Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1302: CHƯƠNG 1302: NGUỒN GỐC KHÔNG RÕ

"Rầm rầm rầm!"

Bầu trời nổ tung tóe!

Tiêu Thừa Phong nhìn vào bóng dáng kia, trong đầu đột nhiên nhảy ra một câu mà cao nhân đã từng nói, "Tay cầm nhật nguyệt hái tinh thần, trên đời không có người nào giống ta."

Có lẽ chỉ có người này, mới có thể gánh nổi đánh giá như vậy.

Có điều, ngay khi bóng dáng cuồng nhân kia càng ngày càng trở nên mơ hồ, đại đạo rốt cuộc ra tay, uy lực kinh thiên động địa hiển hiện ra vô số dị tượng kinh khủng, giống như một cái cối xay, mang theo uy thế vô thượng trấn áp vào trên người cuồng nhân kia!

Đây là cảnh tượng cường đại cỡ nào.

Đại đạo của toàn bộ thế giới biến hóa huyền ảo mà ra chỉ vì trấn áp một người!

Ở trong trí nhớ của Kiếm Bá, cảnh tượng này có thể nói là cả đời khó quên, thậm chí tâm trí sợ hãi vẫn còn đó.

Không chỉ là hắn, cường giả cùng thời đại với hắn cũng đã chứng kiến thứ được gọi là đỉnh cao của thế giới.

Cuối cùng, cuồng nhân kia bị quấy thành bột mịn, chôn vùi hoàn toàn tiêu tán ở hư không.

Nhưng là, giọng nói của hắn còn vang vọng ở trong thiên địa, "Cho dù ta chết, nhưng chấp niệm của ta vẫn còn trong thiên địa, ta sẽ trở thành một bộ phận của các ngươi, đại đạo cuối cùng rồi sẽ sinh ra ta!"

Hình ảnh tới đây thì im bặt mà dừng, Tiêu Thừa Phong đột nhiên bừng tỉnh.

Lúc này hắn mới phát hiện, thân hình Kiếm Bá đã có chút mơ hồ, giống như sẽ tan biến đi bất cứ lúc nào, đồng thời, thực lực của hắn đột nhiên tăng mạnh, tuy rằng khoảng cách tới cường giả đỉnh cao còn kém xa lắm, nhưng cũng trực tiếp bước vào Đại Đạo Chúa Tể đỉnh phong.

Con ngươi Tiêu Thừa Phong hơi co rụt lại, "Tiền bối, ngươi ..."

"Ta từng nói, một kiếm năm đó kia ta muốn mượn ngươi đi chém ra, đừng để cho ta phải thất vọng ..."

Kiếm Bá nói xong, thân hình biến thành lấm ta lấm tấm, mang theo chấp niệm đối với Kiếm đạo của hắn dần dần tiêu tán đi.

"Tiền bối!"

Tiêu Thừa Phong hô to, nhưng không có phản ứng lại nào.

Hắn nhìn vào kẻ nghiện rượu với đôi mắt đỏ hoe nói: "Tại sao có thể như vậy?"

Kẻ nghiện rượu nhìn vào nơi mà Kiếm Bá biến mất, bình tĩnh nói: "Đây là kết cục tốt nhất, ta mang ngươi tới chính là vì để giải thoát triệt để cho hắn, bằng không, hắn sẽ chỉ bị khống chế bởi sương mù màu xám không rõ."

Tiêu Thừa Phong trầm mặc thật lâu, hỏi: "Vị cuồng nhân kia thật sự đã chết rồi sao?"

Kẻ nghiện rượu lắc đầu, thở dài nói: "Không ai biết, tạo thành câu diệt lẽ ra là chết, nhưng là ... sương mù màu xám không rõ chính là dựa vào hắn mà sinh ra, khả năng không rõ chính là hắn đi."

"Sương mù màu xám không rõ là dựa vào hắn mà sinh ra?"

Tiêu Thừa Phong vô cùng hoảng sợ, đây chính là một đoạn bí mật kinh thiên.

"Hắn lấy thân dung nhập vào đại đạo, tuy rằng thất bại nhưng cũng dung nhập vào đại đạo được một phần, ngươi có thể coi đại đạo như là một chậu nước trong, mà người kia chính là một giọt mực, giọt mực nhỏ vào trong chậu nước trong, vậy nước trong kia không có khả năng còn trong nữa."

Giọng nói của kẻ nghiện rượu không cao, nhưng lại như lôi đình nổ tung lên trong tai của Tiêu Thừa Phong, để hắn đứng chết trân tại chỗ.

Lại nghe thấy kẻ nghiện rượu nói tiếp: "Đại đạo vô thường, vô hình vô chất, không có tư tưởng hay ý nghĩ, nhưng bởi vì hành động của người kia đã khiến đại đạo ... sinh ra một tia chấp niệm! Chấp niệm này chính là không rõ!"

Tiêu Thừa Phong rùng mình, "Nói theo một cách khác, ngươi kia thật khiến đại đạo sinh ra ý thức của chính mình?"

Kẻ nghiện rượu khẽ gật đầu, "Bản thân vận chuyển của đại đạo không cho phép loại tình huống này xảy ra, bằng không chắc chắn sẽ tạo ra cảnh trăm họ lầm than, vĩnh viễn không có ngày được bình yên, bởi vậy nó tự chém một đao, cắt đứt đi bộ phận đã bị nhiễm không rõ kia, đó là lý do vì sao đại đạo từ đó trở nên không còn trọn vẹn, cho nên tu sĩ sau này bị cắt đứt con đường phía trước!"

"Hóa ra là như vậy, cuồng nhân kia thế mà lấy sức bản thân, sáng lập ra mầm tai vạ lớn như thế."

Tiêu Thừa Phong bùi ngùi mãi thôi, đối với người kia vừa hận lại vừa bội phục, sau đó lại hỏi: "Kiếm Bá tiền bối bảo ta giúp hắn chém ra một kiếm kia lại là có ý tứ gì?"

"Đây là chuyện hắn không cách nào mở miệng, ta nói giúp hắn đi."

Kẻ nghiện rượu và Tiêu Thừa Phong đang nói chuyện như không có ai ở xung quanh, đều không để mắt tới bà lão gần đó kia.

Bà lão nghiêm nghị nhìn họ và làm ra vẻ mặt hung tợn, thế nhưng lại chỉ có thể nhìn như vậy, không dám ra tay ...

"Năm đó đại đạo bị chia ra làm hai, không rõ làm loạn thế gian, tạo ra sự không ổn định trong thiên địa, tu sĩ cũng chia ra làm hai phái, đó là một đoạn lực sử tối tăm của thế giới tu tiên, cho dù là cường giả đỉnh cao ở trong đó chẳng qua cũng chỉ là quân cờ, có thể bị nghiền chết bất cứ lúc nào, Kiếm Bá là muốn cùng nhau trấn áp không rõ, chỉ là ở vào thời khắc cuối cùng, hắn sợ, không thể chém ra một kiếm của chính mình."

Kẻ nghiện rượu thản nhiên nói ra một đoạn cố sự năm đó, để cho người ta thổn thức.

Tiêu Thừa Phong mở miệng nói: "Kiếm Bá tiền bối là sợ cái tên cuồng nhân năm đó, đoạn quá khí kia cùng với cán thân ảnh kia, một mực khắc ở trong đầu của hắn không thể quên được."

Kẻ nghiện rượu vỗ vào bả vai Tiêu Thừa Phong, "Không sai, thật ra thì đó mới là chấp niệm thực sự của hắn, lần này không rõ tái hiện, hy vọng ngươi có thể chém ra một kiếm kia giúp hắn."

"Tiền bối, ta hiểu!"

Tiêu Thừa Phong kiên định gật đầu.

"Đúng rồi, cái này ngươi cũng mang đi đi." Kẻ nghiện rượu đưa tay vung lên, ném một cây quạt cho Tiêu Thừa Phong.

Đây là cái quạt có ngoại hình quạt ba tiêu, tuy nhiên lại là màu bạc, hơn nữa còn giăng kinh lạc khắp nơi trên đó, trong đó giống như còn có sóng nước lưu chuyển.

"Đây là... Chiến hồn?"

Tiêu Thừa Phong cảm nhận được khí tức trên cây quạt, không thể không lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thứ này thế mà là một trong Thất Đại Chiến hồn ở bên trong Thất giới, không nghĩ tới lại xuất hiện trước mặt mình một cách tùy tiện như vậy.

Kẻ nghiện rượu nói: "Đây là Phúc Thiên phiến, ẩn chứa đại đạo thủy, một quạt có thể để sông nước trong thiên địa treo ngược, hai quạt có thể khống chế hết thảy nước trong thế gian, ba quạt có thể nhấn chìm thiên địa, chính là pháp bảo của một vị cố nhân năm đó, ngươi cầm lấy đi tìm truyền nhân đi."

Tiêu Thừa Phong vội vàng nhận lấy, "Đa tạ tiền bối, pháp bảo này ngài là lấy được từ nơi nào?"

"Thật lâu trước đây có người cầm cái pháp bảo này tới, ta thấy hắn không giống người tốt, tiện tay diệt đi, lấy ra cây quạt này." Kẻ nghiện rượu thuận miệng nói, hiển nhiên căn bản không có để ở trong lòng.

Tiêu Thừa Phong thì là tắc lưỡi không thôi.

Người bị đập chết kia chắc chắn chính là người của Lược Thiên Minh, mang theo Phúc Thiên phiến tới Vô Tận Hải này chắc chắn là muốn mưu đồ gì đó, hơn nữa tu vi chắc chắn cũng không thấp nhưng lại bị kẻ nghiện rượu này tiện tay tiêu diệt ...

Lúc đó ám ảnh trong lòng Lược Thiên Minh đoán chừng không nhỏ.

Kẻ nghiện rượu khoát tay, "Được rồi, ngươi đi đi."

"Muốn đi? Vô Tận hải há lại ngươi muốn tới thì tới mà muốn đi thì đi?" Bà lão với vẻ mặt dữ tợn gào thét lên, nước biển vô tận lại bốc lên trời, như là bàn tay ác ma muốn hủy diệt hai người.

"Ồn ào!"

Kẻ nghiện rượu ném hồ lô trong tay lên trời, lập tức trở nên vô cùng to lớn, rơi đập xuống ầm ầm!

Toàn bộ mặt biển lập tức bị trấn áp, trở về với sự bình tĩnh một lần nữa, mà thân ảnh bào lão kia thì nhanh chóng lùi lại, cảnh giác nhìn vào kẻ nghiện rượu.

"Tiền bối, ta đi."

Tiêu Thừa Phong chắp tay, ngự kiếm mà đi, thoáng cái đã biến mất ở chân trời.

"Kẻ nghiện rượu, ta và ngươi không đội trời chung! Ngươ cuối cùng rồi sẽ bị thời đại mới vứt bỏ!"

Bà lão hét lên một tiếng, toàn bộ Vô Tận Hải lại trở nên điên cuồng một lần nữa, vô số yêu vật và sương mù màu xám không rõ điên cuồng lao tới, một cuộc chiến mới nổ ra!

...

Cùng một thời gian.

Nhóm thế lực Chính Khí các, Lăng Vân cốc, Huyền Nguyên tông trở nên náo động.

Bọn họ là những thế lực đã cùng nhau thống nhất giữ bí mật về tờ giấy vàng kia, lúc này ... có người tìm được chỗ mô tả trên tờ giấy vàng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!