Cổ Yêu đấm ra một quyền, lực lượng đỉnh cao oanh kích về phía Thiên Minh mà đi, cường đại tới khiến thiên địa cũng phải rung động.
"Muốn đánh thì đánh ngươi còn giả vờ làm cái gì?"
Sắc mặt Thiên Minh trầm xuống, tức giận mắng một tiếng, xông tới nghênh kích.
Đối với lời nói của Cổ Yêu, hắn là không tin một chữ nào, còn khống chế không nổi chính mình? Đây không phải là đang sỉ nhục trí thông minh của ta sao?
Đường đường cường giả đỉnh cao, làm sao có thể không khống chế nổi chính mình.
Hơn nữa...
Thiên Minh chẳng mấy chốc đã phát hiện.
Cổ Yêu này ra tay là thật con mẹ nó hung ác.
Có thể nói là chiêu chiêu chiêu nào chiêu nấy đều đánh vào điểm yếu của mình, hơn nữa thần thông kinh khủng đưa tay là tới, liều mạng chào hỏi vào trên người mình.
Thiên Minh chẳng mấy chốc đã rơi vào thế hạ phong, mặt mũi đã có hơi chút bầm dập, chất vấn: "Cổ Yêu, ngươi đây là liều mạng bảo vệ đám người kia sao! Bọn họ và ngươi đến tột cùng là có quan hệ như thế nào?!"
"Ta không phải đang bảo vệ bọn họ, ta thật đúng là không khống chế nổi chính ta a!"
Cổ Yêu vừa hung mãnh vung nắm đấm, vừa mở miệng nói lời giải thích.
"Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!"
Thiên Minh bị tức đến toàn thân phát run, hai mắt lập tức biến thành màu đỏ thắm, lực lượng toàn thân không còn bảo lưu, gần như vượt trên phong thái thiên địa.
"Yên Diệt Kết giới!"
Thiên Minh đưa tay chỉ về phía Cổ Yêu, lực lượng hủy thiên diệt địa ngay lập tức trút xuống, thần lực chôn vùi mọi thứ, bao phủ lấy Cổ Yêu, tạo thành một cái kết giới hủy diệt, mọi thứ trong đó tất cả đều bị chôn vùi.
Tuy nhiên, chuyện làm hắn khiếp sợ xảy ra.
Thân thể Cổ Yêu thế mà không tổn hao một cọng lông nào, lao thẳng ra khỏi kết giới, một quyền đánh vào trên mặt của hắn, đầu của Thiên Minh nổ tung ngay tại chỗ!
Ấn ký sinh mệnh của Thiên Minh lóe lên, thân thể gây dựng lại một lần nữa, hoảng sợ nhìn vào Cổ Yêu.
"Ngươi ... thân thể của ngươi là như thế nào, làm sao có thể mạnh như vậy?!"
Yên Diệt Kết giới là thần thông diệt thế của hắn, xem như cường giả đỉnh cao cũng không dám trực tiếp chống đỡ, tuy rằng không thể trực tiếp tiêu diệt Cổ Yêu, nhưng thì cũng không có khả năng lông tóc không tổn hao gì mới đúng.
"Tuy rằng ta rất xấu, nhưng là ta rất cứng!"
Cổ Yêu trả lời vấn đề của hắn, sau đó lại như một con chó dại tiếp tục đánh về phía hắn.
Thân thể này dù sao cũng là cứng rắn, ngay cả nắn cũng không nắn được, chỉ có thể giữ nguyên dáng vẻ hiện tại này, nếu như Thiên Minh thật sự có thể đánh vỡ tan thân thể này, Cổ Yêu là cao hứng còn không kịp đây này.
Tuy rằng hắn không khống chế nổi thân thể của mình, nhưng không thể không nói, bộ thân thể này thực sự lợi hại, để thực lực của hắn tăng lên rất nhiều.
"Ngươi ... ngươi không được qua đây a!"
Mắt thấy Cổ Yêu lại đánh về phía mình, Thiên Minh cuối cùng cũng có chút luống cuống, hắn nhanh chóng lui lại.
Tuy nhiên, Cổ Yêu tiếp tục truy kích.
"Vãi nồi! Hai ta cũng không có thâm cừu đại hận đi, không cần thiết a!"
"Tại sao? Nói cho ta lý do tại sao? Ngươi đừng có lại tới đây nữa!"
"Ngươi ngay cả biện pháp tịnh hóa không rõ cũng không cần sao? Ngươi vậy mà cứ chỉ nhìn chằm chằm vào ta như vậy sao!?"
Thiên Minh càng lúc càng chạy xa, giọng điệu dần dần sụp đổ.
Cổ Yêu thì đuổi theo ở phía sau, "Thật xin lỗi, ta thực sự không khống chế nổi chính mình a!"
Mọi người: "..."
Bọn họ trơ mắt nhìn vào hai vị cường giả đỉnh cao, cứ như vậy biến mất khỏi trong tầm mắt của mình.
Tuyệt đối không nghĩ tới, cường giả đỉnh cao xuất hiện lại có phong cách như vậy, lúc rút lui lại chật vật như thế ...
Dương Tiễn và những người khác đều hành lễ với Cổ Yêu.
Bọn họ đương nhiên biết nguyên nhân, tất cả đều xuất phát từ trên thân thể của Cổ Yêu kia.
Dùng xương cốt chính là canh thừa thịt nguội mà cao nhân ăn, dùng huyết dịch lại chính là máu của những con thú thịt rừng mà cao nhân nuôi dưỡng kia, thân thể này tất nhiên không thể tự khống chế được.
"Cao nhân bố cục quả nhiên sâu xa, ngay cả cường giả đỉnh cao chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi trong lòng bàn tay hắn."
"Luyện Cổ Yêu thành con cờ của hắn, quấy phong vân, cách làm này quả nhiên là lớn a!"
"Cao nhân lại cứu chúng ta một lần nữa a!"
Mọi người bùi ngùi mãi thôi, kính nể cao nhân giống như nước sông cuồn cuộn kéo dài mãi không dứt.
Bọn họ chuẩn bị rời khỏi nơi này, dù sao ngọn đèn kia bọn họ đã lấy được, nơi này không còn có cái gì nữa.
Tuy nhiên, còn chưa khởi hành thì đã bị đám người Bạch Phiêu chặn đường đi.
"Các vị, các ngươi là nhóm người đầu tiên tới đây, mau nói lấy được cái gì?!" Đôi mắt Bạch Phiêu lạnh lẽo, mở miệng nói lời chất vấn lạnh lùng.
Quân Quân đạo nhân nhướng mày, "Ta nói chúng ta không lấy được cái gì, các ngươi có tin không?"
Bạch Phiêu cười lạnh, "Ha ha ha, đương nhiên là không tin rồi! Các ngươi còn có thể dung nhập vào tượng đá, không có khả năng không đạt được cái gì?"
"Có đồ tốt phải cùng nhau chia sẻ, độc chiếm chỉ có thể làm cho chính mình ăn no vỡ bụng!" Thiên Yêu Vương cũng mở miệng nói, khí thế cường đại khóa chặt vào trên người đám người Dương Tiễn.
Dương Tiễn nhìn vào Thiên Yêu Vương, đột nhiên thở dài một tiếng, "Ai, một thân thịt tốt cỡ nào a, thế mà lại lãng phí như vậy."
"Đúng vậy a, bản thể còn là một con Kim Điêu, để mà hầm canh thế nhưng là tuyệt cú con nhà mèo, sớm biết không cho nó uống nước tiểu của chúng ta." Cự Linh Thần cũng ồm ồm mà nói.
Thiên Yêu Vương uống nước tiểu, xem như chất thịt cho dù có tốt đi nữa thì cũng đã bị vấy bẩn, tuyệt không thể đưa cho cao nhân.
"Lẽ nào lại như vậy! Các ngươi muốn chết!"
"Hưu -- "
Thiên Yêu Vương phát ra một tiếng kêu chói tay, đưa tay một trảo tấn công về phía Dương Tiễn!
Bên kia không chỉ đường hoàng bàn tán về chất thịt của nó, còn dám lấy chuyện hắn uống nước tiểu ra để nói, đây quả thực không có để nó vào mắt một chút nào, nhục nhã nó một cách trần truồng!
"Nhất Kiếm Diệu thế!"
Dương Tiễn còn chưa xuất thủ, đột nhiên, một đạo kiếm quang chói mắt lấy hình bán nguyệt quét ngang mà tới, lập tức chém nát thế công của Thiên Yêu Vương, đồng thời rơi vào trên tay của Thiên Yêu Vương, chặt đứt tay của nó!
"A!"
Thiên Yêu Vương hét thảm một tiếng, tay đứt lại mọc ra một lần nữa, thân thể nhanh chóng lui lại về sau, cảnh giác mà tức giận nhìn chằm chằm vào Tiêu Thừa Phong.
Tiêu Thừa Phong truyền âm nói: "Ngươi đưa đèn cho cao nhân trước đi, nơi này chúng ta đứng ra cản! Chậm thì sinh biến!"
Cổ Yêu cùng với vị Thiên Minh kia đều là cường giả đỉnh cao, trong chỗ tối cũng không biết có còn cường giả đỉnh cao nào khác hay không, vì đề phòng vạn nhất, bọn họ muốn để cho Dương Tiễn mang ngọn đèn đi trước, như vậy mới có thể bảo đảm.
Dương Tiễn cũng không phải là người do dự, sau khi nói một tiếng được thì quay đầu bước đi!
"Dừng lại!"
"Ngăn cản hắn!"
Sắc mặt đám người Bạch Phiêu thay đổi, lập tức thi triển ra thần thông về phía Dương Tiễn.
Có điều, tất cả đều bị ba người Tiêu Thừa Phong ngăn cản lại.
"Ha ha ha, Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"
Mắt thấy còn có người muốn đuổi theo Dương Tiễn, Tiêu Thừa Phong cười lớn một tiếng, trường kiếm quét ngang, vạch ra một đạo kiếm mang trảm thiên diệt địa, như thể cắt ngang qua thiên địa, ép tất cả mọi người phải lùi lại mấy trượng.
"Hóa ra ngươi chính là Bức vương Tiêu Thừa Phong! Làm sao có thể? Tu vi của ngươi ..."
Rất nhiều tu sĩ tuy rằng chưa từng gặp Tiêu Thừa Phong, nhưng đối với câu nói "Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!" Thế nhưng là nghe nhiều nên thuộc.
Tuy rằng tu vi của Tiêu Thừa Phong trước kia còn chưa lột vào mắt của bọn hắn, nhưng đây chính là vị Bức vương kia, đã nằm ngoài vòng lặp, bọn họ nghe vẫn là từng nghe thấy, hơn nữa để cho người ta khó quên.
Chỉ là ... theo như lời đồn hắn chẳng qua chỉ là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ mà thôi, ngay cả Đại Đạo Chúa Tể cũng chưa tới, làm sao một đoạn thời gian không nhìn thấy hắn ra ngoài trang bức, vừa ra trang bức thì tu vi lại đã cao như vậy rồi?!