Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1309: CHƯƠNG 1309: PHƯƠNG PHÁP PHÁ THẾ CỜ

Hai làn khói đen trắng tàn phá bừa bãi.

Trên trán Hắc Bạch Tử xuất hiện đầy mồ hôi hột, thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, đây là dấu hiệu của đạo tâm sắp sụp đổ.

"Xong, Hắc Bạch Tử tiền bối cũng không chịu nổi."

"Thế gian này còn có ai có thể phá giải được thế cờ này?"

"Chúng ta đều sai, đây không phải bí cảnh mà là một nơi cực kỳ nguy hiểm, không cho phép bất kỳ kẻ nào tiến vào!"

...

Sắc mặt mọi người trở nên khó coi, trong lòng có cảm giác bất lực.

"A!"

Lúc này, Hắc Bạch Tử đột nhiên quát lớn một tiếng, cặp mắt của hắn đột nhiên trợn trừng, hai con mắt một đen một trắng phóng xuất ra ánh sáng chói lọi, đại đạo thế cờ vô tận giống như biến thành những sợi tơ mỏng xung quanh hắn, có thể chạm tay vào.

Hắn có ý đồ tìm ra phương pháp phá giải thế cờ, chỉ là, những đại đạo này ở trong mắt hắn trở nên quá phức tạp, quá khó khăn!

Ánh mắt của hắn tìm không thấy bất kỳ một điểm đột phá nào.

Dòng máu chảy xuống từ trong mắt của hắn ...

Đôi mắt trắng đen lúc này đã biến thành đỏ ngầu!

Có điều, trong nháy mắt ngay vào lúc đạo tâm của hắn sắp tan vỡ, tiểu hồ ly đột nhiên tiến lên, đưa tay chỉ vào thế cờ ... trong chốc lát, thế cờ tán loạn, quân cờ bay múa, thế cờ kia thế mà lập tức bị lật tung!

"Phốc!"

Hắc Bạch Tử phun ra một ngụm máu và thoát ra khỏi ván cờ.

Hắn không rảnh kêu may mắn, ngược lại vô cùng kinh hãi mà nhìn vào tiểu hồ ly, "Ngươi ... ngươi thế mà lật tung thế cờ?!"

Những người khác cũng đều sợ ngây người, thi nhau không thể tin được mà nhìn vào tiểu hồ ly.

"Điều này sao có thể? Thế cờ của cường giả đỉnh cao, nàng ta dựa vào cái gì mà có thể lật tung được?"

"Cái gọi là xem cờ không nói, một khi ván cờ bắt đầu, người ngoài không được phép xen vào, càng không nói đến đây là cuộc chiến trong kỳ đạo, nếu như có người ngoài nhúng tay vào, lực lượng kỳ đạo chắc chắn sẽ xoắn nát người kia."

"Cưỡng chế lật tung thế cờ, đây là tình thế nơi đâu cũng đều là cục diện không chết không thôi, nàng ta làm sao có thể không sao chứ?"

"Thật không thể tưởng tượng nổi, nghe mà rợn cả người."

...

Xem như đám người Thiên Yêu Vương có kiến thức rộng rãi, vào lúc này đều không thể không chấn kinh, bọn họ đám đánh cược, một khi bọn họ đi lật tung thế cờ, vừa tới gần khả năng sẽ lập tức bỏ mình.

Cự Linh Thần cũng nhịn không được mà trợn hai mắt lớn như chuông đồng, "Tiểu hồ ly lại kinh khủng như vậy."

Vẻ mặt Dương Tiễn thì không thay đổi, cười nhạt nói: "A, đây tính là gì, trước đó lúc ta ở chỗ của cao nhân, từng thấy Tiểu hồ ly lật tung thế cờ của cao nhân, ngay cả thế cờ của cao nhân nàng cũng dám lật, thế cờ này lại có thể coi vào đâu."

Tiểu hồ ly chơi cờ gian lận, điều này thường thấy ở trong Tứ Hợp viện.

Đám người Quân Quân đạo nhân cùng nhau hít sâu một hơi, "Tê --- lợi hại, lợi hại ..."

"Đa tạ ân cứu mạng của cô nương."

Hắc Bạch Tử thu liễm sự chấn kinh trong nội tâm của mình, lên tiếng nói lời cảm ơn một cách chân thành.

Nếu không phải có Tiểu hồ ly nhúng tay vào thì đạo tâm của hắn chắc chắn sẽ tan vỡ, tu vi thụt lùi không nói, chỉ sợ sẽ còn sinh ra tâm ma, sống không bằng chết.

Tiểu hồ ly thì tùy ý nói: "Không cần cám ơn, vừa rồi ngươi nhắc nhở ta không nên tới gần, nói rõ ngươi là người tốt, cho nên ta thuận tay cứu ngươi."

Trong nội tâm Hắc Bạch Tử lập tức cảm thấy có chút may mắn và xấu hổ.

Hắn không nghĩ tới một câu nhắc nhở tùy ý vừa rồi của chính mình vậy mà có thể giúp mình bảo vệ một cái mạng.

Tiểu hồ ly nói: "Ngươi tránh ra đi, ta tới thử với hắn một chút."

"Vậy đạo hữu cẩn thận một chút."

Sau khi Hắc Bạch Tử cung kính thi lễ một cái thì lui sang một bên.

Vào lúc này, ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người của Tiểu hồ ly, bọn họ như thế mới biết, hóa ra Tiểu hồ ly mới thực sự là chân nhân bất lộ tướng.

Tiểu hồ ly nhìn về phía thế cờ, thế cờ trên vách đá đã lại biến hóa một lần nữa, khôi phục lại hình thái lúc đầu, theo Tiểu hồ ly đưa tay chỉ vào, quân cờ bắt đầu có biến hóa.

Trên bàn cờ, tốc độ hạ cờ cực nhanh, quân cờ trắng xen lẫn với quân cờ đen, nhanh chóng tràn lan ra trên bàn cờ, hai bênh tranh đấu không ngừng.

"Thật ... thật mạnh, hóa ra đây mới là Kỳ đạo."

Hắc Bạch Tử lúc đầu còn có thể theo kịp tốc độ của bọn họ, nhưng dần dần hắn cảm thấy hoa mắt, suy nghĩ càng là không biết bị quất bay đi bao xa, vào lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy mình giống như là một tên tiểu bạch kỳ đạo, đang xem hai kỳ thủ đánh cờ, một mặt mộng bức.

Về phần những người khác thì sớm đã chóng mặt, thậm chí còn không dám nhìn vào ván cờ.

"Soạt!"

Đột nhiên, trên ván cờ kia hiển hóa ra hai làn khói đen trắng, hóa thành Hắc Long và Bạch Long tranh đấu với nhau.

Kỳ đạo ngưng hình, đại đạo hóa Long!

Quả tim của tất cả mọi người đều đập loạn xạ, thậm chí họ còn nín thở.

Mặc dù chỉ là huyễn hóa ra cái bóng, nhưng cảm giác áp bách mạnh mẽ lại ép tới khiến tất cả mọi người đều cảm thấy khiếp sợ, sợ bị ảnh hưởng bởi tranh đấu Kỳ đạo.

Tiểu hồ ly cầm quân cờ trắng trong tay, liên tục hạ xuống, nhưng động tác lại càng ngày càng chậm, đôi lông mày xinh đẹp nhíu lại.

Khi nàng ta rơi vào phiền não, Bạch Long cũng bị Hắc Long áp chế, giống như ngay sau đó sẽ bị xé nát.

Hắc Bạch Tử hai mắt chảy máu, lo lắng nói: "Nguy rồi, quân cờ trắng đã rơi vào tử cục!"

"Tử cục? Đó chính là khó giải rồi?"

"Kỳ đạo của nha đầu kia bất phàm như thế, thế mà cũng không cách nào phá vỡ được thế cờ đó sao?"

"Nếu quả thật như vậy, vậy đúng là không có một chút hi vọng nào, chỉ sợ ván cờ đó vốn là tử cục!"

...

Tất cả mọi người tràn đầy sự không cam lòng.

Đám người Quân Quân đạo nhân thì quả tim đã nhấc lên tới cổ họng, nếu như Tiểu hồ ly thật không cách nào giải được thế cờ này mà bị thương tổn, vậy bọn họ thật sự là chết trăm lần cũng không hết tội.

Đó chính là em vợ của cao nhân a!

Tiêu Thừa Phong nắm chặt trường kiếm trong tay, ngưng giọng nói: "Chờ lát nữa nếu như không được, ta sẽ thúc giục toàn bộ kiếm ý, liều mạng cũng phải lật tung thế cờ này lên, không thể để cho Tiểu hồ ly gặp phải chuyện ngoài ý muốn!"

Tiểu hồ ly cầm quân cờ trắng trong tay đứng im tại chỗ, lúc này, quân cờ trắng đã bị ép tới đường cùng, dường như hạ ở đâu cũng là sai, nàng ta đang suy nghĩ phương pháp phá thế cờ, không cách nào hạ cờ.

"Không đúng, nếu như ta hạ cờ vào nơi này, không tới ba nước nữa ta sẽ thua."

"Hạ nơi này cũng không đúng, Bạch Long của ta sẽ bị gãy đuôi!"

"Ta đã không mắc bất kỳ sai lầm nào trong các nước cờ trước đó, tuyệt đối sẽ không có cách hạ cờ khác ... đến cùng nên làm như thế nào đây?"

Ánh mắt Tiểu hồ ly lóe lên, nhớ lại mọi kỳ phổ mà nàng đã xem ở bên trong Tứ Hợp viện.

Đột nhiên, nàng ta nghĩ tới câu nói mà Lý Niệm Phàm nói với nàng trước khi nàng đi: "Cũng không tệ lắm, phương hướng đại khái là đúng, nhưng thế cờ luôn thiên biến vạn hóa, ngươi chỉ dùng tư duy của chính mình đi hạ cờ thì chắc chắn không được chu toàn, ngươi đi chơi cờ với người sắp xếp thế cờ này thì sẽ biết, phải nhớ lại buổi tối ngày hôm đó lúc ngươi say rượu đánh cờ với ta, cũng đừng thua."

"Tỷ phu nói đúng, bước đi này của hắn đúng là nằm ngoài phán đoán của ta, nhớ lại trận cờ đêm đó sao?"

Lông mày của Tiểu hồ ly càng nhíu sâu hơn.

Đêm hôm đó, nàng ta uống rượu tới say mèm, chỉ nhớ rõ bản thân mình quấn lấy tỷ phu chơi cờ cả một đêm, nội dung chơi cờ cụ thể như thế nào sớm đã mơ hồ.

"Ngày đó, ta là ngộ ra được một cái sát cục, tự nhận là tỷ phu không phá giải được, nhưng là ... tỷ phu nói, trên thế giới không có sát cục hoàn mỹ, sát cục càng cường đại, bình thường chính diện thì hung tàn, nhưng về sau lại càng ngày càng yếu!"

Hai mắt Tiểu hồ ly sáng lên, khóe miệng của nàng khơi gợi ra nụ cười tươi, đưa tay một chỉ, thế mà trực tiếp từ bỏ Bạch Long tự thành mà hạ cờ vào mặt khác cờ đen!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!