Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1330: CHƯƠNG 1330: CAO NHÂN KHÔNG THỂ QUẤY RẦY

Tửu Đồ bị đẩy sang một bên, trơ mắt nhìn đám người Tiêu Thừa Phong chia nhau Hùng Huyết tửu uống sạch, bất đắc dĩ mím môi một cái.

Sớm biết đầu tiên rót một chút vào bên trong hồ lô, rượu ngon như vậy lập tức bị uống cạn sạch, quá lãng phí.

Hắn cảm thấy đau lòng nhức óc.

Còn có người cảm thấy đau lòng nhức óc chính là Chu Vân Hải.

Hắn bởi vì lương tâm cắn rứt, không dám tranh đoạt với đám người Thiên Cung kia, còn tưởng rằng đám người đó ít nhiều gì cũng sẽ để lại một chút cho chính mình, không nghĩ tới đám người này thế mà lại chia nhau uống cạn sạch, một ngụm cũng không chừa lại cho hắn ...

Tiêu Thừa Phong ôm lấy vò rượu trống rỗng lúc này mới để ý tới Chu Vân Hải, nói lời xin lỗi: "Chu đạo hữu, thật xin lỗi, uống tới mê mẩn quên chừa lại cho ngươi."

"Chu đạo hữu ngươi mới tới còn chưa hiểu quy củ, phải giành lấy loại đồ tốt này, chỉ đứng ở một bên nhìn là không được, tất cả mọi người uống tới tận tâm như vậy thì ai sẽ để ý tới ngươi a." Dương Tiễn nói lời ý vị sâu xa.

Quân Quân đạo nhân cười nói: "Lần sau nhớ để cho da mặt dày lên một chút."

"Khụ khụ, bần đạo xin ghi nhận."

Chu Vân Hải dùng ho khan để che dấu đi sự bối rối của mình, đồng thời trong lòng đã quyết tâm, chỉ là một vò rượu mà thôi, chờ ta thành công, trong lúc đưa tay là có thể tạo ra vạn vật, các ngươi đám người này chờ đó cho ta, ta sẽ để cho các ngươi biết cái gì gọi là tuyệt vọng!

Nội tâm hắn tuy rằng bạo ngược, nhưng sắc mặt bình tĩnh như nước, mở miệng nói: "Các vị đạo hữu, chúng ta có thể khởi hành đi bái phỏng cao nhân rồi chứ?"

Tiêu Thừa Phong khẽ gật đầu, "Ừm, được."

Tuy nhiên lúc này, lông mày Tửu Đồ lại nhướng mày, mở miệng nói: "Các ngươi muốn đi bái phỏng cao nhân?"

"Đúng a, Tửu Đồ tiền bối có phải cũng muốn đi cùng hay không?"

Tửu Đồ nói với giọng điệu nghiêm túc: "Tốt hơn là không nên làm loại chuyện này."

"Tại sao?"

Đám người Tiêu Thừa Phong lộ ra vẻ kinh ngạc.

Ánh mắt Tửu Đồ khẽ lóe lên, nghiêm nghị nói: "Các ngươi quên kẻ phản bội rồi?"

Kẻ phản bội?

Mọi người trong Thiên Cung run lên.

Lại nghe Tửu Đồ tiếp tục nói: "Bên trong những kẻ phản bội năm đó thế nhưng là có không ít tồn tại ứng đại đạo mà thành giống như ta, tên kẻ vô địch kia là một trong số họ, nhưng cuối cùng thì như thế nào? Bọn họ lựa chọn phản đạo mà đi, trên đời này, lòng người là giỏi thay đổi nhất, cũng khó lường nhất, hiện tại tình huống 'Vị kia' đặc thù, vẫn là để ít người đi bái phỏng mới tốt, bằng không hậu quả không cách nào đánh giá!"

Nghe lời này của Tửu Đồ, mọi người trong Thiên Cung lập tức giật mình, đưa mắt nhìn nhau đều phát hiện hành vi trước đây của chính mình là lỗ mãng cỡ nào.

Phàm là một người trong đó mang tâm tư không tốt, quấy rầy sự thanh tu của cao nhân vậy tạo ra cái giá rất lớn, không ai có thể tiếp nhận được!

"Hiện tại các ngươi là người hộ đạo mà hắn chọn trúng, phải thủ hộ cho thật tốt, tuyệt đối không thể để xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn nào, không thể để cho bi kịch thời đại trước lại xuất hiện! Ta không hy vọng trong số các ngươi xuất hiện kẻ phản bội!"

Tửu Đồ nói với giọng khe khẽ, ánh mắt đảo qua mọi người, trần đầy vẻ phức tạp.

Đám người Tiêu Thừa Phong lập tức chém sắt như chém bùn nói: "Tửu Đồ tiền bối yên tâm, chúng ta sẽ không làm cho ngươi thất vọng!"

Dương Tiễn mở miệng nói: "Tửu Đồ tiền bối nói rất đúng, như thế, chúng ta không nên đi bái phỏng cao nhân, sau này có việc thì câu thông với người bên cạnh cao nhân đi."

Quân Quân đạo nhân thì nói với Chu Vân Hải: "Chu đạo hữu a, vốn còn muốn dẫn ngươi đi gặp mặt cao nhân, việc này chỉ có thể thôi, thật sự là có lỗi a, ta nghĩ ngươi có thể hiểu được đi."

Ta hiểu cái rắm a!

Chu Vân Hải thầm mắng trong lòng, chỉ cảm thấy khó chịu giống như vừa ăn phải con ruồi vậy.

Hắn bố cục lâu như vậy, nghĩ mọi biện pháp để tiếp cận đám người Tiêu Thừa Phong, bởi vậy mà còn dựng cả mấy cái Chiến hồn vào, ngay cả Lược Thiên Minh cũng chắm tay đưa ra ngoài để bọn họ tiêu diệt, vì chính là để gặp được 'Vị kia' a!

Tuyệt đối không nghĩ tới khi đi câu cá, tất cả mồi câu đều đã rải ra rồi, cá vẫn vậy không thể mắc câu, quá con mẹ nhà nó thảm rồi!

Cái tên súc sinh Tửu Đồ này, làm hỏng chuyện tốt của ta, hại ta thất bại trong gang tấc a!

Hắn hận nhưng lại không thể làm gì, còn phải cười làm lành nói: "Ta hiểu, đương nhiên hiểu, thật ra thì bái phỏng hay không bái phỏng đều không sao cả, ta có phần tâm ý này là đủ rồi."

Tiêu Thừa Phong lập tức khen ngợi: "Chu đạo hữu, ngươi có phần giác ngộ này, chứng tỏ ngươi là người tài giỏi, không tệ!"

"Ha ha, quá khen rồi, quá khen rồi ..." Chu Vân Hải gạt ra một nụ cười còn khó coi hơn so với là khóc.

Cự Linh Thần mở miệng hỏi: "Tửu Đồ tiền bối, bây giờ không rõ nổi loạn, chúng ta nên làm như thế nào?"

Tửu Đồ mở miệng nói: "Đương nhiên là động viên các đại tu sĩ trấn áp không rõ, đây là tai họa của toàn bộ Nguyên giới, không ai có thể chỉ lo lấy thân mình, mà nơi chúng ta cần phải chú ý nhất chính là hai nơi."

Dương Tiễn hỏi: "Là hai nơi nào?"

"Một là Vô Tận Hải, tốc độ mở rộng ở đó rất nhanh, nước biết thôn phệ mọi thứ, sương mù màu xám bao phủ bầu trời, không bao lâu nữa, tất cả Đông Hoa Tinh vực của Nguyên giới sẽ bị bao phủ, tạo ra một tai họa khủng khiếp, hình thành xu thế chống lại đại đạo."

"Nơi thứ hai chính là Họa Loạn Hỏa Sơn quần, nơi đó không khác với Vô Tận Hải lắm, cũng là nơi không rõ đáng sợ nhất, hiện tại đang được một lão giả đánh đổi mạng sống đi phong ấn lại."

Tửu Đồ để đám người Thiên Cung hơi giật mình, nổi lòng tôn kính.

Không cần biết là Vô Tận Hải hay là Họa Loạn Hỏa Sơn quần, bọn chúng thôn phệ Nguyên giới với tộc độ chắc chắn là rất nhanh, nhưng có cường giả Chí Cường cảnh lấy mạng sống ra để đánh đổi phong ấn Họa Loạn Hỏa Sơn quần, phần tinh thần này thực sự để cho người ta khâm phục.

Tửu Đồ tiếp tục nói: "Ta cảm thấy lão giả kia sẽ không dễ chết như vậy, cho nên ta sẽ đi tới Hỏa Loạn Hỏa Sơn quần nhìn xem."

Tiêu Thừa Phong nói ngay: "Đã như vậy, vậy chúng ta cũng đi cùng ngươi tới giải cứu vị tiền bối kia."

Tửu Đồ trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Cũng tốt."

Cuối cùng, quyết định do Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong hai người có thực lực cao nhất hộ tống Tửu Đồ đi tới Họa Loạn Hỏa Sơn quần, những người khác thì dẫn theo Thiên binh Thiên tướng, tổ chức hô hào đông đảo tu sĩ Nguyên giới cùng nhau trấn áp không rõ khắp nơi.

"Việc này không nên chậm trễ, theo ta đi!"

Tửu Đồ vừa dứt lời, thân thể đã bay lên không trung, bay thẳng tới Họa Loạn Hỏa Sơn quần, Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn lập tức chạy theo đằng sau.

Bọn họ thanh trừ không rõ mà bọn họ gặp phải trên đường đi, đồng thời cũng nhìn thấy không ít tu sĩ cường đại sáng tạo thế ngoại đào nguyên, toàn bộ Nguyên giới đã thay đổi rất nhiều.

Cùng một thời gian.

Bên trong Nguyên vực, vẫn như cũ là một nơi tối tăm.

Cổ Yêu truy tìm lấy ngón tay vô địch kia, vượt qua khoảng cách vô tận, nhục thân vượt qua cấm chế đại đạo, một đường đuổi tới nơi này.

Bản thân nó không muốn báo thù, cũng không dám, nhưng thân thể của nó không biết làm sao lại muốn báo thù a, giống như thể là một con chó điên, bởi truy tìm dấu vết mà bỏ qua trở ngại và nguy hiểm, đi tới trước mặt kẻ cầm đầu.

Trong bóng tối, một đôi mắt bễ nghễ thiên địa mở ra, con ngươi tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt, mênh mông như vũ trụ, lộ ra vẻ vô địch, thế gian không người dám tới đối mặt.

Lúc Cổ Yêu nhìn thấy đôi mắt này quả tim và túi mật của hắn rung động, thiếu chút nữa thì dọa tới hồn vía lên mây.

"Thật xin lỗi đã làm phiền ngươi, ta thật không muốn như vậy."

"Thật đó, ngươi phải tin ta, ta không khống chế nổi chính mình a."

Vừa nói xong, thân thể của hắn đã như một con hổ đói vồ tới, nhào về phía kẻ vô địch kia!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!