Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1301: CHƯƠNG 1301: MỘT ĐỜI CUỒNG NHÂN

Vô Tận Hải.

Hai thân ảnh đứng ở trên mặt biển, cầm kiếm đứng đối mặt với nhau.

Bọn họ không nhúc nhích, nhưng xung quanh lại có một cỗ kiếm thế vô địch vờn quanh, không ai có thể tới gần.

Tiêu Thừa Phong và Kiếm Bá nhìn như không động thủ, nhưng kỳ thật là đang so đấu Kiếm đạo, ở trong mắt của hai người, hai thanh kiếm đang giao chiến với nhau, kiếm ảnh vô tận qua lại bên trong thức hải.

Ở bên trong thức hải của Tiêu Thừa Phong, Kiếm Bá thấy được một đời dùng kiếm của Tiêu Thừa Phong, ban đầu bình thường chẳng có gì lạ, nhưng sau khi trải qua một trận cơ duyên để hắn đột nhiên cảm ngộ ra tam cảnh Kiếm đạo, từ đó Kiếm đạo đột nhiên tăng mạnh, vừa phát là không thể ngăn cản.

"Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài."

Ở trong đầu Tiêu Thừa Phong lặp đi lặp lại quanh quẩn câu nói này, Kiếm Bá giống như thấy được một thanh kiếm, trong cả thiên địa chỉ còn lại một thanh kiếm.

Đối mặt với thanh kiếm này, Kiếm đạo của hắn thế mà run rẩy, giống như ánh nến thấy được mặt trời, không dám xưng bản thân mình là hỏa.

"Làm sao có thể? Cuối cùng thì đây là Kiếm đạo gì, làm sao ngươi có thể lĩnh ngộ được một loại Kiếm đạo cực hạn như vậy?!"

Kiếm Bá không thể không kinh hãi, một khắc sau cuối cùng hắn cũng biết được nguyên nhân.

Hắn nhìn thấy một vài bức tự thiếp liên quan tới kiếm bày ra trước mặt mình, không biết xuất ra từ tay người nào, nhưng mỗi nét vẽ đều có kiếm đạo tràn ngập, đó chính là bởi vì Tiêu Thừa Phong từ đầu tới cuối đều luôn để ý tới những bức tự thiếp này, cho nên ... Kiếm đạo của hắn có thể xưng là mạnh nhất!

Nhìn qua những bức tự thiếp này sau đó nhìn lại kiếm đạo của bất kỳ người nào khác thì đều cảm thấy tẻ nhạt vô vị.

"Ầm!"

Kiếm ý vô song bao bọc lấy Kiếm Bá, lần này, hắn không phản ứng, mà là mặc cho Kiếm đạo của mình bị quấy diệt.

Thế giới hiện thực, thân thể của Tiêu Thừa Phong và Kiếm Bá đều cùng lúc chấn động, tỉnh lại.

"Ha ha ha, ha ha ha..."

Kiếm Bá ngửa mặt lên trời cười lớn, "Ta cam bái phục chịu thua, có thể may mắn nhìn thấy Kiếm đạo đỉnh cao chân chính, ta thực sự không tiếc nuối."

Kẻ say rượu nhìn vào Kiếm Bá, nâng hồ lô rượu lên tu ừng ực ừng ực.

Hắn biết, Kiếm Bá năm đó đã trở về.

Hắn bởi vì chấp niệm vì kiếm mà chết, cũng bởi chấp niệm vì kiếm mà sống!

"Đáng ghét!"

Sắc mặt bà lão kia thay đổi lớn, âm trầm nhìn vào cảnh tượng này, gần như muốn nghiến tới nát cả răng.

Bọn họ nhân lúc Kiếm Bá bị chấm niệm vây khốn, ý đồ dùng không rõ tới khống chế hắn, tuy nhiên cố gắng trong nhiều năm như vậy thế mà bởi vì Tiêu Thừa Phong mà thất bại trong gang tấc.

Vào lúc này, sương mù màu xám không rõ vô tận tuôn ra từ Vô Tận Hải, biến thành sương mù dày đặc bao bọc lấy Kiếm Bá, bọn chúng còn chưa hết hy vọng muốn nhiễm lấy Kiếm Bá.

"Chỉ dựa vào không rõ vậy mà cũng vọng tưởng khống chế ta?"

"Ầm!"

Một cỗ kiếm thế đáng sợ bộc phát ra từ trên người Kiếm Bá, hắn thế mà đột phá bản thân, cảnh giới Kiếm đạo được nâng cao thêm một bước.

Những sương mù màu xám không rõ kia lập tức bị Kiếm thế chôn vùi.

Tiếp theo, ánh mắt Kiếm Bá lại nhìn về phía bà lão.

"Giết!"

Chữ giết vừa ra, cả người hắn đã biến mất không thấy đâu nữa, biến thành một thanh thiên địa chi kiếm, thoáng cái đã chém bà lão kia thành bột mịn!

Có điều, sóng biển cuộn trào, bà lão kia ngưng tụ ra thân hình một lần nữa ở trong nước biển, oán độc nhìn vào hai người.

"Dị đoan, các ngươi những tên dị đoan này, không thuận theo sương mù màu xám thì cuối cùng các ngươi đều sẽ bị xử lý!"

Bà lão gào thét với khuôn mặt dữ tợn, tuy nhiên ngay sau đó, thân thể của nàng lại bị kiếm quang đâm thủng lần nữa, tiêu tán ở trong thiên địa.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc nàng ta lại hiển hiện lần nữa, "Không giết chết được ta, các ngươi không giết chết được ta! Ta là cùng tồn tại với sương mù màu xám!"

Kẻ nghiện rượu mở miệng nói: "Nàng ta cùng tồn tại với sương mù màu xám không rõ ở vùng biển này, chúng ta không cách nào tiêu diệt, ngươi có sức lực này còn không bằng giết nhiều yêu vật một chút tới làm suy yếu sương mù màu xám không rõ ở Vô Tận Hải."

Kiếm Bá lập tức mắng to: "Kẻ nghiện rượu chết tiệt kia, ngươi không nhắc nhở ta sớm một chút, làm hại ta lãng phí mất hai kiếm."

"Ta chính là để cho ngươi phát tiết oán khí trong vô số năm qua."

Kẻ nghiện rượu nhếch miệng, hồ lô trong tay chiếu về phía bà lão, hạn chế lại hành động của bà lão kia.

Thân thể Kiếm Bá thì chậm rãi bay lên không trung, sau đó bổ một kiếm xuống vùng biển bên dưới!

Kiếm ý không cách nào miêu tả như là trời xanh đã nứt ra một vết nứt, sau đó thôn phệ về phía mặt đất mà xuống, thế mà bảo phủ hơn một nửa Vô Tận Hải!

"Ầm!"

Kiếm khí rót vào Vô Tận Hải, nước biển lập tức bốc hơi, tiêu tán không còn, tất cả yêu vật tất cả đều bị chôn vùi!

"Xuy xuy xuy -- "

Kiếm khí xuyên vào biển, không biết rót vào sâu bao nhiêu, vô số yêu vật tử vong, sương mù màu xám không rõ tràn lan ra cuộn trào như khói đặc, trời lên trên mặt biển.

Tiêu Thừa Phong không dám chậm trễ, vội vàng thu những sương mù màu xám không rõ kia lại, chuẩn bị mang về cho cao nhân.

Sau một khắc, Kiếm Bá cầm kiếm quét ngang, lại bổ ra kiếm thứ hai.

Kiếm khí hoán thành một cái vòng tròn, khấy động ra xung quanh!

Sau đó.

Là kiếm thứ ba.

Kiếm thứ tư!

...

Nước biển trong Vô Tận Hải không biết đã bốc hơi đi bao nhiêu, yêu vật cũng không biết đã chết đi bao nhiêu, không cần biết yêu vật có cảnh giới gì, đều không thể sống sót trong một kiếm của Kiếm Bá.

Tiêu Thừa Phong thậm chí còn nhìn thấy có hai yêu vật khả năng ở vào đỉnh cao tử vong.

Hắn thu thập sương mù màu xám không rõ tới tê tay, lần này còn muốn nhiều hơn mấy lần so với bản nguyên sương mù màu xám bộc phát trước đó!

"Không, dừng tay!"

Bà lão bị kẻ nghiện rượu kiềm chế, chỉ có thể gào thét tới tan nát cõi lòng, muốn rách cả mí mắt.

Vô Tận Hải là một trong những cứ điểm của sương mù màu xám không rõ, cứ như vậy bị người chà đạp một cách độc ác như thế, tổn thất đi vô số thực lực.

Ở sau khi bổ ra kiếm thứ bảy, Kiếm Bá lúc này mới ngừng lại.

Hắn nhìn vào Tiêu Thừa Phong nói: "Năm đó ta không có năng lực chém ra một kiếm thiên hạ thương sinh, lần này, hy vọng ngươi có thể giúp ta chém ra!"

Dứt lời, thân hình của hắn lập tức xuất hiện ở trước mặt Tiêu Thừa Phong, điểm một cái vào trên trán của Tiêu Thừa Phong.

"Ông!"

Tóc tai Kiếm Bá bay loạn xạ, chòm râu cũng bay múa, Kiếm đạo vô tận rót vào trong đầu của Tiêu Thừa Phong, đồng thời còn rót vào một đoạn bí mật của năm đó.

Tiêu Thừa Phong nhắm hai mắt lại.

Trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng kinh thiên.

Đó chắc là một ngày nào đó ở vạn cổ tuế nguyệt trước đó, bầu trời đỏ thẫm, rủ xuống như cái ô, giống như đưa tay là có thể chạm vào, trên bầu trời đỏ rực lửa, một bóng người điên cuồng đứng đó.

Khí thế trên người của hắn vượt trên thiên, vượt trên địa, ẩn chứa một cỗ uy áp to lớn mà Tiêu Thừa Phong chưa từng gặp phải!

Chỉ nhìn thấy hắn mà Tiêu Thừa Phong đã sinh ra một loại cảm giác lúc đó người này là mạnh nhất, hoàn toàn xứng đáng là người mạnh nhất.

"Ầm ầm!"

Thiên lôi cuộn trào, thiên hỏa hừng hực!

Lúc này, Tiêu Thừa Phong mới đột nhiên phát hiện, màu đỏ thắm kia cũng không phải là màu sắc của bầu trời, mà là thiên hỏa đầy trời!

Toàn bộ bầu trời đều là thiên hỏa, muốn luyện hóa người này, còn có thần lôi kinh khủng vô tận hạ xuống, điên cuồng đánh vào trên thân thể của người này.

Nhưng...

Vô dụng!

Người kia đang cười điên cuồng trong sấm sét, hát trong lửa, mạnh tới mức không hề có đạo lý có thể nói.

"Đều nói đại đạo vô thường, vô hình, không có điểm bắt đầu cũng không có điểm kết thúc, ta không tin! Hôm nay ... ta sẽ chiếm lấy đại đạo!"

Ngông cuồng tới khiến Tiêu Thừa Phong tê cả da đầu, lời nói tuôn ra từ trong miệng người kia, khó trách sẽ khiến thiên nộ như vậy.

Tuy nhiên, chuyện để Tiêu Thừa Phong trợn mắt há hốc xảy ra!

Thân thể của người kia thế mà dần dần biến mất, một cỗ lực lượng mờ mịt tới không thể giải thích hiển hiển ra từ trên người hắn, để hắn bắt đầu trở nên hư huyễn.

Hắn ... thế mà thật chiếm được đại đạo, hơn nữa ...

Đang lấy thân dung nhập đại đạo!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!