Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1306: CHƯƠNG 1306: CÓ CHÚT Ý TỨ

"Thịt rừng nho nhỏ mà cũng dám làm càn ở trước mặt Tiêu mỗ, quả thực là tự tìm đường chết!"

Tiêu Thừa Phong thu chỉ tay lại, bày ra một cái tư thế rất ngầu, trong sự bình tĩnh để lộ ra sự cao thâm khó dò.

Một đợt thao tác này quả thực chói sáng tới mò mắt đám người Dương Tiễn.

Bọn họ đều biết Tiêu Thừa Phong là người thích trang bức, nhưng lần này thật để hắn trang bức được.

Con mắt thứ ba của Dương Tiễn trợn tới tròn xoe, khó mà tiếp nhận nói: "Ngươi ... ngươi thật lợi hại như vậy!"

Bản thân hắn đừng nói đánh hai con yêu, cho dù đánh một con cũng cảm thấy quá sức, dù sao hắn cũng chỉ vừa mới đạt tới cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể, khoảng cách với Yêu tôn vẫn còn không nhỏ.

Tuy nhiên, Tiêu Thừa Phong lại có thể lập tức miểu sát hai con Yêu tôn này.

Cũng chính là, Tiêu Thừa Phong có thể miểu sát mười tên như chính mình một cách dễ dàng?

Dương Tiễn lập tức có hơi không thể nào tiếp nhận được, thực lực của hai người lúc đầu rõ ràng chỉ ở sàn sàn với nhau, làm sao đối phương bây giờ đột nhiên bay lên trên đầu đây? Tâm trạng suy sụp a!

Tiêu Thừa Phong cười ha hả, "Ngươi cái tên này đang nói cái gì vậy? Cái gì gọi là thật? Ngươi đây là đang chất vấn thực lực của ta sao?"

Vương Tôn liếc mắt là có thể nhìn ra được mọi chuyện, nói thẳng: "Ngươi chắc là đạt được truyền thừa của cường giả đỉnh cao, mà còn là cường giả kiếm tu đỉnh cao, bằng không sẽ không tiến bộ nhanh như vậy."

Tiêu Thừa Phong khẽ gật đầu, "Ha ha ha, quả thực là như vậy, đó là nhân vật ở cùng một thời đại với chủ nhân của Thất Đại Chiến hồn, gọi là Kiếm Bá, Bia đá đạo hữu có biết hay không?"

Bia Đá mở miệng nói: "Ta hóa thành Chiến hồn nhưng không kế thừa ký ức của chủ nhân, không có ấn tượng, tuy nhiên nếu như là cường giả đỉnh cao cùng thời đại với chủ nhân, thậm chí không phải cường giả đỉnh cao bình thường, truyền thừa cho ngươi vậy mà ngươi cũng không thể đột phá tới cường giả đỉnh cao? Có chút kéo bước a."

Tiêu Thừa Phong ban đầu vô cùng đắc ý, nhưng sau khi bị Bia Đá nói ra câu nói như vậy thì thiếu chút nữa phá phòng.

Vội vàng dắt cuống họng nói: "Hiện tại trong thiên địa là đại đạo không trọn vẹn, đột phá tới cảnh giới của các cường giả đỉnh cao trước kia khó khăn hơn không biết bao nhiêu lần, ngươi cái gì cũng không hiểu thì không nên nói lung tung!"

Dương Tiễn khẽ hừ nói: "Không được giải thích, dù sao nếu như đổi lại là ta thì ta chắc chắn có thể đột phá tới cảnh giới của cường giả đỉnh cao."

"Ta nhổ vào, ta thấy ngươi chính là đang đố kỵ với ta!" Tiêu Thừa Phong lập tức cãi lại.

"Cái này ... các vị tiền bối."

Tả Sứ yếu ớt xen vào, nhắm mắt nói: "Lần thịt rừng lần này ta đưa tới, có loại huyết dịch cường giả đỉnh cao kia hay không, có thì cho ta một chút, cũng tốt để cho ta có thể trở về giao nộp."

"Huyết dịch cường giả đỉnh cao, chỗ chúng ta nơi nào có?" Tất cả mọi người sửng sốt một chút.

Vương Tôn tò mò nói: "Những xương cốt ăn còn thừa lại lần trước kia mang về có tác dụng không?"

Tả Sứ gật đầu liên tục, "Có, rất có tác dụng."

"Vậy ta đã hiểu, muốn huyết dịch đúng không, chờ đó cho ta."

Nói xong, Vương Tôn đi tới chỗ nuôi nhốt thú thịt rừng, đầu tiên là nhìn vào hố phân to lớn kia một chút.

Chỉ một thoáng, con ngươi đám người Dương Tiễn đều co rụt lại, đoán được hắn đang chuẩn bị làm cái gì.

Mà ngay cả thân thể Tả Sứ cũng lắc một cái, trong đầu xuất hiện đoạn hồi ức trước kia.

Khi đó, nàng ta còn là Tả Sứ của Giới Minh, Minh chủ Giới Minh bảo nàng ta thu thập đồ vật, chính là nàng mang theo nước tiểu về cho Minh chủ Giới Minh sử dụng, hiện tại lại sắp lặp lại rồi sao? Dùng phân tới làm huyết dịch ...

Ai làm lão đại của mình thật sự là thảm a.

Tô Thần nuốt xuống một ngụm nước bọt nói: "Như vậy sẽ quá ác a, không nói võ đức a!"

"Quả thực là không được tốt lắm, dù sao huyết dịch không thối, dùng nhiều phân sẽ dễ bị lộ tẩy."

Vương Tôn trịnh trọng khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt rơi vào đảo qua trên người đông đảo đám thịt thú rừng, "Vậy thì dùng máu của trăm con thú, những con thú này đều là thịt rừng của cao nhân, dùng máu của bọn nó trộn lẫn vào thì chắc chắn không kém gì huyết dịch của cường giả đỉnh cao."

Lập tức, hắn đưa tay vạch một cái, ở trên người mỗi một con thú thịt rừng đều xuất hiện một vết thương, sau đó thu nạp một chút huyết dịch, thuận tay đưa cho Tả Sứ, "Cầm đi đi."

"Tạ ơn tiền bối."

Tả Sứ lấy được đồ thì lập tức hào hứng mà đi.

"Chúng ta cũng đi lên núi đi."

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong mỗi người kéo lấy một con Yêu tôn đi lên núi, chẳng mấy chốc thì đã tới cửa của Tứ Hợp viện.

Tiêu Thừa Phong cung kính nói: "Xin hỏi Thánh Quân đại nhân có ở nhà không?"

"Kẹt kẹt."

Niếp Niếp mở cửa, nhìn ra bên ngoài, hai mắt không thể không sáng lên, "Là Dương Tiễn thúc và Thừa Phong thúc a, thế mà còn mang theo bò và lừa tới, mời vào đi."

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong đi vào Tứ Hợp viện.

Thấy Lý Niệm Phàm đang nằm nghỉ ngơi ở trên ghế nằm, lập tức hành lễ nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."

"Là các ngươi tới a, yêu hô, một con bò và một con lừa thật lớn a, thịt rừng lần trước còn chưa ăn xong, lần này lại mang tới hai con, quá khách khí rồi." Lý Niệm phàm đứng lên từ trên ghế nằm, cười nói.

Hắn nhìn vào con lừa và con bò (trâu), nội tâm vẫn tương đối ngạc nhiên.

Thịt lừa thế nhưng là rất thơm ngon, nhớ lần ăn trước cũng đã lâu rồi, lần đó ăn vào tương đối khó được, mà thịt bò thì cũng rất tốt, loại bò này thế nhưng là còn muốn quý hơn vô số lớn so với cái gọi là thịt bò Wagyu, chất thịt tự nhiên không thể chê, không cần biết nướng lên hay là làm nồi lẩu thì đều sẽ vô cùng ngon miệng.

"Thuận tay mang tới, cũng chẳng mất bao công sức a."

Tiêu Thừa Phong nói xong, đưa tay lật một cái, lại lấy Phúc Thiên phiến ra nói: "Thánh Quân đại nhân, cái quạt này là một cái tiểu pháp bảo, vẻ ngoài cũng không tệ lắm, ta lập tức mang tới, cũng xem như là một chút lễ vật nhỏ."

Long Nhi lập tức bị hấp dẫn tới, tò mò nói: "A? Thừa Phong thúc thúc, cây quạt này có thể khống thủy hay không?"

Tiêu Thừa Phong khẽ gật đầu, "Đúng vậy, Phúc Thiên phiến, chuyên khống nước."

Long Nhi lại nói: "Có thể cho ta xem một chút không?"

"Đương nhiên có thể."

Tiêu Trường Phong không do dự chút nào đưa quạt tới.

Long Nhi nhận được cây quạt, vung thử một cái về phía trước, lập tức có một dòng nước đột nhiên hiển hiện ra vờn quanh người Long Nhi, nàng ta vui vẻ cười một tiếng lại đưa tay vung lên lần nữa, dòng nước lập tức tăng vọt, đột nhiên xuất hiện một cơn sóng lớn, lật trời mà lên biến thành một con cự long bay múa trên bầu trời của Tứ Hợp viện.

Lý Niệm Phàm thấy nàng chơi tới yêu thích không buông tay, tự nhiên nhìn ra được Long Nhi rất thích cây quạt này, món quà này tự nhiên nhận lấy.

Hắn mở miệng hỏi: "Các ngươi mang thịt rừng tới, lại còn tặng quà, có phải là có chuyện gì muốn nói hay không?"

"Khụ khụ, chuyện gì cũng không thể gạt được Thánh Quân đại nhân, chúng ta gặp một ván cờ dở, không biết nên giải như thế nào cho nên muốn hỏi ngài một chút có biết phương pháp phá giải hay không."

Tiêu Thừa Phong he khẽ một tiếng, mở miệng nói.

Ván cờ dở?

Trên mặt Lý Niệm Phàm lộ ra vẻ mặt chợt hiểu, quả nhiên đúng như mình đoán, là có chuyện muốn nhờ rồi.

Đối với trình độ chơi cờ của thế giới tu tiên này mà nói thì hắn rất có quyền lên tiếng, trình độ chơi cờ của đám tu sĩ này rất kém, thần tiên cũng giống như vậy, tới mức hứng thú đánh cờ của mình với bọn họ đều không có, đại khái là bọn họ trầm mê ở trong tu luyện, không có thời gian để làm những việc không chuyên.

Đây là để đánh bại những người khác bên ngoài cho nên đến chỗ mình là để tìm cách phá thế cờ dở.

Hắn mỉm cười, lập tức nói ngay: "Để cho ta xem một chút."

Dương Tiễn lấy ra một thế cờ dở được in ra, bày ra ở trước mặt Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm nhìn lướt qua, lập tức lông mày hơi nhíu lại, "A? Có chút ý tứ, có thể bày ra loại thế cờ dở để mọi người phá này vẫn tính là cao thủ."

Quả tim của Dương Tiễn hơi nhấc lên, cười khổ không thôi.

Cao nhân đúng là cao nhân, thế cờ nghịch thiên cỡ này trong mắt hắn lại chẳng qua chỉ là có chút ý tứ, ngay cả một chút gợn sóng cũng không thể hù dọa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!