"Hừ, thực lực của ta các ngươi há có thể tưởng tượng? Xông tới, giết!"
Tiêu Thừa Phong cầm trường kiếm trong tay, kiếm ý vô tận rạp trời kín đất mà tràn ra, khí tức bá đạo mà sắc bén khiến đám người Bạch Phiêu sợ hãi một trận.
Lúc này Tiêu Thừa Phong tuy rằng còn chưa trở thành cường giả đỉnh cao, nhưng đã ở vào cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể đỉnh phong, hơn nữa thực lực của hắn vốn là người nổi bật bên trong cùng cảnh giới, có thể nói là tồn tại đỉnh phong dưới cường giả đỉnh cao!
Kiếm sắc bén, không một người nào dám chống đỡ trực diện một cách tùy tiện.
Bạch Phiêu nhìn thấy mọi người đang do dự thì lập tức lớn tiếng nói: "Bọn họ chỉ có ba người, mọi người cùng nhau xông lên, biện pháp tịnh hóa không rõ đang ở trước mắt, con đường trở thành cường giả đỉnh cao ngay ở dưới chân, ai cản ta thì phải chết!"
Một châm máu gà này xuống, khiến thân thể những tu sĩ kia đều chấn động, trong mắt bùng lên ánh sáng, một lần nữa nâng cao lực lượng đánh về phía ba người Dương Tiễn.
"Nhất Kiếm Bá thế!
Tiêu Thừa Phong quát lạnh một tiếng, chém ra một đạo kiếm mang màu đỏ về phía Bạch Phiêu, bá đạo tới cực điểm, thế không thể đỡ!
"Vận Mệnh Thủ hộ!"
"Sinh Mệnh Gia tỏa!"
"Hắc Ám Hộ thuẫn!"
Bạch Phiêu liên tục thi triển ra ba đạo thần thông bảo vệ tính mạng, lại đều bị chôn vùi dưới một kiếm kia.
Sau đó kiếm quang xẹt qua bờ vai của hắn, trực tiếp chặt đứt cánh tay phải của hắn!
"A!"
Bạch Phiêu kêu thảm, vô cùng kinh hãi mà lui lại, ấn ký sinh mệnh liên tục khôi phục thương thế trên người mình.
Tuy nhiên, Tiêu Thừa Phong lại cầm kiếm đánh tới một lần nữa!
"Bảo vệ ta, mọi người mau tới bảo vệ ta! Cái tên kia đang nhằm vào ta!"
Bạch Phiêu đã hoàn toàn luống cuống, dắt cuống họng lên để mà gào thét, dùng sức bú sữa mẹ để mà chạy trốn.
"Thích giật dây người khác phải không? Thích tính toán phải không? Dám có ý đồ với chúng ta đúng không! Vậy thì chết đi cho ta!"
Kiếm quang của Tiêu Thừa Phong như mưa rơi, điên cuồng bao phủ về phía Bạch Phiêu, xuất thủ cứ phải nói là không hề khách khí, sát ý cứ phải nói là đầy trời.
Tuy rằng có ba tên Đại Đạo Chúa Tể đang tấn công xung quanh hắn mà tới, nhưng tất cả đều bị kiếm mang của hắn oanh kích tới không ổn định, Bạch Phiêu càng là nhục thân bị đánh nát một lần, chạy trốn như chó nhà có tang.
Trong miệng lại còn hô hào, "Chủ nhân cứu ta, chủ nhân cứu ta a!"
Thế nhưng là chủ nhân của hắn vào lúc này còn đang bị Cổ Yêu truy kích, nơi nào rảnh để mà để ý tới hắn.
...
Cùng một thời gian.
Tại nơi ván cờ khắc trên đá ở lối vào sơn động.
Vầng sáng trắng đen vẫn đang lập lòe không ngừng, giống như hai con m Dương ngư một trắng một đen đang bơi lội, lực lượng đại đạo vô tận vờn quanh, thần dị khác thường.
Mà ở bên trong ván cờ khắc trên đá, Tiểu hồ ly đang trôi nổi ở bên trong một không gian đặc thù, bên người đang có vô số dòng khí âm dương lưu chuyển, ở dưới chân của nàng là một cái bóng mờ hình bàn cờ rất lớn, đang xoay tròn một cách chậm rãi.
Thứ này thế mà là một cái không gian Kỳ đạo, trong đó ẩn chứa kỳ chi đại đạo hoàn chỉnh (Kỳ chi đại đạo nghĩa là đạo chơi cờ hay là cách chơi cờ).
Lúc này, trong đầu Tiểu hồ ly tự nhiên nhớ lại tất cả kỳ phổ mà chính mình xem ở Tứ Hợp viện, vô số quân cờ trắng và quân cờ đen lưu chuyển, biến thành một phương tiểu thế giới, mà trong lúc nàng ta đưa tay có thể khuấy động ván cờ, lấy mọi thứ trong thiên hạ làm quân cờ.
Ở bên trong không gian này, nàng ta giống như đốn ngộ, cảm ngộ Kỳ đạo điên cuồng tăng trưởng, thuần thục mọi kỹ thuật đánh cờ, giờ khắc này nàng ta nhìn lại quá trình chơi cờ với Lý Niệm Phàm, lúc này mới phát hiện hóa ra lúc chơi cờ với tỷ phu, tỷ phu đều là đang cố ý nhường nàng ta.
Mỗi một nước đi của tỷ phu đều có để lại hậu thủ, khiến cho người em vợ như nàng ảo tưởng rằng mình vẫn có thể chiến thắng.
"Tỷ phu đáng ghét, hóa ra vẫn luôn đang trêu đùa ta!" Tiểu hồ ly chua xót nghĩ tới.
Ở bên trong không gian này, đạo chơi cờ là hoàn chính, cũng không bị sương mù màu xám nhiễm, giống như là một lão giả, cố ý để lại một vùng đất thuần khiết cho hậu nhân của mình, để kỳ đạo có thể truyền thừa.
Nàng ta phảng phất như thấy được một lão giả với mái tóc trắng xóa, đôi mắt của hắn tràn đầy cơ trí, yên tĩnh ngồi ngay ngắn ở trước mặt, bình tĩnh vươn hai tay nói: "Tay trái là địa, tay phải là thiên, trong lòng bàn tay chính là thương sinh!"
Ầm!
Mạch lạc của thiên địa vào lúc này hiển hiện rõ ràng trước mặt Tiểu hồ ly, sợi tơ giăng khắp nơi kia là sợi tơ vận mệnh, cũng chính là quỹ tích vận chuyển của thiên địa, vào lúc này giống như một bàn cờ, chỉ có điều, đường nét bàn cờ vào lúc này đang biến động.
Đồng thời, ở trong lúc nàng ta đưa tay, có thể hạ cờ trong quỹ tích, khống chế mạch lạc thiên địa!
Cảnh giới của nàng vào lúc này lao thẳng tới đỉnh phong, sau đó càng là thế như chẻ tre phá bình cảnh, để nàng ta thành tựu cảnh giới Chí Cường!
Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, lực lượng thiên địa mênh mông cuồn cuộn, đại đạo không trọn vẹn xuất hiện rung động, cảnh giới Tiểu hồ ly lại từ Chí Cường cảnh (là cảnh giới của cường giả đỉnh cao) lui trở về, sau đó, cảnh giới của nàng lại cất cao một lần nữa...
Bình cảnh đạt tới Chí Cường cảnh ở trước mặt nàng giống như không có tác dụng, nhưng bởi vì thiên địa không chịu nổi mà khiến nàng ta không cách nào thành tựu Chí Cường cảnh, bây giờ trong thiên địa, đại đạo không trọn vẹn, thật khó để trở thành Chí Cường cảnh!
Cùng một thời gian.
Bên trong Nguyên vực.
Nơi này là trung tâm của Nguyên giới, cũng là mặt trời của Nguyên giới, nhưng trên đó lại là một màu đen kịt, không thấy ánh mặt trời!
Đột nhiên, một đôi mắt thâm thúy đột nhiên mở ra!
Đôi mắt này cực đen, xem như trong bóng đêm cũng vẫn như cũ có thể thấy nó rất đen, bởi vì nó quá đen, giống như lỗ đen, ngay cả bóng tối cũng sẽ bị nó hấp thụ.
"Là khí tức Thiên Địa Kỳ đạo của sư phụ, nó thế mà đã chọn chủ rồi?!"
"Sư phụ a, ta mới là đồ đệ của ngươi, ngươi tới chết cũng không chịu truyền truyền thừa của ngươi cho ta, bây giờ lại muốn để lại cho một người ngoài!"
"Thế nhưng là sư phụ, tính toán của ngươi chung quy vẫn để lại sơ hở, bây giờ trong thiên địa, không có khả năng lại sinh ra cường giả Chí Cường cảnh, truyền thừa của ngươi cũng không thay đổi được điểm này."
"Mà ta cuối cùng cũng có thể đi ra khỏi nơi này, truyền thừa của ngươi cuối cùng vẫn sẽ thuộc về ta!"
Dứt lời, đôi mắt của hắn lại nhắm lại lần nữa, toàn bộ thân hình giống như hòa làm một thể với bóng tối, giống như biến mất không thấy đâu nữa ...
Lạc Tiên sơn mạch.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Trong lòng Đát Kỷ có cảm giác, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời, đôi mắt giống như xuyên thấu khoảng cách vô tận, rơi vào trên người Tiểu hồ ly.
Hỏa Phương khẽ cau mày, lo lắng nói: "Tiểu hồ ly đang ở vào lúc đột phá quan trọng, chỉ là vùng thế giới này đã không cách nào lại sinh ra cường giả Chí Cường."
Xem như các nàng, một mực ở bên trong Tứ Hợp viện, từ đầu tới cuối cũng không cách nào bước vào một bước kia.
Từ sau khi đại đạo không còn trọn vẹn, đại đạo trong thiên địa giống như một đám nước đọng, sẽ chỉ dần dần tàn lụi, muốn tỏa ra sự sống một lần nữa thực sự quá khó khăn.
Đôi mắt Đát Kỷ sâu xa, lẩm bẩm nói: "Chủ nhân ... sẽ có biện pháp!"
Hậu viện.
Lão quy dựa vào trên bờ chậm rãi mở mắt ra, thở dài nói: "Thua ở kiếp trước, kiếp này thật có thể nghịch chuyển sao? Chỉ là lúc không rõ vừa xuất thế mới là lúc yếu ớt nhất, con đường một kiếp này phải đi có thể nói là muốn khó khăn hơn nhiều a!"
"Vãi nồi, lão rùa, ngươi, ngươi ... ngươi thế mà mở miệng nói chuyện rồi?!"
Bên dưới hồ nước, Kim Long cả kinh bật ra, khiếp sợ dùng long trảo chỉ vào lão quy, giống như phát hiện đại lục mới.
Khổng Tước và bò sữa cũng đều khiếp sợ mà nhìn lại, ngay cả liễu thần cũng là cành liễu bay múa, lộ ra vẻ rất không được bình tĩnh.
Lão quy thế nhưng là nằm trên bờ một mực không đổi, cả ngày chỉ nhắm hai mắt lại, chưa bào giờ mở miệng nói chuyện, khí tức càng là không lộ ra chút nào, nhưng tất cả mọi người biết nó rất cường đại, cho dù Kim Long thế nhưng cũng từng có mấy lần mượn mảnh mai rùa của nó để bảo vệ tính mạng.
Tất cả mọi người cho rằng lão quy thích yên tĩnh, không nghĩ tới hôm nay lại chủ động mở miệng!