Nói chuyện chính là một lão giả mặc áo bào đen, làm cho người ta để ý tới nhất chính là ánh mắt của hắn, thế mà hiện ra màu đen và trắng trông rất quỷ dị.
Mọi người bị hắn nhìn vào một cái đều cảm thấy một trận hoảng hốt, giống như rơi vào bên trong đại trận vậy.
Lúc này, hắn đang ngồi trước một ván cờ, đối thủ của hắn là Bạch Phiêu, Tông chủ Huyền Nguyên tông và Thiên Yêu Vương cùng với loại người có thực lực cường đại.
Hắn lấy thế cờ kia làm cơ sở, một người độc chiến tất cả mọi người ở đây, chỉ để mô phỏng tất cả các khả năng từ đó hóa giải thế cờ.
Thấy tiểu hồ ly dừng bước, lão giả kia vừa hạ cờ vừa lên tiếng nói: "Bất cứ ai tới gần ván cờ đó đều sẽ bị hút vào bên trong ván cờ, đạo tâm bị hao tổn, không muốn chết thì đừng tiếp tục đi về phía trước."
Hắn nói chuyện tuy rằng rất không khách khí, nhưng là lời nhắc nhở có thiện ý.
Tất cả tu sĩ ở đây, đều sẽ không đi quản tiểu hồ ly sống chết thế nào, một khi nàng ta tiếp tục đi tới gần thì sẽ bị hút vào trong ván cờ, nhưng chuyện này có liên quan gì tới bọn hắn?
Chỉ có Hắc Bạch Tử ở vào thời khắc mấu chốt đứng ra nhắc nhở nàng ta dừng bước.
Tiểu hồ ly tò mò đi tới bên cạnh Hắc Bạch Tử, nhìn vào ván cờ nói: "Lão gia gia, ngươi muốn dùng loại phương pháp này tới phá thế cờ là chuyện không thể được, mặc dù lấy thế cờ làm cơ sở, nhưng đối thủ của ngươi có nhiều hơn nữa cũng không bằng người thiết lập thế cờ, rất khó để mô phỏng hiệu quả thực, xem như mô phỏng ra phương pháp phá thế cờ thực sự thì cũng chỉ là giả tưởng."
Lời này không thể nghi ngờ là đang đắc tội rất nhiều người, khiến sắc mặt của tất cả các tu sĩ ở đây đều trở nên khó coi, tuy nhiên lại không thể nào phản bác được, bởi vì tiểu hồ ly nói đúng, ngay tại vừa rồi, Thiên Nguyên Đạo nhân chính là bị loại phương pháp này nên được mang ra ngoài.
Hắc Bạch Tử kinh ngạc nhìn vào tiểu hồ ly, sau đó cười nói: "Là lão phu có ánh mắt vụng về, hóa ra trình độ của ngươi ở trên phương diện Kỳ đạo không thấp."
"Ngươi nói đúng, tuy nhiên trước đó thật ra đã có hai kỳ hữu lấy thân thử nghiệm, điều này mang lại cho chúng ta rất nhiều kinh nghiệm quý báu, lão phu đã chắc chắn tám phần mười phá được thế cờ này."
Thiên Yêu Vương lạnh lùng nói: "Tiểu nữ oa, nếu như ngươi muốn phá thế cờ này thì lập tức đi tới phá đi, nếu như ngươi không dám tới vậy thì lui sang một bên, đừng có quấy rầy việc phá thế cờ của chúng ta."
"Đúng, không sai, Hắc Bạch Tử đạo hữu có tâm địa lương thiện, không đành lòng nhìn thấy ngươi bước vào thế cờ như vậy, ngươi cũng đừng quấy rầy Hắc Bạch Tử đạo hữu."
"Tiểu nữ oa đừng làm ảnh hưởng tới sự phát huy của Hắc Bạch Tử đạo hữu."
"Hắc Bạch Tử đạo hữu, chúng ta tiếp tục đi, chúng ta không cần phải lo lắng về những thứ không liên quan tới chúng ta, chơi cờ mà phân tâm thế nhưng là điều tối kỵ."
...
Những người khác thi nhau mở miệng, tâm trí của họ bây giờ chỉ còn lại là làm sao có thể phá được thế cờ này để vào sơn động, bây giờ ký thác mọi hy vọng vào trên người Hắc Bạch Tử.
Tiêu Thừa Phong lập tức đứng ra, hắn sẽ không nuông chiều đám người này, mắng to: "Một đám chó tầm mắt thấp xem người, ở đây người duy nhất có thể phá giải được thế cờ này chỉ có vị tiên tử này, các ngươi thì tính là cái gì chứ, còn dám kêu to thì sẽ không phá thế cờ giúp các ngươi."
"Ha ha ha, kẻ lỗ mãng tới từ đâu, chúng ta cần các ngươi tới giúp sao? Ngươi cho rằng chơi cờ là trò đùa sao, một tiểu nữ oa mà cũng có thể phá được thế cờ này?"
"Còn nói cái gì giúp chúng ta phá thế cờ, câu nói này cũng quá buồn cười rồi."
"Hắc Bạch Tử tiền bối thế nhưng sinh ra đã có kỳ nhãn, có thể nhìn thấu tất cả biến hóa của ván cờ, lấy cờ nhập đạo mười vạn năm, tiểu nữ oa này làm sao có thể so với hắn? Ngoại trừ có vẻ ngoài xinh đẹp ra thì nàng ta còn có thứ gì nữa?"
"Làm càn, các ngươi thì biết cái đếch gì a! Một đám ếch ngồi đáy giếng không biết gì, ai còn dám nói nhiều một câu thì cũng đừng trách kiếm của ta vô tình!"
Tiêu Thừa Phong sầm mặt lại, lập tức lớn tiếng nói, kiếm khí vô song phóng lên tận trời, làm cho bầu không khí cả khu vực này đều trở nên vô cùng sắc bén.
Sắc mặt của mấy người Dương Tiễn cũng đều trở nên âm trầm, đều phóng xuất ra khí tức của mình, bọn họ tuyệt đối không thể để cho tiểu hồ ly phải chịu ủy khuất, đánh miệng pháo cũng không được.
Lập tức, người tại đây không ai dám nói câu gì.
Miệng Thiên Yêu Vương run lên, cuối cùng vẫn lựa chọn nuốt trở về.
Đám người Dương Tiễn đều là Đại Đạo Chúa Tể, quan trọng nhất là khí thế của Tiêu Thừa Phong quá mạnh, không người nào dám không nhìn vào lời cảnh cáo của bọn họ, chỉ có thể im lặng.
Bạch Phiêu mang trên mặt nụ cười dối trá, làm người hòa giải, "Bây giờ mọi người đều có mục tiêu giống nhau, đừng làm tổn thương hòa khí, lấy phá giải thế cờ làm chủ, đánh cờ, cùng nhau đánh cờ."
Hiện trường không ai lên tiếng nữa, mọi sự chú ý đều dồn vào trong ván cờ, chỉ có tiếng quân cờ rơi vào trên bàn cờ.
Tiểu hồ ly không có để chuyện mới vừa rồi ở trong lòng, bình tĩnh đứng quan sát ở một bên.
"Tỷ phu nói rằng sự cân nhắc của ta chưa được toàn diện, trước tiên không bằng cứ quan sát một lát xem, cũng tốt cho việc tăng thêm một chút kinh nghiệm, như vậy phá thế cờ sẽ tốt hơn."
Hai canh giờ sau.
Theo Hắc Bạch Tử hạ xuống một quân cờ, tất cả đám người Bạch Phiêu đều nhíu mày, gắt gao nhìn chằm chằm vào bàn cờ, quân cờ trắng trong tay thật lâu không cách nào hạ xuống.
Hắc Bạch Tử vuốt râu, cười to nói: "Ha ha ha, trận cờ của ta đã thành, thế cờ này ta phá."
"Không hổ là Hắc Bạch Tử tiền bối, khả năng chơi cờ rất tinh thâm, xem như chúng ta cộng lại cũng không theo kịp."
"Thủ đoạn giương đông kích tây rất hay, thẳng tới cuối cùng ta mới nhìn ra tinh túy trong đó, thế nhưng tại thời điểm này ta đã thua."
"Đại Đồng chân nhân và Thiên Nguyên đạo trưởng chính là ngã xuống trong hai nơi sát cục ẩn tàng kia, nhưng là Hắc Bạch Tử tiền bối dùng những biện pháp hoàn toàn mới để giải quyết vấn đề, tránh đi được sát cục một cách hoàn mỹ, hóa ra thế cờ này giải như vậy!"
"Làm phiền Hắc Bạch Tử tiền bối ra tay, chỉ cần phá thế cờ này chúng ta chắc chắn tuân thủ ước định, phương pháp tịnh hóa không rõ bất kể như thế nào cũng sẽ có một phần của ngươi."
...
Mọi người tuy rằng thua, nhưng đều nở ra nụ cười vui vẻ, hai mắt nhìn về phía sơn động với ánh mắt háo hức không gì sánh được.
"Vậy các vị nhìn cho kỹ, ta tới phá thế cờ kia!"
Hắc Bạch Tử chậm rãi đứng lên, đi về phía nơi cửa hang kia, khi đi tới trước thế cờ, sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng, trịnh trọng cúi người chào nói: "Hậu bối Hắc Bạch Tử xin lĩnh giáo với tiền bối thời kỳ thượng cổ!"
Dứt lời, trên người hắn tản mát ra hai làn khói đen trắng, hai con mắt một đen một trắng lóe ra quang mang kịch liệt, một cỗ cờ chi đại đạo mông lung lưu chuyển giữa thế cờ và Hắc Bạch Tử.
Tất cả mọi người đều nín thở, nhìn chằm chằm vào thế cờ được khắc ở trên vách kia, nhìn vào hai quân cờ đen trắng đang giao phong trên đó.
Thế cờ càng ngày càng kịch liệt, một cỗ lực lượng kỳ đạo cường đại bắt đầu hiển hiện, ép tới mọi người không thở nổi, bọn họ đột nhiên sinh ra một loại ảo giác, giống như cường giả đỉnh cao ở vạn cổ trước đó đang mở mắt, đang dòm ngó nơi này, điều này làm cho bọn họ vô cùng sợ hãi.
Tuy nhiên, ngay một khắc sau, vẻ mặt đám người Bạch Phiêu đột nhiên thay đổi lớn, tâm trí chìm xuống đáy cốc.
"Không tốt!"
"Thế cờ này hóa ra còn có thể có loại biến hóa này, không nghĩ tới còn ẩu giấu cái sát cục thứ ba!"
"Chúng ta trước đó căn bản không có người nào có thể nghĩ tới, hóa ra còn có thể hạ cờ ở chỗ này!"
"Thật là đáng sợ, bây giờ chỉ có thể hy vọng Hắc Bạch Tử tiền bối có thể biến nguy thành an."
Bọn họ không nghĩ tới, vừa rồi giống như diễn biến của ván cờ mà họ mô phỏng, trong nháy mắt lại sinh ra một loại biến hóa khác, Hắc Bạch Tử dùng biện pháp mới đi giải quyết vấn đề, nhưng thế cờ vạn cổ trước đó lại dùng những chiêu hiểm lạ thường, để cho người ta khó lòng phòng bị.
Chỉ có sắc mặt của tiểu hồ ly là bình tĩnh, nàng ta quan sát thế cờ biến hóa một cách cẩn thận, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Đừng nói là ẩn giấu đi sát chiêu thứ ba, thứ tư, thư năm đều có, thế cờ bày ra này vốn là vạn biến, không ai có thể đoán được trước mọi khả năng, chỉ có thể lấy kỳ đạo của bản thân, tới lúc ứng đối tất cả biến hóa mới được!