Ván cờ?
Sắc mặt của tất cả mọi người trầm xuống.
Bọn họ đều là những người nổi bật trong thế giới tu tiên, tự nhiên hiểu sự đáng sợ của ván cờ (thế cuộc).
So đấu cờ đều muốn hung hiểm hơn so với bất kỳ đấu pháp nào, bởi vì cái so đấu chính là đạo!
Một khi bị thua trong ván cờ, nhẹ thì đạo tâm bị thương mà nặng thì đạo tâm sụp đổ, muốn chạy trốn cũng không được.
Ở vào lúc bọn họ do dự, khắc đá kia thế mà xuất hiện biến hóa, quân cờ đen trắng lưu động, giống như tinh hà, tỏa ra khí tức mênh mông.
Sắc mặt Tông chủ Huyền Nguyên tông hơi ngưng trọng lại, hoảng sợ nói: "Cốc chủ Lăng Vân cốc rơi vào ván cờ?!"
"Ván cờ này không phải chủ động phát động mà là bị động phát động, bất cứ ai cách rất gần là sẽ bị hút vào trong ván cờ, mọi người cẩn thận."
Bạch Phiêu trịnh trọng mở miệng, kỳ thực nội tâm hơi vui, có người dò đường giúp tự nhiên không gì tốt hơn.
Bọn họ đứng ở bên ngoài xem sự thay đổi của ván cờ, chỉ phát hiện hai quân cờ trắng đen chém giết nhau tới kịch liệt, thế cờ biến hóa nhanh chóng, đại đạo ngàn vạn, trình diễn thiên biến vạn hóa, nếu như tu sĩ có tu vi không đủ khi nhìn thấy cảnh này cũng đủ để tẩu hỏa nhập ma, đạo tâm không ổn định.
Một khắc sau, thân thể Cốc chủ Lăng Vân cốc run lên, "Phốc" một tiếng phun ra máu tươi, tóc trong nháy mắt trở nên trắng bệch, cả người đều trở nên uể oải suy sụp, sau đó như là bùn nhão tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
Mọi người vừa mới chuẩn bị tiến lên lại cùng nhau dừng lại, sợ tới quá gần mà bị kéo vào trong ván cờ.
Hai mắt Bạch Phiêu lóe lên, đưa tay một chiêu, cách không hút Cốc chủ Lăng Vân cốc lại.
"Ván cờ thật là khủng khiếp, thế mà để đạo tâm của hắn xuất hiện vết nứt, cảnh giới từ Đại Đạo Chúa Tể rơi xuống làm Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ."
"Chỉ sợ cả đời này cũng không thể trở về cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể."
"Cỗ lực lượng kia quá bá đạo, cũng không biết cách xa nhau bao nhiêu năm, nhưng Đại Đạo Chúa Tể ở trước mặt vẫn như chỉ là trẻ con."
Mọi người đều kinh, đưa mắt nhìn nhau, trong mắt nhau đều nhìn thấy vẻ kinh dị và bất đắc dĩ.
Kết quả của Cốc chủ Lăng Vân cốc đã hiện ra ở trước mặt, bọn họ tự cho rằng mình lên sân khấu thì kết quả cũng không tốt tới chỗ nào, không có người nào nắm chắc có thể phá được ván cờ.
Tông chủ Huyền Nguyên tông mở miệng nói: "Trước tiên ghi chép lại ván cờ này, chờ tìm được phương pháp chắc chắn phá ván cờ này thì lại tới nếm thử phá cờ."
Mọi người lập tức gật đầu, bây cũng chính là biện pháp tốt nhất ổn nhất.
Bạch Phiêu lại nói: "Đi mời Hắc Bạch Tử, Quy Nguyên đạo nhân, Đại Đồng chân nhân, nói chúng ta có một cơ duyên to lớn muốn chia sẻ cùng với bọn họ!"
...
Cấm khu thượng cổ.
Tiêu Thừa Phong đi tới chân núi Lạc Tiên sơn mạch, hắn đạt được Phúc Thiên phiến một trong Thất Đại Chiến hồn, vừa đúng tới tặng cho cao nhân.
Lúc này, lại là một đạo lưng quang hiện lên, Dương Tiễn hạ vào bên cạnh Tiêu Thừa Phong.
Dương Tiễn nhìn thấy Tiêu Thừa Phong, hơi sững sờ nói: "Tiêu đạo hữu, trong khoảng thời gian này ngươi đi nơi nào, bây giờ Kim hồ đã hiện thế, xuất hiện một cái bí cảnh khó lường."
"Ta cũng đi tới một cái nơi khó lường, hơn nữa ở nơi đó còn biết một bí mật kinh thiên, còn chiếm được tạo hóa lớn."
Tiêu Thừa Phong mỉm cười, trong lúc lơ đãng phóng xuất ra khí thế của mình, kiếm ý cường đại khiến Dương Tiễn hãi hùng khiếp vía, cảm nhận được áp lực vô tận.
"Ngươi ... thực lực của ngươi làm sao lại tiến bộ tới nhanh như vậy?"
Không nói Dương Tiễn, ngay cả mấy người Vương Tôn cũng đều bị kinh động, kinh ngạc nhìn vào Tiêu Thừa Phong.
Phải biết, bọn họ ở dưới chân núi của cao nhân, tuyệt đối xem như một nơi tu luyện tốt nhất, nhưng cũng không có khoa trương đến mức như vậy a.
Sau khi tới Đại Đạo Chúa Tể, thực lực tăng trưởng trở nên cực kỳ chậm chạp, mà muốn đạt tới cường giả đỉnh cao thì cũng là cảm giác xa xa khó với, Tiêu Thừa Phong thế mà đã đạt tới Đại Đạo Chúa Tể đỉnh phong, thực lực này đã đuổi theo sát Đát Kỷ và Hỏa Phượng.
"Ta gặp tồn tại cường giả đỉnh cao cùng thời đại với sương mù màu xám không rõ năm đó, chứng kiến một đoạn lực sử vượt quá sức tưởng tượng." Tiêu Thừa Phong nói với giọng điệu cảm khái.
Dương Tiễn nhướng mày, "Đừng chỉ cảm khái a, ngươi nói cẩn thận một chút nghe xem nào."
Tiêu Thừa Phong lắc đầu, "Chuyện năm đó, không thể nói, chỉ có thể hiểu ý, chờ sau này nói không chừng các ngươi cũng sẽ biết."
Đám người Dương Tiễn không còn gì để nói, chỉ cảm thấy Tiêu Thừa Phong lúc này rất muốn ăn đòn.
Tiêu Thừa Phong hiếu kỳ nói: "Đúng rồi, ta là tới tặng Chiến hồn thứ bảy cho cao nhân, ngươi qua đây là vì cái gì?"
Dương Tiễn mở miệng nói: "Kim hồ hiện thế, ta trà trộn vào trong đông đảo người tu hành, cùng nhau tiếm nhập vào nơi sâu nhất, phát hiện nơi có để lại một thế cờ dở, loại thế cờ vạn cổ trước đó này chắc chắn không phải người bình thường là có thể giải được, cho nên muốn tìm cao nhân học phương pháp phá giải."
"Vậy vừa đúng, hai ta cùng nhau đi."
Hai người đang định chuẩn bị lên núi thì nơi xa lại có một đạo lưu quang nhanh chóng chạy tới, chỉ thấy Tả Sứ mang theo Ngưu Tôn giả và Lư Tôn giả đang hỏa tốc chạy tới.
Sau khi nàng ta hạ xuống thì hành lễ nói với mọi người: "Bái kiến các vị đạo hữu."
Ngưu Tôn giả và Lư Tôn giả dọc đường đi đã được Tả Sứ nhắc nhở, không được quá làm càn, học theo hành lễ.
Bọn họ len lén đánh giá mọi thứ ở nơi này, phát hiện ngọn núi này rất không bình thường, cũng không biết Tả Sứ như thế nào mà kết giao với tồn tại như này, quả thật không tầm thường.
Dương Tiễn cười nói: "Tả Sứ đạo hữu, lại tới tặng thịt rừng sao?"
Tả Sứ gật đầu, "Đúng vậy a, hàng lần này còn tốt hơn so với lần trước."
Ngưu Tôn giả và Lư Tôn giả không thể không nhướng mày, len lén lôi kéo Tả Sứ một cái, "Tả Sứ Tôn giả, ngươi có nhầm hay không? Ta không mang theo cái gì cả a! Ngươi nói sớm muốn mang theo thịt rừng thì chúng ta cũng chuẩn bị tốt từ trước a, làm sao bây giờ?"
Tả Sứ nhìn vào hai người bọn họ, "Ai nói không mang thịt rừng, hai người các ngươi không phải là thịt rừng sao?"
"Cái gì? Chúng ta là thịt rừng?!"
Ngưu Tôn giả và Lư Tôn giả quá sợ hãi, lúc này mới phản ứng lại, bọn họ thật đúng là thịt rừng.
Ngưu Tôn giả vô cùng đau đớn nhìn vào Tả Sứ, "Thì ra là thế, khó trách mỗi lần chỉ có một mình ngươi còn sống, ngươi chính là đưa chúng ta tới đây để làm thịt rừng, uổng công chúng ta tin tưởng ngươi như vậy, ngươi thế mà lại bán yêu cầu vinh!"
"Dùng thịt của các ngươi đổi lấy huyết dịch của cường giả đỉnh cao cho Cổ Yêu đại nhân, chuyện này không lỗ, Cổ Yêu đại nhân thế nhưng là để các ngươi phải nghe theo ta." Tả Sứ cũng không giả nữa mà ngả bài.
Lư Tôn giả lộ vẻ mặt dữ tợn nói: "Ha ha, đó là Cổ Yêu đại nhân không nhìn thấy bộ mặt thật của ngươi, ngươi thật cho rằng chúng ta sẽ thúc thủ chịu trói sao? Chúng ta không làm thịt rừng, huyết dịch của cường giả đỉnh cao cũng muốn!"
Tiêu Thừa Phong đột nhiên nhìn về phía Lư Tôn giả và Ngưu Tôn giả, "Các ngươi đây là chuẩn bị lấy không mà về sao?"
"Phải thì như thế nào?"
Ngưu Tôn giả và Lư Tôn giả cùng cười lạnh.
Chỉ có điều bọn chúng vừa dứt lời, chỉ thấy Tiêu Thừa Phong đưa tay một chỉ chỉ về phía bọn chúng, một chỉ này giống như hội tụ kiếm ý vô tận, khí thế bạo phát, hóa thành lực lượng bất khả chiến bại, đè về phía hai yêu.
Ở trong mắt hai yêu thì như có một thanh trường kiếm to lớn phá không mà đứng, tránh cũng không thể tránh, ép tới bọn chúng không ngẩng đầu lên nổi.
Kiếm ý bá đạo!
Ép tới đối thủ không sinh ra nổi lòng phản kháng.
"Bò....ò... -- "
"Xuy -- "
Ngưu Tôn giả và Lư Tôn giả cùng lúc hiện ra nguyên hình, tất cả yêu lực hóa thành thần thông, liều mạng phản kháng lại.
Nhưng là...
Cả hai đều bị diệt!
Kiếm ý của Tiêu Thừa Phong thế không thể đỡ, quấy diệt mọi thứ, cuối cùng hóa thành ngàn vạn tơ mỏng rơi vào trên người chúng, chém tới thần thức của bọn chúng, không lưu lại bất kỳ một chút vết thương kiếm nào trên người bọn chúng, bảo vệ chất thịt và pháp lực của bọn chúng, không có một chút cảm giác bị phá hỏng nào.