"Tỷ phu, đó là nước cờ gì vậy, để cho ta xem trước một chút."
Lý Niệm Phàm vừa mới chuẩn bị dùng ván cờ để bày ra phương pháp phá giải, tiểu hồ ly đã hào hứng chạy tới, chúi đầu nhìn chằm chằm vào ván cờ.
"A? Ván cờ này rất có ý tứ."
Nàng ta lập tức cảm thấy hứng thú, cắn ngón tay, trầm ngâm suy nghĩ.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Lấy năng lực của ngươi có lẽ có thể giải được đi, chỉ là không biết Nhị Lang Chân Quân và Tiêu đạo hữu có vội hay không?"
Hai người Dương Tiễn vội vàng lắc đầu, "Không vội, không vội."
"Vậy trước tiên các ngươi cứ ngồi xuống cái đã, Tiểu Bạch, nhanh tới chăm sóc hai vị khách." Lý Niệm Phàm dặn dò Tiểu Bạch một tiếng lập tức đi về phía con bò và con lừa kia, phát hiện bọn chúng đều là loại hiếm có, hơn nữa chất thịt rất ngon, trong lòng cảm cảm thấy vui vẻ hơn.
Ngoại trừ chất thịt ra, da của bọn chúng còn có thể dùng để làm a giao, đứng, nhân tiện thêm da con ngựa lần trước kia cùng làm thành A giao luôn, ngoài đó ra, cái đuôi, cái tai ... cũng đều có thể làm thành một món ăn.
Tiểu Bạch thì đi tới trước mặt hai người Dương Tiễn, hỏi rất lịch sự: "Trà, nước trái cây hay là rượu?"
"Rượu, làm chút rượu là được, đa tạ Tiểu Bạch đại nhân." Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong không hẹn mà cùng mở miệng, trong lòng bọn họ mừng rỡ không thôi, không nghĩ tới đi tới một chuyến này còn có thể kiếm được tạo hóa một lượt rượu ngon.
"Được rồi, xin chờ một lát." Tiểu Bạch chẳng mấy chốc đã đi rơt rượu cho bọn họ.
Mỗi người trong Tứ Hợp viện đều đang làm việc của riêng mình, chỉ có tiểu hồ ly là đang chăm chú suy nghĩ, thi thoảng thì vò đầu bứt tai, nàng ta dùng tay chống đầu, như là mỹ nhân đang chiêm nghiệm điều gì.
Mãi đến hơn nửa canh giờ sau, ánh mắt của nàng đột nhiên sáng lên, bắt đầu đánh cờ một cách nhanh chóng, càng lúc càng hạ cờ xuống nhanh hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Một lát sau, nàng ta mở miệng nói: "Tỷ phu, ta giải được rồi, nhưng vẫn luôn cảm thấy thiếu cái gì đó, ta muốn đích thân đánh cờ với người tạo ra ván cờ này một trận."
Lý Niệm Phàm đi tới liếc qua ván cờ, lập tức nở ra nụ cười tươi.
"Cũng không tệ lắm, phương hướng đại khái là đúng, nhưng thế cờ luôn thiên biến vạn hóa, ngươi chỉ dùng tư duy của chính mình đi hạ cờ thì chắc chắn không được chu toàn, ngươi đi chơi cờ với người sắp xếp thế cờ này thì sẽ biết, phải nhớ lại buổi tối ngày hôm đó lúc ngươi say rượu đánh cờ với ta, cũng đừng thua."
"Ừm ừm, ta đã hiểu."
Tiểu hồ ly lập tức có chút kích động, lại có thể được đi ra ngoài chơi.
"Ca ca, ca ca, chúng ta có thể đi cùng không?" Niếp Niếp và Long Nhi lập tức mong đợi nhìn vào Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm lập tức lắc đầu, "Nàng ta đi chơi cờ các ngươi đi theo làm gì, ở nhà cùng ta mổ bò mổ lừa, chờ tiểu hồ ly trở về cùng nhau ăn đi."
Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong thì lập tức đứng dậy, hành lễ nói: "Thánh Quân đại nhân, vậy chúng ta xin cáo từ."
"Ừm, làm phiền các ngươi chiếu cố tiểu hồ ly."
Khuôn mặt hai người Dương Tiễn lập tức trở nên nghiêm nghị một chút, "Thánh Quân đại nhân yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ tận tâm."
Ba người rời khỏi Tứ Hợp viện, cũng không có trực tiếp tiến về chỗ Kim hồ mà là đi một chuyến tới Thiên Cung, gọi Quân Quân đạo nhân và Cự Linh Thần cùng đi.
Tuy rằng nói ngoại trừ Tiêu Thừa Phong ra thì thực lực của những người khác còn không cao bằng tiểu hồ ly, nhưng bọn họ nhất định phải dốc hết khả năng tới bảo đảm sự an toàn cho tiểu hồ ly, chuyện lần này cũng không đơn giản, sắp xếp thêm một số người vẫn luôn là đúng.
Một nhóm năm người chẳng mấy chốc đã bay ra khỏi cấm khu thượng cổ tiến về chỗ Kim hồ.
Do Dương Tiễn dẫn đường, sau khi tiến vào Mê Vụ Sâm lâm thì tiếp tục đi về phía trước, ở vào lúc càng ngày càng tới gần mục tiêu, sắc mặt Tiêu Thừa Phong lại càng ngày càng cảm thấy cổ quái, hắn quan sát xung quanh một vòng, sau khi liên tục xác nhận cuối cùng mới khiếp sợ mở miệng nói: "Ta đã hiểu, hóa ra là nơi này!"
Dương Tiễn nhịn không được nói: "Ngươi ngó ngang ngó dọc giật mình cái gì vậy? Ngươi đã từng tới nơi này rồi sao?"
"Nơi này là vị cuồng nhân kia năm đó hóa thân đại đạo."
Giọng nói của Tiêu Thừa Phong mang theo chút run rẩy, trầm giọng nói: "Khó trách sẽ gọi là Mê Vụ Sâm lâm, nơi này là nơi được đại đạo che giấu, thế mà có người có thể tìm tới nơi này, vậy cũng không đơn giản, chỉ sợ đằng sau cái này có bàn tay của ai đó!"
Trong ký ức mà Kiếm Bá truyền cho hắn, chính là khu vực này vị cuồng nhân kia cố gắng dung nhập vào đại đạo!
Như thế nói tới, bí mật mà nơi này cất giấu chỉ sợ sẽ vượt quá sức tưởng tượng.
Cự Linh Thần nói với giọng ồm ồm: "Ngươi đến cùng là đang nói tới chuyện gì?"
Tiêu Thừa Phong lắc đầu, "Không thể nói, ta chỉ có thể nói cho các ngươi biết, đây là nơi bắt đầu có sương mù màu xám không rõ."
"Không cần để ý tới hắn, hắn là đang cưỡng ép trang bức, bỏ qua là được rồi." Dương Tiễn lập tức mở miệng nói lời vô tình.
Quân Quân đạo nhân khẽ gật đầu, "Nói chuyện chỉ nói một nửa, thật không phải con người."
Tiêu Thừa Phong không để ý lắm, ngược lại tự đắc mà nói: "Hừ, các ngươi rõ ràng chính là đang ghen tỵ với ta, ai, phong cảnh nơi cao chỉ có một mình ta là có thể nhìn thấy, ngay cả một người nói chuyện cũng không có, cuộc sống thực sự cô đơn như tuyết a."
Trong khi nios chuyện, bọn họ đã bay tới bầu trời phía trên Kim hồ.
Đã thấy, trên toàn bộ mặt hồ, bao gồm xung quanh mặt hồ đã tập trung hơn trăm tên tu sĩ, bọn họ ngồi đối diện với nhau, ở giữa đặt một bàn cờ, đang đánh cờ, đánh cờ và tìm cách hóa giải thế cờ nơi cửa hang, ý đồ của bọn họ là thông qua vô số lần đánh cờ, tìm ra biện pháp phá giải thế cờ.
"Muốn dựa vào phương pháp này tìm ra, một vạn năm, người vạn năm đoán chừng cũng không làm được."
Tiểu hồ ly không thể không lắc đầu, nước cờ luôn thay đổi, mỗi nước đi đều có cái kết khác nhau, đừng nói là thử từng nước một, xem như dốc hết khả năng cũng không tìm ra được, chắc chắn sẽ có bỏ sót.
Đúng lúc này, mặt hồ hơi rung động, hai tên đệ tử khênh cáng cứu thương đi ra, nằm trên càng cứu thương là một lão giả nửa chết nửa sống, trong hai mắt chảy ra dòng máu, cả người giống như điên, lẩm bẩm gì đó liên tục không ngừng.
"Trời ạ, là Đại Đồng chân nhân, hắn cũng bị khênh ra rồi."
"Hắn thế nhưng là cao thủ chơi cờ, sinh ra đã có thiên phú chơi cờ, là tu sĩ lấy cờ nhập đạo hiếm thấy trên đời, thế mà cũng không phá nổi thế cờ kia?"
"Thiên Nguyên chân nhân không phải cũng được mang ra ngoài rồi sao, chỉ là hắn không phải rút ra được bài học từ người Thiên Nguyên trấn sao? Thế mà còn thua!"
"Người sắp xếp thế cờ này chắc chắn là cao thủ chơi cờ, trong thiên địa này chỉ sợ không có người nào có thể phá."
...
Đông đảo tu sĩ bàn tán sôi nổi, nhìn vào lão giả được mang ra ngoài kia mà không thể không thổn thức.
"Ai, đừng nói tới đối đầu trực tiếp ván cờ này, ta chỉ đánh cờ với người ta một ngày cũng đã cảm thấy bực bội bất an, hoa mắt váng đầu rồi."
Có tu sĩ đã đứng lên rời khỏi bàn cờ, không còn dám nghĩ tới chơi cờ nữa, vì sợ sinh ra tâm ma.
Đám người Dương Tiễn chỉ dừng lại một lát, sau đó lập tức tiến vào bên trong Kim hồ.
Hầu hết những người đứng ở trong này đều là chủ của một tông môn, thực lực phi phàm, nhìn thấy có người mới tiến vào thì đều nhíu mày, có điều khi cảm nhận được khí tức áp bách mà Tiêu Thừa Phong thả ra thì đều lựa chọn ngậm miệng lại.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã thấy cửa hang kia, lúc này trước cửa hang cũng không có người nào đứng ở đó, tất cả mọi người đều đứng cách xa, sợ như sợ cọp.
"Đây chính là ván cờ nguyên bản kia sao? Cờ hồn vẫn còn đọng lại sau vô số năm, người chết mà thế cờ không tiêu tan, thật là lợi hại."
Tiểu hồ ly lập tức bị thế cờ kia hấp dẫn, tò mò bước tới.
"Tiểu nữ oa, nơi đó không phải nơi ngươi có thể đi, đứng lại cho ta!"