Đối mặt với lời chất vấn của Cốc chủ Lăng Vân cốc, sắc mặt của mọi người cũng đều hơi trầm xuống.
"Là ta làm!"
Theo một giọng nói rất bình tĩnh vang lên, Bạch Phiêu chậm rãi đi ra, sắc mặt hắn bình tĩnh, thản nhiên mà đối mặt với mọi người.
"Tại sao? Bí mật này chúng ta hưởng riêng với nhau không phải tốt nhất sao?"
Cốc chủ Lăng Vân cốc nhíu mày lại, nhịn không được mở miệng.
"A, hưởng riêng?" Bạch Phiêu cười lạnh, "Nơi này là Chính Khí các chúng ta phát hiện đầu tiên, nếu như chúng ta không truyền ra ngoài, tự mình hưởng riêng không phải tốt hơn sao?"
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của những người khác trở nên có chút khó coi, tuy nhiên không thể không thừa nhận Bạch Phiêu nói đúng.
Phát hiện nơi bí cảnh bực này, người bình thường đều sẽ không truyền ra ngoài, Bạch Phiêu truyền ra ngoài thì chắc chắn là có điều gì đó kỳ lạ.
"Ngươi đến cùng là chuẩn bị làm cái gì?" Tông chủ Huyền Nguyên tông ngưng giọng hỏi.
Bạch Phiêu nói: "Sương mù màu xám xuất hiện, con đường phía trước hiện ra, thiên địa đảo ngược, Kim hồ hiện thế, có thể tịnh hóa không rõ? Hiện tại thiên địa đảo ngược đã biết, các ngươi thế nhưng có biết Kim hồ hiện thế lại là cái gì không?"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều lắc đầu.
Hai mắt Cốc chủ Lăng Vân cốc lóe sáng lên, mở miệng nói: "Bạch Phiêu đạo hữu đã nói như vậy, vậy nói rõ ngươi chắc chắn có phương pháp ứng đối."
Bạch Phiêu cười cười không trả lời, chỉ giơ tay lên ép một giọt máu ra khỏi đầu ngón tay, chậm rãi rươi vào trong mặt hồ dưới chân ...
Tầm mắt của mọi người đi theo giọt máu kia, trơ mắt nhìn giọt máu kia va chạm với mặt hồ, chỗ đó, mặt hồ thế mà xuất hiện một giọt màu vàng kim!
Chỉ thoáng một cái, trong đầu mọi người đều vang lên một tiếng sấm, hiểu ra.
Hai mắt Tông chủ Huyền Nguyên tông hơi nhíu lại, "Hóa ra cái gọi là Kim hồ thế nhưng thật ra thì là Huyết hồ!"
"Bạch Phiêu đạo hữu sở dĩ truyền tin tức này ra là để dẫn nhiều người tới đây, là vì huyết nhục của bọn họ? Vì sao ngươi không nói sớm một chút, ta sẽ không để cho đệ tử Lăng Vân cốc tới."
"Không bỏ được hài tử không bắt được sói, ngươi không thấy đệ tử Chính Khí các của ta cũng tới rất nhiều sao? Có bỏ mới có được!"
Bạch Phiêu mở miệng nói không có một chút tình cảm nào, giọng điệu lạnh lùng.
Có người gật đầu đồng ý, "Bạch Phiêu đạo hữu nói rất đúng, nếu như đệ tử của các tông môn chúng ta đều không tới, như vậy thế lực khác chắc chắn sẽ sinh lòng nghi ngờ hoặc là không dám tới gần, tới lúc đó dùng ai đi hiến tế?"
Chỉ một thoáng, bọn họ những tồn tại đứng đầu của những môn phái lớn này nhìn vào những đệ tử trên mặt hồ kia, ánh mắt đều xảy ra biến hóa, giống như đang nhìn vào một cái công cụ vậy.
Lúc này, có rất nhiều tu sĩ của các thế lực nhỏ cười nói đi tới, cười làm lành với đám người Bạch Phiêu.
"Đa tạ các vị tông chủ nguyện ý chia đều hưởng cái cơ duyên này với ta, chờ mọi người chúng ta đều có bản lĩnh luyện hóa sương mù màu xám không rõ, vậy tương lai toàn bộ Nguyên giới chính là thiên hạ của chúng ta."
"Đúng a, sau này chúng ta chính là phụ thuộc của các vị, nhất định sẽ trung thành!"
"Các vị tông chủ thế nhưng có tìm được cửa vào biện pháp, cũng tốt để cho chúng ta được mở mang tầm mắt, chúng ta nguyện ý công kích đầu tiên."
"Tất cả mọi người đã tới nơi này, còn xin các vị tông chủ chớ có cất giấu a."
Mọi người ngươi một lời ta một câu, đã bị cơ duyên to lớn này làm mê mẩn tâm thần, không thể chờ đợi.
Cốc chủ Lăng Vân cốc cười nói: "Sau khi thiên địa đảo ngược thì chính là Kim hồ hiện thế, hiện tại chúng ta đã tìm được biện pháp để Kim hồ hiện thế, đang muốn cùng nhau cố gắng với mọi người đây này."
Ánh mắt mọi người đều sáng lên, mong chờ nói: "Là cái gì?"
"Chính là... Mời các vị chịu chết!"
Vẻ mặt đám người Cốc chủ Lăng Vân cốc đột nhiên trở nên dữ tợn, xuất thủ mà không có dấu hiệu nào, pháp thuật tính hủy diệt không lưu tình chút nào tàn phá khắp nơi, đảo mắt đã tiêu diệt mấy người!
Huyết dịch của những người này nổ tung lên rơi vào trên mặt hồ, để nước hồ nhuộm thành màu vàng kim!
"A! Các ngươi làm cái gì? !"
"Không tốt, bọn họ là muốn hiến tế chúng ta, hóa ra Kim hồ hiện thế phải dùng chính là máu!"
"Bọn họ muốn dùng máu của chúng ta, chúng ta cũng có thể dùng máu của bọn họ, liều mạng với bọn họ!"
"Sư tôn cứu ta, a, sư tôn thế mà ra tay với đồng môn, tại sao?"
"Sư môn nuôi dưỡng các ngươi nhiều năm như vậy, bây giờ đã tới lúc nên làm ra cống hiến!"
...
Trên mặt hồ, cá lớn nuốt cá bé, mọi người vốn còn đang cùng nhau đi tìm kiếm bí mật đảo mắt cái đã giết lẫn nhau.
"Đây là có chuyện gì xảy ra?"
Chẳng mấy chốc, Thiên Yêu Vương suất lĩnh lấy chúng yêu đi tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà hơi sững sờ.
Chẳng mấy chốc thì đã phản ứng lại, "Hóa ra muốn xuất hiện Kim hồ thì phải cần máu, chúng tiểu nhân, theo ta giết vào a!"
"Ha ha ha, lại có một đám yêu quái tới, máu này đủ rồi, giết bọn họ!"
Tại nơi thiên địa đảo ngược thành một mảnh thế giới tàn sát, ánh sáng pháp thuật tỏa sáng chói mắt, nhưng từng cỗ sát khí, bùa chú giết người bay tứ tung, pháp thuật giết người như hoa rơi đầy đất, liên tục có huyết dịch nổ tung.
Dần dần, màu vàng kim trên mặt hồ càng ngày càng nhiều, cuối cùng hiện đầy toàn bộ mặt hồ!
"Ông!"
Một đoạn thời khác, cả mảnh thiên địa đều chấn động!
Trong hư không truyền tới tiếng cửa mở, giống như một cái hạn chế nào đó bị phá, đại đạo chấn động, Kim hồ tỏa ra ánh sáng vàng, có dị tượng ngút trời.
Trên chiến trường đã có tới chín thành tu sĩ chết trận, lúc này thi nhau dừng tay lại, mặt lộ vẻ kích động nhìn vào dị tượng đầy trời.
"Có thể vào hồ!"
Đột nhiên, có người hưng phấn hô to một tiếng, hai chân của hắn thế mà tiến vào bên trong hồ, đang chìm xuống một cách từ từ.
Ban đầu, mặt hồ giống như một tấm gương lớn, bất kể làm như thế nào cũng không đi xuống dưới mặt hồ được, lúc này như thể cánh cửa lớn cuối cùng đã mở ra!
Mọi người lập tức đâm đầu vào trong hồ, tranh nhau chen lấn lặn xuống, sợ rơi lại phía sau.
Làm cho tất cả mọi người giật mình là, sau khi lặn xuống mặt hồ, bên dưới lại không phải hồ mà phảng phất như tiến vào một thế giới dưới đáy, mặt hồ kia chỉ là biểu tượng, một lớp màng mỏng mà thôi.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đi xuống dưới tận đáy, hiện ra ở trước mặt bọn họ chính là một cái sơn động rất lớn, cửa động cao hơn trăm mét, như là một cái miệng lớn, đang chờ mọi người chui vào, xem như Đại Đạo Chúa Tể nhìn thấy cũng cảm thấy rùng mình.
Mà ở một bên sơn động, ở nơi có vị trí bắt mắt nhất, thế mà khắc lấy một bức họa phức tạp.
Ánh mắt Bạch Phiêu hơi lóe lên, đột nhiên đưa tay, năm lấy một tên tu sĩ bên cạnh, ném hắn vào bên trong cửa sơn động kia!
Tu sĩ kia là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ, dựa vào một chút may mắn mà sống tới lúc này, lúc này lại chẳng qua chỉ là một quân cờ của Bạch Phiêu!
Tất cả mọi người cẩn thận nhìn vào, khi người kia sắp bay vào cửa sơn động, trong sơn động đột nhiên bắn ra một vệt sáng, giống như là mạng nhện, tu sĩ kia vừa mới chạm vào thì lập tức biến mất không thấy gì nữa, không còn cái gì cả, ngay cả cái nịt cũng không.
Trong lòng mọi người run lên, tuy rằng cỗ lực lượng đó chỉ là lóa lên một cái thôi, nhưng tất cả mọi người bọn họ ở đây đều đang tự hỏi, không ai có thể gánh vác được một kích vừa rồi!
"Nơi này bị thi triển phong ấn kinh thiên, chỉ sợ xem như cường giả đỉnh cao động vào cấm kỵ này thì cũng phải nuốt hận!"
"Đã dính tới bí mật của sương mù màu xám không rõ, nơi đây vốn chính là nơi vô cùng nguy hiểm, đều trong dự liệu mà thôi."
"Khí tức hung ác ở nơi này kinh thiên động địa, chỉ sợ lúc trước xảy ra chuyện không thể tưởng tượng nổi, phong ấn này dựa vào man lực thì gần như khó giải."
Mọi người cau mày, từng người phân tích, không ai có thể nói ra phương pháp giải quyết.
Đồng thời còn phải đề phòng lẫn nhau, sợ mình giống như tu sĩ vừa rồi kia bị người đánh lén mà trở thành pháo hôi.
Cốc chủ Lăng Vân cốc thì chậm rãi đi tới bên cạnh cửa hàng, ngưng mắt nhìn vào bức họa được khắc trên vách tường kia, trầm ngâm một lát mới trầm giọng nói: "Muốn đi vào sơn động thì chắc chắn có quan hệ với bản vẻ này, ở trên khắc lấy, giống như là ... một ván cờ!"