"Đa tạ tiền bối ân cứu mạng."
Tiêu Thừa Phong tỉnh lại từ trạng thái hóa đá, kính úy nói lời cảm tạ đối với kẻ nghiện rượu.
Vừa rồi tuy rằng hắn đã bị hóa đá nhưng cảm giác vẫn còn, biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Nữ yêu kia tuy rằng không phải đỉnh cao, nhưng khoảng cách tới cường giả đỉnh cao đã không còn xa, thế mà ở trước mặt nam tử này lại không có một chút sức đánh trả nào, người này chắc chắn chính là một vị cường giả đỉnh cao.
Thiên địa ngày nay, đại đạo không trọn vẹn, con đường phía trước bị cắt đứt, không có cường giả đỉnh cao mới nào được sinh ra, nam nhân này chắc chắn là tồn tại đã từ rất xa xưa rồi.
"Không cần khách khí, vùng biển này vốn chính là nơi ta trấn thủ."
Kẻ nghiện rượu khoát tay tỏ ra không có gì, đưa tay cho mình một hớp rượu, sau khướt nói: "Rượu ngon, rượu ngon ..."
Vùng biển này Tiêu Thừa Phong vừa mới được lĩnh giáo, vô biên vô hạn, đại yêu hoành hành, hơn nữa mọi thứ đều nhiễm sương mù màu xám không rõ, thực lực kinh người, nhưng người trước mắt này lại có thể một mình trấn thủ.
Đây là thực lực cỡ nào.
Khó trách không có một con yêu vật nào có thể đi ra khỏi vùng biển này đi làm hại nhân gian, nói theo một cách khác, người này ... đang trấn áp một nơi đầy sương mù màu xám không rõ!
Tiêu Thừa Phong nổi lòng tôn kính, hắn mở miệng nói: "Tiền bối thích uống rượu, chỗ vãn bối có một chút rượu ngon, có thể để cho tiền bối nếm thử."
Dứt lời, mặt mũi hắn đầy vẻ thịt đau như cắt lấy ra một bình rượu nhỏ, đưa tới trước mặt kẻ nghiện rượu.
Đây là rượu mà ở vào lúc liên hoan trước đó, hắn cố tình để dành, mỗi lần đều không nâng cốc uống cạn mà chỉ uống tới còn lại một nửa, hắn sẽ lại rót đầy một lần nữa, mặc dù sẽ càng ngày càng pha loãng ra, cảm giác hơi thiếu chút, nhưng dù sao cũng mạnh hơn so với không có để mà uống.
"Ồ?"
Kẻ nghiện rượu nhận lấy bầu rượu, đầu tiên đặt ở trước mũi ngửi một cái, hai mắt hơi chớp động, sau đó uống một ngụm, mắt nhắm lại nguyên tại chỗ, giống như đang thưởng thức.
Thật lâu sau mới hồi ức nói: "Quả nhiên là rượu ngon ..."
Hắn lấy rượu của mình ra đưa cho Tiêu Thừa Phong, "Ngươi nếm thử của ta xem."
Tiêu Thừa Phong nhận lấy hồ lô rượu, nốc ừng ực một ngụm, lập tức sững sờ ngay tại chỗ.
Hắn vốn không để ý lắm, chỉ cảm thấy xem như rượu của cường giả đỉnh cao thì cũng không có khả năng so vượt của cao nhân, sự thật đúng là so kém hơn, nhưng là ...
Hắn lại có thể cảm nhận được, rượu này vô cùng quen thuộc.
Trong rượu này ... có cảm giác của cao nhân.
Tiêu Thừa Phong hoàn toàn trợn tròn mắt, kinh hãi nói: "Cái này, rượu này ..."
Kẻ nghiện rượu cười nói: "Ta giống như ngươi, một mực pha loãng rượu ngon, chỉ có điều, ta là pha loãng vô số năm, mỗi khi rượu trong hồ lô rượu này chỉ còn lại một nửa, ta sẽ rót đầy một lần nữa, rồi lại uống a, cứ như vậy trải qua khoảng thời gian vô tận."
Câu nói này tạo ra sóng to gió lớn trong lòng Tiêu Thừa Phong.
Pha loãng vô số năm vậy mà còn có thể giữ được loại cảm giác này, rượu này tuyệt đối có cùng một nguồn gốc với rượu mà cao nhân cất.
Chẳng lẽ trên thế giới này ngoài cao nhân ra còn có người có thể sản xuất ra rượu bực này?
"Chờ nhiều năm như vậy, cuối cùng ta cũng chờ được mùi vị giống nhau, cuối cùng thì hắn cũng trở về ..."
"Hắn mà tiền bối nói tới, là chỉ ... là chỉ người cất rượu này sao? Tiền bối biết hắn?"
Tiêu Thừa Phong nghe được là trong lòng run sợ, hắn biết ở vô số năm về trước từng có vết tích cao nhân xuất thủ, ban đầu là ở trong cấm địa của Vân tộc, từng thấy bức tự thiếp mà cao nhân để lại, lấy một chữ hoành ép vạn cổ, không nghĩ ra lại gặp rượu mà cao nhân sản xuất ra.
"Nhớ không rõ."
Kẻ nghiện rượu lắc đầu, "Câu nói sâu sắc nhất mà ta nhớ là, từ nay về sau, thế gian sẽ không còn tên hắn, không ai có thể đọc được hình của hắn, không ai có thể nhớ được, nhưng là, khi không rõ khôi phục lại, hắn ... sẽ trở về."
Đoạn quá khứ này ... đã bị cắt đứt ?!
Tiêu Thừa Phong cuồng loạn trong lòng, có thể chém đứt quá khí của tồn tại như kẻ nghiện rượu này, đến cùng là bởi vì cái gì?
Vậy mình bây giờ đang làm việc giúp cao nhân tính toán là cái gì, sau này đoạn ký ức này của chính mình có thể cũng bị chém mất hay không?
Tiêu Thừa Phong đột nhiên có hơi không biết làm sao.
Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng thở dài của kẻ nghiện rượu, thống khổ nói: "Năm đó, chúng ta ... thua."
Hai mắt Tiêu Thừa Phong hơi sáng lên.
Bởi vì thua, cho nên mới bị chém đoạt ký ức đó?
Nếu như lần này, cao nhân thắng, vậy có phải là không cần phải chém đoạn ký ức này rồi không?
Hắn có rất nhiều nghi hoặc, cũng cảm nhận được áp lực vô tận.
"Ong ong ong."
Lúc này, Dung Thiên kiếm trong tay Tiêu Thừa Phong lại chấn động lên.
Kẻ nghiện rượu nhìn thoáng qua Dung Thiên kiếm, cười nói: "Đi theo ta, thanh kiếm này đang tìm đối thủ cũ của nó."
Tiêu Thừa Phong đi theo hắn, lập tức đi xuống dưới nước biển.
Mặt biển mặt ngoài xanh thẳm vô ngần, nhưng sau khi chui xuống đáy biển thì mới phát hiện, toàn bộ nước biển vậy mà lại đục ghê gớm, tràn đầy sương mù màu xám không rõ.
Kẻ nghiện rượu đi ở trong nước giống như đi ở trên đất liền, không có một chút cảm giác không hài hòa nào, những nơi đi qua, mọi yêu vật bị nhiễm sương mù màu xám không rõ đều bị xóa đi, không để lại một chút dấu vết nào.
Điều này làm cho Tiêu Thừa Phong nhìn tới trợn mắt há hốc mồm, càng cảm nhận được sự mạnh mẽ của kẻ nghiện rượu.
Tiêu Thừa Phong nuốt xuống từng miếng nước bọt, nhịn không được nói: "Tiền bối, đối thủ cũ mà ngài nói không phải là chỉ ..."
Kẻ nghiện rượu say khướt nói: "Là đối thủ chủ nhân đời trước của Dung Thiên kiếm."
"Cái gì? !"
Tiêu Thừa Phong sợ ngây người, chủ nhân đời trước của Dung Thiên kiếm mạnh cỡ nào? Ít nhất cũng là cường giả đỉnh cao, vậy đối thủ của hắn chắc chắn cũng không yếu tới chỗ nào.
Hiện tại hắn trở thành chủ nhân mới của Dung Thiên kiếm, đi gặp người này không phải là muốn đi tìm cái chết sao?
Hắn lập tức nghiêm mặt nói: "Tiền bối, chuyện cho tới lúc này không thể không nói lời nói thật, thật ra thì thanh kiếm này là ta nhặt được, không có liên quan gì tới ta, đối thủ cũ gì đó kia không gặp cũng được."
"Ong ong ong."
Dung Thiên kiếm run lên bần bật.
Tiêu Thừa Phong nói: "Ngươi xem, Dung Thiên kiếm cũng gật đầu, nó đây là đang đồng ý với nời nói của ta."
"Ong ong ong!"
Kẻ nghiện rượu ngừng lại, nhìn vào Tiêu Thừa Phong rồi đột nhiên cười, "Từ trên người của ngươi ta thấy được một cái ưu điểm, lần đại kiếp nạn này ngươi sẽ làm tốt hơn so với chủ nhân cũ của Dung Thiên kiếm."
Hai mắt Tiêu Thừa Phong sáng lên, "Ưu điểm gì?"
"Ngươi vô sỉ hơn so với hắn."
Tiêu Thừa Phong: "..."
"Ta đưa ngươi đi là để ngươi đi cứu người." Kẻ nghiện rượu tiếp tục đi về phía trước, Tiêu Thừa Phong không bị khống chế đi theo hắn, một đường tiến vào biển sâu.
Tiêu Thừa Phong sững sờ, "Cứu người? Chẳng lẽ đối thủ cũ của vị kia xảy ra chuyện rồi?"
Kẻ nghiện rượu ngưng trọng nói: "Hắn bị tâm ma gây ra, bị không rõ nhân lúc không để ý mà vào, tự phong đáy biển vô số năm, đã tới thời điểm mấu chốt nhất, nếu như còn không thể giải được tâm ma, hắn sẽ bị nhiễm không rõ, sẽ tạo ra một mối họa lớn cho thế gian, Vô Tận Hải này ta sẽ không thể trấn áp được nữa."
Sắc mặt Tiêu Thừa Phong lập tức ngưng trọng xuống.
Vấn đề mà kẻ nghiện rượu nói quả thực rất nghiêm trọng.
Nhưng là...
"Tiền bối, đạo hạnh của ta còn thấp, phải như thế nào mới cứu được?"
Kẻ nghiện rượu nói: "Tâm ma của hắn tới từ chủ nhân đời trước của Dung Thiên kiếm, hắn bởi vì không thể phân chia ra Kiếm đạo mạnh nhất, mà một mực buồn bực, nếu như ngươi có thể lấy Kiếm đạo thắng được hắn thì tâm ma sẽ tự phá."
Trong khi nói chuyện, dưới đáy biển đằng trước xuất hiện một cỗ quan tài cổ, thân quan tài mục nát tới không còn hình dáng, có vòng xoáy sương mù màu xám vô tận biến thành, vờn quanh xung quanh quan tài cổ.
"Kẻ nghiện rượu, ngươi lại tới rồi?"
Trong cỗ quan tài đó truyền tới một giọng nói rất rõ ràng, không thấy người nhưng lại có thể cảm nhận được tính cách cường thế.
Kẻ nghiện rượu khẽ gật đầu, "Ừm, lần này ta tới là muốn để cho ngươi được giải thoát hoàn toàn."