Cái gì?
Là nước tiểu?!
Vẻ mặt đám người Bạch Phiêu đột nhiến, thi nhau nôn ngay tại chỗ, hận không thể nôn ra cả mật, cả đám đều mang lên mặt nạ thống khổ.
"Không, đám súc sinh các ngươi, tại sao phải tàn nhẫn như vậy!"
"A a a, ta uống nước tiểu, ta thế mà lại đi uống nước tiểu!"
"Đáng ghét a, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi!"
...
Bọn họ nhìn về phía đám người Dương Tiễn, đều lộ ra sát ý lạnh như băng, bọn họ trước đó cho rằng Thánh thủy quý giá biết bao nhiêu, bây giờ lại buồn nôn tới cỡ nào.
Tiêu Thừa Phong vô lại nói: "Này, các ngươi nói chuyện cần phải nói có lương tâm, vừa rồi các ngươi muốn liếm nước mắt của chúng ta, lúc đó chúng ta mới hảo tâm để các ngươi uống nước tiểu, làm sao bây giờ lại đi trách chúng ta?"
"A a a, ta phải giết ngươi!" Mọi người lại khó thở một trận.
"Ha ha, thật sự là một đám người đáng thương." Cổ Yêu nói ra lời chế giễu vô tình.
Tuy nhiên, Tả Sứ ở bên cạnh thì sớm đã quen rồi, khi nàng ta nhìn thấy đám người Dương Tiễn, đối với hành vi uống nước tiểu của Thiên Minh là chuyện bình thường, ngược lại đồng tình nhìn vào Cổ Yêu.
Cổ Yêu này cũng là người đáng thương a, đến nay còn không biết thân thể của mình là dùng canh thừa thịt nguội hợp lại mà thành, thế mà còn đi chế giễu người khác.
Lửa giận của Thiên Minh gần như muốn thiêu tới hắn mất lý trí.
Hắn thế nhưng đường đường là cường giả đỉnh cao, tồn tại chí cao vô thượng, bây giờ thấy mà phải đi uống nước tiểu của mấy con kiến hôi, như vậy thì vô cùng nhục nhã, quả thực chính là vết nhơ cả đời tu đạo của hắn!
Hắn muốn điên rồi.
Có điều hắn còn nhìn về phía Cổ Yêu, không vui nói: "Người quái dị, ngươi là ai?"
Khí tức trên người Cổ Yêu khiến hắn kiêng kỵ, nhưng dáng vẻ xấu xí như vậy, trước kia hắn tuyệt chưa từng nhìn thấy.
Cổ Yêu cười lạnh, "Thiên Minh, chúng ta thế nhưng mà mới giao thủ qua trước đó không lâu, vậy mà đã quên ta nhanh như vậy rồi?"
"Là ngươi? Cổ Yêu?"
Thiên Minh hơi sững sờ, sau đó cũng phát ra tiếng cười nhạo vô tình, "Ha ha ha, ngươi còn không biết xấu hổ mà đi cười ta sao? Bản thân biến thành dáng vẻ xấu xí như thế này, ngươi làm sao không biết xấu hổ mà còn đi ra? Nếu như ta là ngươi, dứt khoát đập đầu chết đi cho rồi!"
"Ngươi thì biết cái gì, thực lực mới là quan trọng nhất, dung mạo có tác dụng gì?"
Cổ Yêu lơ đễnh cười một tiếng, nói lời chế giễu: "Ngược lại là ngươi, uống nước tiểu có khiến cho ngươi mạnh lên hay không? Ha ha ha ..."
"A! Ngươi câm miệng cho ta!"
Thiên Minh lại xấu hổ lần nữa, lửa giận trong mắt cháy hừng hực lên, lập tức khóa chặt vào trên người đám người Dương Tiễn, âm trầm nói: "Các ngươi ... đáng chết!"
"Có điều, các ngươi thế mà có thể bám vào trên những bức tượng đá kia, xem ra là người một đời mới kế thừa ý chí của bọn họ, phương pháp tịnh hóa không rõ có phải ở trên người khác ngươi hay không? Giao ra ta còn có thể lưu lại toàn thây cho các ngươi!"
Người một đời mới kế thừa ý chí?
Đám người Dương Tiễn sững sờ, bọn họ từ trong miệng Thiên Minh biết được một chút tin tức.
Hiển nhiên không phải ai cũng có thể dung nhập vào tượng đá, hơn nữa lúc bọn họ lấy ngọn đèn kia, sở dĩ không chịu tới công kích, khả năng cũng có quan hệ chuyện này, khả năng lớn nhất là nhận lấy sự che chở của cao nhân!
"Ngươi chẳng qua chỉ là một con chuột lâm trận bỏ chạy, cũng không cảm thấy ngại mà trở về đây sao? Làm sao còn có mặt mũi để mà sống trên đời?"
Tiêu Thừa Phong rút kiếm ra khỏi vỏ, cầm kiếm chỉ thẳng vào mặt Thiên Minh mà không sợ hãi chút nào.
"Dung Thiên kiến? Ta còn có thể cảm nhận được khí tức Kiếm Bá ở trên thân thể của ngươi, có chút ý tứ."
Hai mắt Thiên Minh lóe sáng lên, sau đó nở ra nụ cười khinh bỉ, giơ tay lên, như là vớt trăng trong giếng, chụp về phía đám người Tiêu Thừa Phong.
Trong chốc lát, càn khôn đảo ngược.
Đám người Dương Tiễn chỉ cảm thấy vùng thế giới nơi mình đứng được thay đổi, rõ ràng mọi thứ đều không hề biến hóa, nhưng bọn họ giống như hóa thân thành con kiến hôi, đang bị chi phối trong lòng bàn tay của Thiên Minh.
Một cỗ áp lực kinh khủng buống xuống trên người bọn họ, đè ép tới thân thể bọn họ dường như muốn nổ tung!
"Tiêu Thừa Phong ta giết chính là cường giả đỉnh cao!"
Tiêu Thừa Phong gào thét một tiếng, đột nhiên chém ra một kiếm lên bầu trời, kiếm mang như thác nước, bắn lên tận trời, giống như ngân hà đổ ngược trút vào bầu trời, bổ cỗ áp lực kia ra một đường vết nứt.
Đồng thời, mấy người Dương Tiễn cũng không có nhàn rỗi, thi nhau thi triển thần thông, uy lực cường đại rung động trời xanh, dị tượng tán loạn điên cuồng, chống lại với Thiên Minh.
"Thật ... thật mạnh!"
"Có hơi hung mãnh, bọn họ thế mà có thể chống đỡ trong tay cường giả đỉnh cao!"
"Làm sao có thể? Bọn họ thế mà còn muốn phản kích!"
...
Đám người Bạch Phiêu sợ ngây người, nhìn vào đám người Dương Tiễn đang giãy giụa trong lòng bàn tay của Thiên Minh, cảm thấy khó có thể tin.
Cường giả đỉnh cao nhấn mạnh chính là hai chữ đỉnh cao.
Cái gì gọi là đỉnh cao?
Như đỉnh của thế giới vậy!
Huống chi Thiên Minh còn không phải là cường giả đỉnh cao bình thường mà là cường giả đỉnh cao uy tín lâu năm, thực lực càng là vượt quá sức tưởng tượng.
Tuy nhiên đám người Dương Tiễn vẫn còn có thể chống lại loại cường giả này, tuy rằng rõ ràng không có hành động lớn nào, nhưng vậy cũng đã rất trâu bò rồi.
"A? Xem ra các ngươi còn có chút bản lĩnh, khó trách có thể kế thừa được ý chí của đám người kia."
Thiên Minh nói ra lời kinh ngạc, sau đó vẻ mặt càng âm trầm hơn, sát ý tăng vọt.
Hắn đã nhìn ra, đám người này đời này chắc chắn không tầm thường, nhất định phải bóp chết bọn họ từ trong trứng nước, hơn nữa còn phải lấy được phương pháp tịnh hóa không rõ từ trên người bọn họ!
"Nói, các ngươi đã đạt được cái gì ở chỗ này? Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn, nếu không nói, vậy trước tiên giết chết một người!"
Thiên Minh mở miệng lãnh khốc, hắn đưa tay chỉ về phía Dương Tiễn!
Một chỉ này còn kinh khủng hơn so với một trảo vừa rồi, hơn nữa còn chắm thẳng vào một mình Dương Tiễn, đủ để lập tức xóa bỏ Dương Tiễn!
Dương Tiễn chỉ cảm thấy bản thân mình gặp mối nguy lớn, nguy cơ sinh tử buông xuống, giống như ngay sau đó sẽ chết đi, không có chút hồi hộp nào.
Có điều, ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Cổ Yêu một mực đang ở một bên xem trò vui xuất thủ.
Nó đột nhiên giẫm chân mà ra, đưa tay vung lên, hóa giải rất cả thế công của Thiên Minh, đồng thời ngăn ở trước mặt đám người Dương Tiễn.
Dương Tiễn: "? ? ?"
Thiên Minh: "? ? ?"
Cổ Yêu: "? ? ?"
Vào lúc này, mọi người ở đây trong đầu đều đồng thời nhảy ra vô số dấu chấm hỏi.
"Cổ Yêu, ngươi đây là có ý gì? Ngươi muốn cứu bọn họ?!" Thiên Minh nheo mắt lại, tức giận mà chất vấn.
Cổ Yêu cúi đầu nhìn vào hai tay của mình một cái, mộng bức nói: "Nói ra khả năng ngươi không tin, ta không khống chế nổi chính ta."
Nó một mực đứng ở bên cạnh xem, chỉ còn chờ Thiên Minh giải quyết đám người Dương Tiễn, sau đó cùng nhau chia sẻ phương pháp tịnh hóa không rõ, kịch bản cũng đã viết xong, nhưng không biết làm sao lại không thể khống chế được thân thể của mình...
Sắc mặt Thiên Minh càng trở nên âm trầm hơn, "Ngươi cảm thấy ta sẽ tin tưởng chuyện ma quỷ của ngươi sao?"
"Ta nói là thật, thân thể này có gì đó quái lạ."
Cổ Yêu cuối cùng đã ý thức được thân thể của mình có vấn đề, chắc chắn là những tài liệu kia có chút không đúng, nó không thể không nhìn về phía Tả Sứ.
Cái nhìn này, thiếu chút nữa làm hắn tức giận tới thiếu chút nữa thì chết.
Tại đây nơi nào còn có thân ảnh của Tả Sứ, đã không biết chạy tới nơi nào rồi.
"Cuối cùng là chuyện gì xảy ra? !"
Cổ Yêu cũng sắp điên rồi, thân thể của nó lại đột nhiên uốn éo, chủ động lao về phía Thiên Minh.
"Thiên Minh, ngươi chú ý, ta lại không khống chế nổi chính mình!"