bắt đầu từ bàn chân, hóa đá từng chút từng chút một, sau đó từ hai chân, tới thân thể rồi tới đầu!

Chỉ trong chớp mắt hắn đã biến thành một bức tượng đá, từ trên không trung rơi vào trong biển.

Một cái đuôi rắn kéo bức tượng đá tới trước mặt nữ tử kia, "Thật vất vả mới có được sự khác biệt, thế mà lại không hiểu phong tình như vậy, thôi không sao cả, mang về chăm sóc dạy bảo trở thành nam sủng của ta."

Nhưng vào lúc này, một thân ảnh giẫm trên mặt biển, đi tới từng bước từng bước một.

Trên lưng hắn cõng một cái hồ lô rượu rất lớn, "Hắn chắc là sẽ không trở thành nam sủng của ngươi, nhưng ngươi ... chắc chắn sẽ trở thành rượu ngon của ta!"

"Tại sao ngươi lại ở chỗ này?"

Khuôn mặt nữ tử kia tràn đầy vẻ hoảng sợ, hét lên một tiếng sau đó quay đầu là chạy.

Tuy nhiên chỗ nàng ta lại xuất hiện một cái vòng xoáy khổng lồ, mặc cho nàng ta cố gắng như thế nào cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc, sau đó thì bị hút vào bên trong hồ lô rượu của người kia!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!