Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1319: CHƯƠNG 1319: ĐÁP ÁN CỦA LÝ NIỆM PHÀM

"Ta cũng không phải bị câm hay điếc, tại sao không thể nói chuyện?"

Lão quy lại nằm trở lại lần nữa, không nhúc nhích, chỉ có miệng là động đậy hai lần.

Bò sữa con tò mò mở miệng hỏi: "Vậy những gì ngươi vừa nói là có ý gì?"

Thấy lão quy đã nhắm con mắt lại, giống như lại sẽ trở về với trạng thái không nhúc nhích, bò sữa con vội vàng nói: "Đừng không nể tình như vậy nha, ngươi còn từng uống sữa của ta nha!"

Ở một bên, Khổng Tước cùng vội vàng mở miệng nói: "Đúng a, ngươi còn từng ăn trứng của ta nữa!"

Nghe thấy lời ấy, lão quy lúc này mới uể oải mở mắt.

Nó mở miệng nói: "Ở kiếp trước, đại đạo tranh đấu, không thể tịnh hóa hoàn toàn không rõ thật ra thì xem như là thua, bởi vì lúc để cho không rõ làm loạn trở lại, sẽ không có người nào có thể ngăn cản được, cho nên ở vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời, đại đạo đã bước ra một con đường không ai có thể tưởng tượng được, đây là con đường được ăn cả ngã về không, ẩn chứa vô vàn rủi ro."

Đám Kim Long thi nhau mở to hai mắt mà nhìn, lão quy để bọn họ chấn kinh.

Kim Long nhịn không được nói: "Lão quy, ngươi biết nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ ... ngươi là từ đời trước sống cho tới nay?"

Cành liễu của Liễu Thần bay lên, đột nhiên truyền tới từng đợt dao động.

Nàng ta dường như có một loại ký ức nào đó đang thức tỉnh, vừa mừng vừa sợ nói: "Ngươi ... ngươi là Tuế Nguyệt Thần Quy?"

Lão quy không có phủ nhận.

Lập tức, tất cả mọi người hơi hít sâu một hơi.

"Tuế Nguyệt Thần Quy, hành tẩu bên trong thời không, lớn lên trong dòng sông thời gian, không tìm thấy dấu vết, đồng thời, cũng là tồn tại vô thượng trấn thủ dòng sông thời gian! Thế mà lại chính là ngươi?!"

Khổng Tước vỗ cánh bay tới trên mai rùa của lão quy, hé lộ bí mật khó tin.

Truyền thuyết liên quan tới Tuế Nguyệt Thần Quy sinh ra đã được khắc vào trong trí nhớ của bọn chúng, điểm này thực sự không hiểu ra sao cả, bởi vì truyền thuyết này căn bản chưa từng được chứng thực, nhưng lại chính là đời này truyền qua đời khác, không cách nào xóa đi.

Cái ký ức này đã được bọn họ phủ bụi vào nơi sâu nhất, không nghĩ ra lại thức tỉnh vào thời điểm này.

Tuế Nguyệt Thần Quy, trấn thủ lực lượng của năm tháng, chưởng khống quá khứ, hiện tại và tương lai, không ngoa khi nói rằng nó là thần thú đệ nhất, thế mà thật tồn tại!

Chẳng trách nó lười biếng đến mức không thèm động đậy, bởi chỉ cần nó di chuyển thôi cũng đủ làm rung chuyển dòng thời gian và không gian, gây ra tác động khôn lường, nó đã trấn thủ dòng sông thời gian vô số năm, giống như một bức tượng, sinh ra vốn thích sự yên tĩnh!

"Thế mà thật là ngươi, chủ nhân của ta đã từng kề vai sát cánh chiến đấu với ngươi."

Giọng nói của Liễu Thần lại truyền tới lần nữa, nàng nghĩ đến trận chiến năm đó, bởi vì ấn tượng quá sâu nên nàng vẫn có thể nhận ra Tuế Nguyệt Thần Quy năm nào.

Kim Long sợ hãi nói: "Làm sao ngay cả ngươi ..."

"Năm đó vị cuồng nhân kia lấy thân nhập đạo, muốn nghịch loạn dòng sông năm tháng, đứng mũi chịu sào gặp nạn chính là ta."

Lão quy bất đắc dĩ mở miêng, nói tiếp: "Ban đầu ta cho rằng ta sẽ chết, không nghĩ tới thế mà lại được chủ nhân mò về, giữ được tính mạng, người thế hệ năm đó, còn sống còn lại bao nhiêu?"

Giọng điệu của nó đầy những tiếng thở dài, nhìn thấu những thăng trầm của năm tháng.

Bò sữa còn trợn lớn đôi mắt bò, "Vậy chủ nhân kia chẳng lẽ là ... đại đạo?"

"Đúng, cũng có thể không phải, ta cũng không biết, đây là con đường chưa từng đi qua, đại đạo vô hình, xem như bản thân đại đạo cũng không biết tại sao thì ai có thể định nghĩa được đây?"

Lão quy nói xong thì nhắm hai mắt lại một lần nữa, giống như hóa đá, không nhúc nhích.

Đám Kim Long biết hiện tại có gọi nó thế nào nó cũng không động, cho nên cũng không uổng phí sức lực.

Cành liễu của Liễu Thần bay lên, trong gió phát ra một giọng nói trong trẻo lạnh lùng, "Không cần biết chủ nhân có phải là đại đạo hay không, hắn hiển nhiên đang tập hợp lại lực lượng người hộ đạo năm đó, hắn muốn tái hiện lực lượng kiếp trước, xem như ở kiếp trước thua, nhưng một kiếp này ... ta tin tưởng chủ nhân sẽ không thua!"

"Bò ... ò ... Liễu tiền bối nói hay lắm!"

Bò sữa mẹ rống lên một tiếng, mở miệng nói: "Nữ nhi, tranh thủ thời gian theo ta cùng nhau tạo sữa, dốc một phần sức mọn cho chủ nhân!"

"Bò....ò... -- "

Cùng một thời gian.

Dương Tiễn đã chạy tới cửa Tứ Hợp viện, cung kính nói: "Xin hỏi Thánh Quân đại nhân có ở nhà không?"

"Kẹt kẹt."

Tiểu Bạch mở cửa ra, để cho Dương Tiễn đi vào.

Dương Tiễn hành lễ nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân, Đát Kỷ tiên tử, Hỏa Phượng tiên tử."

"A? Nhị Lang Chân Quân tới, nhanh mời ngồi xuống." Lý Niệm Phàm mỉm cười nghênh đón.

Hắn cảm thấy có hơi kỳ lạ, người Thiên Cung tới bình thường sẽ đi theo thành đoàn mà tới, tình huống một người đi tới rất ít gặp, cũng không biết vì sao Dương Tiễn lại tới.

Đúng rồi, hắn đột nhiên nhớ ra, Tiểu hồ ly là đi ra ngoài cùng bọn hắn, còn chưa có trở về đây này.

Lập tức hỏi: "Tiểu hồ ly sao rồi? Vẫn chưa về sao?"

Dương Tiễn trả lời: "Tiểu hồ ly đang ở bên trong một ván cờ, còn chưa đi ra."

Đi vào ván cờ rồi?

Không nghĩ tới bên ngoài còn có cao thủ kỳ đạo, thế mà để Tiểu hồ ly vui tới quên cả lối về.

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, lại hỏi: "Vậy không biết Nhị Lang Chân Quân tới đây là có chuyện gì muốn làm?"

Dương Tiễn cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, tiểu thần có một vấn đề không nghĩ ra cho nên cố ý tới đây mời Thánh Quân đại nhân giải hoặc."

"Ồ? Ngươi nói ta nghe trước một chút đi."

Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, hắn tò mò Nhị Lang Thần sẽ hỏi vấn đề gì, đồng thời chuẩn bị kỹ càng, nếu như bản thân mình không trả lời được thì sẽ lúng túng.

"Tiểu thần nghe được một cố sự, có một vị tu sĩ ở sau khi người yêu chết đi, một lòng muốn phục sinh người yêu của mình ..."

Dương Tiễn chậm rãi nói ra câu chuyện của Sở Cuồng Nhân, trong quá trình kể lại, hắn cau mày, hiển nhiên nội tâm còn đang xoắn xuýt vấn đề này.

Bọn họ rơi vào trong luân hồi mà Sở Cuồng Nhân bày ra, tuy rằng thoát khỏi được, nhưng vẫn chịu lấy ảnh hưởng, nếu như không chiếm được lời giải, sớm muộn sẽ sinh ra tâm ma, đây chính là chỗ cao minh của Sở Cuồng Nhân, phàm là người nào tiến vào cái tế đàn kia, có thể đi ra ít càng thêm ít.

"Thánh Quân đại nhân, ta không biết chuyện này đến tột cùng là đúng ... hay là sai."

"Nghịch thiên cứu người sao ..."

Trong mắt Lý Niệm Phàm lóe lên một chút suy nghĩ sâu xa, không nghĩ tới chính mình thế mà lại nghe được một câu chuyện máu chó như thế, hơn nữa Nhị Lang Thần không đi tu tiên, làm sao lại bắt đầu suy nghĩ về cuộc sống.

Hắn nhìn ra trong mắt Dương Tiễn lộ ra đầy vẻ tò mò, mỉm cười nói: "Điều tổn thương nhất trên đời này không phải là vô tình, mà là tình yêu thiên vị, có bao nhiêu người tranh giành, chiếm hữu, kiểm soát và vướng vào danh nghĩa của ái tình, ngược lại không bằng cá quay về nước quên đi chuyện trên bờ, thuận theo tự nhiên, nhiều khi, từ bi lớn nhất chính là đối xử vô tình mà bình đẳng, nếu như cường giả có thể phục sinh người thân của mình, vậy đối với kẻ yếu thì sẽ bất công như thế nào?"

"Bởi vì cái gọi là thiên địa bất nhân coi vạn vật là chó rơm, đại đạo vô tình mà đối xử bình đẳng, cái này vừa đúng mới là công bằng nhất, vì lợi ích của bản thân, nghịch thiên cải mệnh, mang lại sự hỗn loạn cho thương sinh, có lẽ theo quan điểm cá nhân được xem như là anh hùng, nhưng xuất phát từ đại nghĩa thì lại là hành vi của Ma đạo."

"Một khi đạo đạo có tư tưởng riêng, nó thiên vị một chút xíu sẽ khiến thiên địa mất đi sự cân bằng, thế giới này sẽ rơi vào cảnh trăm họ lầm than."

Con ngươi Dương Tiễn hơi co rụt lại, đứng sửng sốt nguyên tại chỗ một lát, sau đó đứng dậy cúi người xuống nói: "Ta đã hiểu, đa tạ Thánh Quân đại nhân giải hoặc."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!