Kẻ nghiện rượu áp chế vết thương một chút, mở miệng nói: "Vô Tận Hải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta cũng là trốn ra được."
Hắn bị bốn tên cường giả Chí Cường cảnh vây công, cuối cùng lại bị kẻ vô địch công kích, cho dù hắn là cường giả Chí Cường cảnh, ấn ký sinh mệnh cường đại thì cũng không có khôi phục lại dễ dàng như vậy, nhất là kẻ vô địch sau cùng kia rất có thể để lại cho hắn thương thế không thể xóa nhòa.
"Làm sao mà ngay cả ngươi cũng bị thương rồi?" Tiêu Thừa Phong khó có thể tin mà nói, cảm thấy kinh hãi.
Thực lực của Kẻ nghiện rượu hắn biết, trấn áp Vô Tận Hải không lật nổi bọt nước trong vô số năm qua, ép tới không rõ không ngẩng đầu lên được, xem như vô số năm trước cũng là tồn tại cường đại bên trong hàng ngũ cường giả Chí Cường cảnh, thế mà lại phải chịu thương thế nghiêm trọng như vậy.
Kẻ nghiện rượu bất đắc dĩ nói: "Những kẻ phản bội kia đã hoàn toàn đi sai đường, một mình ta độc chiến bốn người, cuối cùng còn tiếp một chiêu của kẻ vô địch, không chết đã là kỳ tích rồi."
"Lại là Kẻ phản bội, đám người này ... quả thực không bằng cầm thú, nếu như ta gặp phải, chắc chắn sẽ giết chết bọn họ dưới kiếm của ta!" Tiêu Thừa Phong không thể không lên tiếng mắng to.
Kẻ nghiện rượu lắc đầu, "Ngươi trước tiên vẫn là tỉnh táo lại đi, những kẻ phản bội có thể sống tới bây giờ tất cả đều là cường giả Chí Cường cảnh, dựa vào ngươi bây giờ ai ngươi cũng không giết được."
Quân Quân đạo nhân ngưng trọng hỏi: "Đúng rồi, Tửu Đồ (Kẻ nghiện rượu) tiền bối, kẻ vô địch mà ngươi vừa nói đến là ai?"
Trong lời nói của Tử Đồ (Kẻ nghiện rượu) không khó nghe ra, hắn vô cùng kiêng kỵ đối với kẻ vô địch này.
"Một tên gia hỏa sinh ra đã ở trên con đường vô địch, thiên phú có một không hai, thực lực gần với Sở Cuồng Nhân, năm đó hắn trấn áp mọi thiên kiêu, nếu như không phải cuối cùng thua bởi Sở Cuồng Nhân, con đường vô địch của hắn kèo dài đến hôm nay chỉ sợ sẽ đáng sợ tới cực hạn." Trong giọng nói của Tửu Đồ (Kẻ nghiện rượu) tràn đầy cảm khái.
Con đường vô địch!
Kẻ vô địch!
Tất cả mọi người đều hơi hít vào một hơi khí lạnh.
Có thể dùng hai chữ vô địch để mà làm xưng hô, đủ để thấy người này đáng sợ rồi, huống chi, người này còn là tồn tại gần với Sở Cuồng Nhân.
Sở Cuồng Nhân có thể khiêu chiến với đại đạo, vậy kẻ vô địch này chính là thiên hạ đệ nhị?!
Mọi người lập tức cảm thấy áp lực như núi.
"Năm đó ta còn rất sùng bái cái tên này, chỉ là từ sau khi hắn thua Sở Cuồng Nhân thì hắn đi sai đường, không nghĩ tới ngay cả hắn cũng làm kẻ phản bội, ha ha, hắn còn dám tự xưng vô địch chính là chuyện hài hước!"
Tửu Đồ (Kẻ nghiện rượu) tuy rằng không đánh lại đối phương, nhưng trong lời nói lại lộ ra vẻ vô cùng xem thường.
Quân Quân đạo nhân nói: "Con đường vô địch là khó đi nhất, một lần thất bại sẽ sinh ra chấp niệm, từ đó nhầm đường lạc lối, hắn đây là cảm thấy chỉ cần đại đạo và Sở Cuồng Nhân lưỡng bại câu thương, hắn là có thể biến thành vô địch thật đi, chỉ có thể nói kẻ trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo."
Tiêu Thừa Phong lại nhìn về phía Dương Tiễn, "Nhị Lang Chân Quân, tu vi của ngươi tăng nhiều như vậy, xem ra là kiếm được một đợt cơ duyên ở chỗ của cao nhân phải không?"
"Bình thường đi, cuối cùng cũng đuổi kịp Tiêu đạo hữu ngươi."
Dương Tiễn mỉm cười làm ra vẻ khiêm tốn, sau đó lại làm ra bộ dáng cao thâm mạt trắc, một bộ dáng vẻ rất thần bí, miệng cũng sắp ngoác tới mang tai.
Nhìn thấy dáng vẻ bựa này của hắn, mọi người liền biết chắc chắn còn có chuyện tốt khác, Cự Linh Thần không kịp chờ đợi hỏi: "Đừng làm ra vẻ nữa, nhanh nói cao nhân còn đưa cho ngươi thứ tốt gì?"
"Có đồ tốt thì phải biết chia sẻ, ngươi cũng không thể chiếm làm của riêng a."
"Dương Tiễn đạo hữu, ngươi cũng đừng có làm trò bí hiểm, tranh thủ thời gian lấy ra đi."
Mọi người mong đợi và thúc giục.
Lúc này Dương Tiễn mới nói: "Nói tới thì vận khí của ta cũng tốt, một đoạn thời gian trước cao nhân không phải đạt được không ít thịt thú rừng sao, đúng lúc gặp cao nhân dùng mố số trong đó nhưỡng ra Hùng Huyết Bảo tửu, còn để cho ta mang về một chút."
"Cái gì? Hùng Huyết Bảo tửu?!"
"Cao nhân ban rượu, nhanh lấy ra xem!"
"Không phải là dùng vị Hùng Tôn giả của Thiên Yêu sơn kia để sản xuất mà thành chứ? Nó thế nhưng là yêu thú Đại Đạo Chúa Tể, chắc chắn sẽ rất bổ a!"
Vừa nghe nói có rượu, ánh sáng trong đôi mắt Tửu Đồ càng giống như muốn bắn ra ngoài, thúc giục nói: "Đừng chỉ nói chuyện a, tranh thủ thời gian lấy ra đi!"
Dương Tiễn cũng không nói nhiều, lập tức ôm một vò ra, còn chưa mở ra, mọi người đã ngửi được mùi rượu nồng đậm tràn lan ra, càng là cảm nhận được bên trong vò rượu ẩn chứa linh lực cường đại.
"Rượu ngon! Chỉ mới ngửi một cái đã để cho thương thế của ta ổn định hơn rất nhiều, trong rượu này ẩn chứa nhiều loại đại đạo, không chỉ hỗ trợ tu vi còn có công hiệu chữa thương, không hổ là xuất từ trong tay 'Vị' kia, vẫn là không thay đổi một chút nào."
Ánh mắt Tửu Đồ (Kẻ nghiện rượu) lộ ra vẻ cảm khái, vừa nói xong nước bọt đã rơi xuống, thèm đến không chịu nổi.
Tròng mắt hắn đảo một cái, nói ngay: "Các vị đạo hữu, đạo vận chuyển của thế gian này là tự do định luật, ta bị thương nặng như vậy mà đúng lúc gặp cao nhân tặng rượu cho các ngươi, này có thể nói là duyên phận, rượu này nên để cho ta chữa thương a!"
Động tác đám người Tiêu Thừa Phong đang không kịp chờ đợi muốn chia rượu đột nhiên không thể không bị kiềm hãm, câu nói này của Tửu Đồ ngược lại là đang nhắc nhở bọn họ.
Mỗi lần cao nhân ban đồ vật cho bọn họ đều tồn tại ám chỉ, lần này vừa đúng gặp được Tửu Đồ (Kẻ nghiện rượu) bị trọng thương, hiển nhiên cũng có liên quan.
Lập tức, bọn họ không dám chậm trễ.
Quân Quân đạo nhân gật đầu nói: "Tửu Đồ tiền bối nói đúng, rượu này đã có tác dụng chữa thương vậy nên để cho tiền bối uống trước tiên."
"Đúng vậy." Mấy người Dương Tiễn cũng không có ý kiến.
Lập tức, do Dương Tiễn rót cho Tửu Đồ một chén, đưa tới.
"Đa tạ."
Tửu Đồ khách khí nói lời đa tạ, sau đó không kịp chờ đợi uống một hơi cạn sạch, trên mặt lộ ra vẻ còn thèm.
"Có hiệu quả, thật sự có hiệu quả!"
Tửu Đồ ngạc nhiên hô to, vết thương trước ngực hắn đang khép lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, lập tức khép lại một nửa, "Nhanh, tiếp tục rót rượu cho ta, ta còn có thể uống ... khụ khụ, còn phải chữa thương!"
Dương Tiễn tinh thần chấn động, không dám chậm trễ, lập tức lại rót cho Tửu Đồ một chén nữa.
"A, đã nghiền a, thương thế lại khôi phục một nửa, nhanh, còn thiếu một chút."
Dương Tiễn lại rót.
"Oa ô, lại tốt thêm một nửa, ta cảm thấy bản thân mình sắp khỏi hẳn, tiếp tục."
Dương Tiễn lại rót.
"Được, được, sảng khoái! Đây chính là một nửa tốt, các ngươi xem, ta đã tốt được chín thành rồi, thêm một chén nữa đoán chừng cũng sắp khỏi hẳn rồi."
Dương Tiễn lại rót.
"Ai nha, vẫn thiếu một chút nữa, lại tới ..."
Đám người Tiêu Thừa Phong đều giống như những kẻ ngu, mắt trợn tròn, một lần lại một lần đứng nhìn, mắt thấy Tửu Đồ đã uống hết nửa vò rượu, Tiêu Thừa Phong cuối cùng cũng nhịn không được mà nhảy ra.
"Chờ một chút, Tửu Đồ tiền bối, ngươi xác định thương thế của ngươi còn chưa khỏi sao?"
"Tự ngươi xem a, thực sự sắp rồi a" Tửu Đồ liếm môi một cái, hai mắt nhìn chằm chằm vào vò rượu.
Tiêu Thừa Phong nhíu mày, "Bất kể như thế nào, mỗi một lần ngươi đều chỉ khôi phục một nửa thương thế, ta thấy vò rượu này mà không thấy đáy thì thương thế của ngươi là chưa lành được a!"
Tửu Đồ không nghĩ ngợi chút nào nói: "Tiêu đạo hữu, ta có phải là loại người như vậy không? Thế nào thì cũng phải giữ lại cho các ngươi một ngụm ... khụ khụ, không phải, ta cảm thấy thương thế của ta đoán chừng không có khỏi dễ dàng như vậy, hay là ngươi đổ một chút rượu vào trong hồ lô của ta, còn lại thì các ngươi tự chia đi."
Tiêu Thừa Phong nói với vẻ đau lòng nhức óc: "Chẳng những uống mà ngươi còn muốn lấy, tuyệt đối không nghĩ tới ngươi một tên tiền bối vậy mà da mặt lại dày như vậy a!"
"Quá đáng, ngươi đây là lừa gạt tình cảm của chúng ta a!"
"Lừa gạt tình cảm ta có thể chịu, lừa gạt rượu ngon ta nhịn không được, ngươi chờ, đây chính là bây giờ ta đánh không lại ngươi ..."
"Ngươi đi sang một bên cho ta, chúng ta tranh thủ thời gian chia phần rượu còn lại."