"Hắn thế mà còn giấu át chủ bài như thế!"
Bên trong sương mù màu xám không rõ, một bóng người lộ ra vẻ thật khó có thể tin nổi, trong giọng điệu biểu hiện sự không cam lòng.
Một bóng người khác cũng nói: "Chuẩn bị từ thời đại trước sao? Đúng là một tên điên, một cái quan tài mai táng kẻ bất tử, lấy lực lượng bất tử hóa thành tử khí tới trấn áp không rõ."
Bọn họ không có một chút ý định đi ngăn cản nào, bởi vì bọn họ hiểu, loại tình huống này, xem như bọn họ có dốc hết thủ đoạn ra thì cũng vô dụng, căn bản không theo một lề lối nào cả.
Bọn họ lập tức rút đi, chỉ để lại con yêu thú giống như Long mà không phải Long đang giãy giụa gào thét, thời gian dần dần trôi qua mà chìm vào núi lửa, để nhóm núi lửa tai họa khôi phục bình tĩnh lại một lần nữa.
Tại đây, chỉ còn lại kiến trúc tông môn đổ nát tan hoang điêu tàn kia, chứng kiến sự thăng trầm của vô số năm qua ...
Ở một nơi rất xa.
Thân ảnh của Kẻ nghiện rượu đột nhiên đang chạy trốn đột nhiên dừng lại.
Hắn nhìn vào phương hướng Họa Loạn Hỏa sơn, ánh mắt trở nên phức tạp, ngay tại chỗ tìm một nơi đất trống ngồi xuống, nhấc hồ lô lên, vui sướng uống vào từng ngụm rượu, mãi cho tới một lát sau, lúc này mới quay người rời đi.
Cùng một thời gian.
Mọi người ở Thiên Cung cũng luống cuống tay chân, Thiên binh Thiên tướng xuất động, bận rộn ở bên trong Nguyên giới.
Sắc mặt đám người Tiêu Thừa Phong ngưng trọng lại, bọn họ đoán được chắc chắn là không rõ đang phản công, bởi vì cao nhân tiếp nhiên liệu cho Đại Đạo Hỏa chủng, nhưng là không nghĩ tới không rõ lại phản công hung mãnh tới như vậy, thế mà lấy một loại phương thức lan tràn bá đạo nhanh chóng nuốt hết ngàn vạn sinh linh!
"Ào ào!"
Vô Tận Hải giống như một móng vuốt khổng lồ không thể tưởng tượng vươn móng vuốt ra trong thiên địa, xem như không muốn hấp thu sương mù màu xám không rõ thì cũng rất có thể sẽ bị cưỡng chế rót không rõ vào, hơn nữa, sinh linh không rõ và sinh linh đại đạo đang chém giết lẫn nhau.
Những nơi không may kia đã mất đi sự trấn áp kia đều lập tức trở nên điên cuồng.
"Thật đáng sợ, sinh linh không rõ quá nhiều, hơn nữa mở rộng tới cực nhanh, khó trách năm đó xem như đại đạo cũng chỉ có thể ngăn cản nó bằng cách lựa chọn chặt đứt bản thân, điều này thực sự là quá khó!"
Sắc mặt Quân Quân đạo nhân ngưng trọng mở miệng, cảm nhận được áp lực lớn lao.
Hiện tại khắp nơi ở Nguyên giới đều xuất hiện nguy cơ, cuộc chiến giữa các tu sĩ không giờ khắc nào là không diễn ra, thế cục trở nên hỗn loạn và không ổn định.
Tiêu Thừa Phong hít sâu một hơi, thở dài: "Dung Thiên kiếm nói cho ta, có mấy nơi có khí tức cường giả đều đã biến mất sau khi nở rộ trong thời gian ngắn ngủi."
Tất cả mọi người đều trầm mặc.
Có thể được Tiêu Thừa Phong gọi là cường giả, xem như không phải Chí Cường cảnh thì cũng là tồn tại tiếp cận Chí Cường cảnh, nhưng mà lại biến mất đi sau khi nở rộ trong thời gian ngắn ngủi, rất rõ ràng là liều mạng, sau đó thì ... chết.
Bọn họ đều là anh hùng trấn áp không rõ trong vô số năm qua, bây giờ lại chết vào thời đại này ...
Hốc mắt Cự Linh Thần đỏ bừng, vừa sợ vừa giận nói: "Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?"
Lúc này, nơi xa lại có một thân ảnh nhanh chóng mà tới, thân hình bất ổn, khí tức chập trùng, có vẻ hơi chật vật, chẳng mấy chốc đã đứng ở trước mặt mọi người.
"Chu Nguyên Hải?"
Tiêu Thừa Phong sững sờ, lập tức nhận ra người này.
Chu Nguyên Hải này vẫn là kết bạn từ trước đó lúc thu hoạch được Dung Thiên kiếm ở Thần Kiếm sơn, là hậu nhân của Kiếm Nô chủ nhân đời trước của Dung Thiên kiếm, hơn nữa biết được rất nhiều bí mật, trước đó cùng mọi người cùng nhau tiêu diệt Đại Đạo Đan các.
Lần từ biệt trước đó, Chu Nguyên Hải biến mất, không nghĩ tới lại gặp được ở chỗ này.
Lông mày Tiêu Thừa Phong nhíu lại hỏi: "Ngươi sao rồi?"
Chu Nguyên Hải ổn định thương thế, mở miệng nói: "Ta vốn ở một nơi không rõ, muốn đi theo tiền bối trấn áp không rõ, không làm gì được kẻ địch, nên liều chết mới bảo vệ được một cái mạng nhỏ."
Quân Quân đạo nhân ngưng trọng hỏi: "Nơi không rõ đến tột cùng đều như thế nào? Tại sao sương mù màu xám không rõ lại trở nên lợi hại như thế?"
"Không phải sương mù màu xám không rõ trở nên lợi hại là có người đang giúp nó!"
Chu Nguyên Hải nặng nề mở miệng, dừng một chút lại nói: "Những người kia đều là những kẻ phản bội ở thời đại trước, bọn họ lâm trận bỏ chạy, phản bội đại đạo, bây giờ lại lo lắng đại đạo sẽ trả thù bọn họ, lại thêm bản thân có ý đồ riêng, cho nên lựa chọn thả không rõ ra để không rõ tới chống lại đại đạo!"
"Cái gì? Thì ra là như vậy!"
"Đám súc sinh này, không chỉ trước đây chạy trốn mà bây giờ còn làm phản!"
"Đáng ghét a, khó trách đại đạo sẽ thua, bọn họ đồng dạng cũng là gốc rễ của tai họa!"
Mọi người Thiên Cung chấn kinh mà tức giận.
Trước đó bọn họ đã biết có sự tồn tại của kẻ phản bội, không nghĩ tới đám kẻ phản bội ở thời đại này còn càng quá phận hơn.
"Đúng rồi, nhân duyên ta tế hội lại lấy được một cái pháp bảo, cảm giác có cùng một nguồn gốc với Dung Thiên kiếm, có phải các ngươi đang tìm cái này hay không?"
Đột nhiên, Chu Nguyên Hải mở miệng nói, đồng thời lấy ra một cái rìu lớn.
"Đây là ... Trảm Đạo phủ?"
Quân Quân đạo nhân sững sờ, sau đó hai mắt tỏa sáng, "Đây là một trong Thất đại Chiến hồn của cấm khu thượng cổ!"
Tiêu Thừa Phong cũng kinh hỉ nói: "Không sai, chúng ta đúng là đang tìm nó, nó cũng là một cái chiến hồn cuối cùng mà chúng ta muốn tìm, không nghĩ tới lại lấy được như thế này."
Thất đại Chiến hồn đã lấy được sáu, chỉ còn lại một cái cuối cùng, lại được Chu Nguyên Hải mang tới, không gặp phải bất kỳ khó khăn trắc trở nào.
Cự Linh Thần tò mò nói: "Đạo hữu, ngươi được a, thứ này đều bị Lược Thiên minh đoạt được, làm sao lại rơi vào trong tay của ngươi?"
"Lược Thiên minh đều đã bị người tiêu diệt, bảo vật tự nhiên cũng thất lạc, ta cũng là đúng lúc mà giành được."
Chu Nguyên Hải thuận miệng nói, hắn mờ mịt liếc nhìn những người bên Thiên Cung, phát hiện thái độ của bọn họ đối với mình đều thân mật hơn rất nhiều, lập tức trong lòng quyết định, qua trận chiến này, bản thân có thể xem như là đạt được sự tán thành của bọn họ rồi.
Hắn ngập ngừng thử nói, "Các vị đạo hữu, bây giờ đại họa buông xuống, chúng ta có phải là nên đi thỉnh giáo vị cao nhân kia một chút hay không, vừa đúng để ta dâng Trảm Đạo phủ lên?"
Tiêu Thừa Phong hiểu cười đắc ý, "Ha ha, ta nói a, ngươi a, giành được chiếc rìu này chắc chắn là tổn thất không ít tâm trí đi a? Hóa ra là vì lấy lòng cao nhân a!"
Quân Quân đạo nhân trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Nếu như là một vị chiến hồn cuối cùng, làm gì cũng xem như là tập hợp đầy đủ, quả thực phải tới đưa cho cao nhân, hay là Thừa Phong đạo hữu, ngươi dẫn hắn tới giới thiệu cho cao nhân?"
Ổn!
Nghe thấy lời ấy, khóe miệng Chu Nguyên Hải khóe miệng âm thầm nở nụ cười.
Hắn bố cục vô số năm, lại thúc đẩy thay đổi lớn một lần rồi lại một lần, đã tốn hết tâm trí, cuối cùng đã có thể gặp được vị trong truyền thuyết kia sao?
Vô thủy vô chung.
Vô tư vô niệm.
Vô dục vô cầu.
Chỉ cần kế hoạch được thuận lợi.
Ta ... có thể thích hợp mà thay thế!
Tiêu Thừa Phong mở miệng nói: "Cũng được, ngươi nhớ kỹ cho ta, trước tiên ta phải nói với ngươi một chút phép tắc, điều này rất quan trọng!"
"Rửa tai lắng nghe." Chu Nguyên Hải nghiêm túc lắng nghe.
Tuy nhiên, Tiêu Thừa Phong đang chuẩn bị nói thì hai thân ảnh lại là cùng lúc xuất hiện, chính là Dương Tiễn và Kẻ nghiện rượu.
Dương Tiễn mặt mày hớn hở, hăng hái, khí thế cuộn trào quanh thân, tràn ngập vui sướng đột phá tu vi mới trở về từ chỗ của Lý Niệm Phàm.
Kẻ nghiện rượu thì toàn thân bị thương, hấp hối, máy tươi giàn giụa, nội tạng đều lộ ra, thê thảm tới cực điểm.
Hai người cùng lúc xuất hiện, tạo thành một sự tương phản rõ rệt, khiến ai cũng phải sững sờ.
Tiêu Thừa Phong tỉnh táo lại đầu tiên, lập tức ân cần nói: "Kẻ nghiện rượu tiền bối, ngươi đây là như thế nào?"