Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1300: CHƯƠNG 1300: THIÊN HẠ KHÔNG CÓ KIẾM!

"Ồ? Bà lão ta cũng muốn xem ngươi giải thoát hắn như thế nào?"

Đột nhiên...

Một bà lão trên người mọc ra vảy chậm rãi mà tới.

Nước biển trong Vô Tận Hải chủ động tạo ra một lối đi, sóng biển dâng trào lên.

Kẻ nghiện rượu chỉ vào Tiêu Thừa Phong nói: "Xà bà, không phải ta tới giải thoát cho hắn, mà là vị bên cạnh ta đây."

Ngay lập tức, Tiêu Thừa Phong ngay cả tâm muốn chết cũng có.

Hắn ở bên cạnh ngay cả động cũng không dám động, đột nhiên cái tên nghiện rượu kia lại vung nồi tới trên đầu của hắn, đây quả thực là muốn lấy cái mạng già của hắn.

Xà bà kia thuận tay cái là có thể nghiền chết hắn.

Xà bà nhìn thoáng qua Tiêu Thừa Phong, "Hắn? Ha ha ..."

Tuy nhiên vào lúc này, bên trong cỗ quan tài kia lại truyền tới một cơn sóng chấn động mãnh liệt.

Giống như vô cùng kích động lại mang theo sự khó có thể tin, "Dung Thiên kiếm, thứ ngươi cầm trong tay vậy mà lại là Dung Thiên kiếm!"

Tiêu Thừa Phong kiên trì gật đầu, "Đúng là Dung Thiên kiếm."

"Dung Thiên kiếm lại có chủ nhân mới."

Giọng nói trong cỗ quan tài kia lộ ra vẻ cảm khái vô tận, có một cỗ kiếm ý bốc lên.

Sắc mặt bà lão cuối cùng cũng xuất hiện biến hóa, nàng ta có thể cảm nhận được, tâm thái của người bên trong quan tài kia dần dần phát sinh thay đổi, trở nên sắc nhọn không thể đỡ.

Đây là chuyện nàng ta không cho phép.

Sương mù màu xám không rõ hao phí năm tháng vô tận, làm hao mòn lấy đạo tâm của hắn, tuyệt đối không tiếp nhận thất bại trong gang tấc.

Cho nên nàng lập tức trừng một cái đối với Tiêu Thừa Phong.

Chỉ một cái ánh mắt, nước biểu xung quanh Tiêu Thừa Phong biến thành vũ khí trí mạng, trong nháy mắt là có thể tiêu diệt được Tiêu Thừa Phong.

Tuy nhiên kẻ nghiện rượu đưa tay vung lên, nước biển xung quanh Tiêu Thừa Phong tan ra hết thảy, biến thành một cái khu vực chân không.

"Kẻ nghiện rượu, hôm nay ta sẽ chôn ngươi ở Vô Tận Hải!"

Bà lão hét lên một tiếng, đánh về phía kẻ nghiện rượu, đồng thời hạ lệnh: "Giết người kia cho ta!"

Soạt!

Vô số yêu vật lập tức hiện thân, đánh về phía Tiêu Thừa Phong.

Khí tức kinh khủng khiến Tiêu Thừa Phong sợ tới run tim mất mật.

"Kẻ nghiện rượu kia ... hại chết ta rồi!"

Tiêu Thừa Phong liên tục kêu khổ trong lòng, những yêu vật đó tất cả đều bị nhiễm thứ không rõ, thực lực cao tới đáng sợ, thậm chí có mấy đầu còn kinh khủng hơn so với Cửu Đầu Xà nữ trước đó.

Tuy nhiên việc đã tới nước này, hắn chỉ có thể vặn mười hai phần tinh thần lên để ứng đối, chậm rãi rút Dung Thiên kiếm trong tay lên.

"Đều cút đi cho ta, đối thủ của hắn chỉ có thể là ta!"

Bên trong cỗ quan tài, một tiếng quát lớn vang lên.

"Ầm!"

Kiếm khí bạo ngược bay ra từ trong quan tài, chỉ trong nháy mắt đã chém chết vô số yêu vật, đồng thời, đám sương mù màu xám không rõ vây quanh quan tài cổ kia cũng bị kiếm khí xua tan đi.

Cỗ quan tài mở ra, bên trong là một tên hán tử tóc tai bù xù đang ngồi khoanh chân, hắn nhắm hai mắt lại, trong ngực ôm lấy một thanh cổ kiếm, cả người giống như một thanh kiếm, kiếm khí cường đại đủ để cho mọi thứ xung quanh trở nên phai màu.

"Ong ong ong!"

Dung Thiên kiếm trong tay Tiêu Thừa Phong run lên càng lúc càng kịch liệt, kiếm quang màu đỏ phun ra nuốt vào, đối chọi gay gắt với kiếm ý của tên hán tử kia.

"Bạch!"

Hán tử kia đột nhiên mở mắt, kiếm ý vô tận bắn ra từ trong ánh mắt của hắn, lập tức đâm vào hai mắt Tiêu Thừa Phong.

Thân thể Tiêu Thừa Phong chấn động, chỉ cảm thấy có một cỗ kiếm ý bá đạo vô song đang hiển hiện lên ở trong đầu óc của mình, muốn chét mọi thứ của chính mình, phá hủy Kiếm đạo của bản thân.

"Hừ!"

Sắc mặt hắn trầm xuống, lập tức hừ lạnh một tiếng, một cỗ Kiếm đạo ngoài ta còn có ai bay lên, va chạm với Kiếm đạo của hán tử kia.

Nếu như so tu vi, Tiêu Thừa Phong dĩ nhiên không phải là đối thủ, thậm chí chỉ có thể bị miểu sát, nhưng nếu như so đấu Kiếm đạo thì hắn có tự tin chính mình không kém ai!

Cho dù là cường giả đỉnh cao thì như thế nào, kiếm của hắn thế nhưng là rất mạnh!

"Xuy xuy xuy!"

Một tia kiếm khí như mưa rào gió lớn, nở rộ ra giữa hai người, quấy đến hải vực xung quanh thủng trăm ngàn lỗ, ngàn vạn kiếm khí toán loạn, đông đảo yêu vật bị xỏ xuyên tới thân tử đạo tiêu.

Này còn chỉ là va chạm ánh mắt.

"Được, ngươi quả thực có tư cách làm chủ nhân của Dung Thiên kiếm."

Hán tử kia cười lên ha hả, lúc này mới đứng người lên, chậm rãi rút trường kiếm của mình ra.

Thanh kiếm này giống như cũng bởi vậy mà hưng phấn, mà run rẩy.

Hắn và chủ nhân đời trước của Dung Thiên kiếm đấu kiếm đấu vô số năm, chỉ vì chưa từng phân ra thắng bại mà sinh ra tâm ma, bị vây ở dưới đáy biển này, gặp sương mù màu xám không rõ ăn mòn.

Hắn yêu kiếm thành si, một lòng chỉ muốn đi về phía đỉnh phong của Kiếm đạo, đồng dạng cũng là một cái chấp niệm như vậy khiến hắn ngăn cản sự ăn mòn của không rõ, chỉ vì chờ một kết quả.

Hiện tại, hắn đã chờ được.

Một chủ nhân mới của Dung Thiên kiếm tới rồi.

"Ta chính là Kiếm Bá, xin chỉ giáo!"

"Ta chính là Tiêu Thừa Phong, xin chỉ giáo!"

"Khanh!"

Trường kiếm của Kiếm Bá ra khỏi vỏ, thân hình trong nháy mắt biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại chỗ này một sợi kiếm quang.

Nhanh, nhanh cực hạn!

"Keng!"

Tiêu Thừa Phong chặn!

Hai người giao thủ không ngừng, chỉ thấy kiếm quang mà không thấy bóng người, chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, vậy mà đã va chạm vô số lần.

Kiếm khí chia cắt nước biển, khiến trong phạm vi mười vạn dặm đều biến thành nơi chân không, kiếm khí đáng sợ hình thành vòi rồng, phóng lên trời cao, tạo thành kỳ quan như long hút nước.

Lúc này, đứng nhìn từ trên mặt biển, có thể nhìn thấy bóng mờ của hai thanh Kiếm đạo to lớn, mũi kiếm va chạm nhau, tranh đấu không ngừng.

Đây là so đấu kiếm chi đại đạo.

Kiếm đạo của Kiếm Bá rất bá đạo, bá đạo vô song, nhanh tới mức bá đạo, sắc bén tới bá đạo, giống như bá chủ trong kiếm, không một thanh kiếm nào có thể chạm vào cạnh của nó.

"Ha ha ha, thống khoái, có thể không chịu thua dưới Kiếm đạo của ta, ngươi là người thứ hai!"

Kiếm Bá cười lên như điên không ngừng, khiếm khí quanh thân cuộn trào mãnh liệt, "Thể hiện ra Kiếm đạo mà ngươi dung hợp đi, để cho ta nhìn xem ngươi còn có Kiếm đạo gì."

Tiêu Thừa Phong nhếch miệng cười nói: "Kiếm đạo của ta chính là Kiếm đạo của ta, không cần Kiếm đạo khác."

"Ừm?"

Kiếm Bá kinh ngạc nhìn vào Tiêu Thừa Phong, Dung Thiên kiếm thế nhưng là dung luyện vạn kiếm trong thiên hạ, lấy thừa bù thiếu, thành tựu Kiếm đạo toàn năng, hắn làm chủ nhân của Dung Thiên kiếm, thế mà không đi vào con đường này?

"Tiền bối, ta thừa nhận Kiếm đạo của ngươi rất mạnh, cũng rất bá đạo, nhưng ... cảnh giới của ngươi còn chưa đủ."

Tu vi của Tiêu Thừa Phong như là con kiến hôi, nhưng lúc này ở dưới sự gia trì của Kiếm đạo lại có thể nói chuyện ngang hàng với Kiếm Bá, khí thế kinh thiên.

Hai mắt Kiếm Bá lập lòe, từ chối cho ý kiến, "Thật sao?"

"Không cần biết sự bá đạo của ngươi hay là sự toàn năng của Dung Thiên kiếm, chẳng qua đều chỉ ở cảnh giới thứ hai, Kiếm đạo của ta, một khi xuất kiếm, thiên hạ sẽ không còn kiếm dám xưng kiếm! Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"

"Ầm!"

Kiếm thế vô địch bộc phát ra từ trên người Tiêu Thừa Phong, đánh tan xơ xác mọi kiếm khí bá đạo của Kiếm Bá, Kiếm đạo áp đảo đè lên Kiếm Bá, hoàn toàn nhấn chìm hắn ta.

"Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài? Hay một cái Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"

Kiếm Bá cảm nhận được cỗ Kiếm đạo này, phảng phất như thấy được cái bóng của Kiếm đạo mạnh nhất, "Nếu như ta không chờ được ngươi vậy thật không thú vị chút nào."

"Có điều, Kiếm đạo của ta cũng sẽ không nhận thua, hãy để cho ta xem đại đạo thiên hạ không có kiếm của ngươi đến tột cùng là mạnh tới cỡ nào!"

Tay hắn cầm trường kiếm lại xông tới lần nữa, vào lúc này, Kiếm đạo của hắn không giữ lại chút nào, người và kiếm hợp nhất, ngưng tụ ra đại đạo chí cường chí bá của kiếm.

Tiêu Thừa Phong nhắm hai mắt lại, hắn nghĩ tới chỉ điểm của cao nhân, nghĩ tới kiếm pháp lúc Giang Lưu đốn củi, cũng nghĩ tới bức "Kiếm tới" mà cao nhân viết!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!