Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1331: CHƯƠNG 1331: PHÒNG NGỰ VÔ ĐỊCH

"Răng rắc!"

Cổ Yêu nhào tới, cắn vào trên người kẻ vô địch một cái phát ra tiếng giòn vang.

Kẻ vô địch mở to hai mắt ra mà nhìn, trên mặt đầy vẻ tức giận và không thể tin nổi, gắt gao nhìn chằm chằm vào Cổ Yêu đang cắn vào trên đùi của mình.

Cổ Yêu cũng đang trợn to mắt lên mà nhìn vào hắn, miệng còn đang dùng sức, hai mắt lại là mơ màng bất lực.

Đôi mắt lớn trừng đôi mắt nhỏ.

"Muốn chết!"

Kẻ vô địch nổi giận quát lớn, khí thế kinh khủng bộc phát ầm ầm, lực lượng cường đại như cối xay đủ để nghiền nát mọi thứ, trấn áp ở trên người Cổ Yêu, đánh bay hắn ra ngoài.

Dưới tình huống bình thường thì Cổ Yêu cần phải tan xác mới đúng.

Thế nhưng, nó lại đứng dậy từ nơi té ngã nào đó, lập tức nhảy lên, lại lao về phía kẻ vô địch một lần nữa.

"Ừm? Ta thế mà không bị làm sao? Ta đây là không sao?!"

Cổ Yêu vừa chạy vừa lẩm bẩm, sau đó lại nhào vào trên người kẻ vô địch, há to cái mồm ra rồi cắn lên, vẫn là cắn vào vị trí cũ.

Kẻ vô địch có chút mộng, càng tức giận hơn đuổi nó đi.

"Ta vẫn là không bị làm sao?"

"Vãi nồi, ta lợi hại như vậy?"

"Ha ha ha, kẻ vô địch ngươi như vậy không được a, dùng thêm một chút lực đi."

Cổ Yêu vốn sợ hãi bắt đầu trở nên có hơi nhẹ nhàng, bởi vì nó phát hiện bản thân mình không chỉ không bị thương, hơn nữa ngay cả cảm giác đau đớn cũng không có.

Tấm thân thể này tuy rằng nó không khống chế được, nhưng lại cứng rắn như tiểu cường một cách lạ thường.

"Phòng ngự vô địch sao?"

Kẻ vô địch nhìn vào Cổ Yêu vẫn cắn vào một vị trí trên người hắn, hắn tràn đầy tức giận và biệt khuất.

Hắn là kẻ vô địch, sinh ra đã là vô địch, đi trên con đường vô địch, thần thông vô địch, phòng ngự vô địch, tốc độ vô địch, thực lực vô địch ...

Ấy thế mà bây giờ, hắn phát hiện Cổ Yêu giống như hắn, thế mà có được phòng ngự vô địch, tấn công tấm lá chắn của chính mình bằng chính giáo của chính mình nhưng công không phá được.

Tuy rằng hắn bị Cổ Yêu cắn sẽ không có cảm giác gì, nhưng ...

Thực sự là trông có hơi bất nhã!

Kẻ vô địch như hắn lúc nào phải nhận khuất nhục cỡ này.

"Ầm!"

Cổ Yêu lại bị đánh bay đi một lần nữa.

"Yêu hô, sảng khoái a, kẻ vô địch, ta lại tới cắn ngươi đây."

Cổ Yêu đã hoàn toàn buông thả bản thân, đã không cách nào phản kháng vậy thì dứt khoát đi hưởng thụ đi.

Năm tháng vạn cổ trước đó, kẻ vô địch cường đại cỡ nào, lạm dụng uy quyền quá lớn cũng không ở dưới Sở Cuồng Vân, thế mà cũng không thể làm gì chính mình, bản thân mình muốn cắn thì cắn, loại cảm giác này rất chi là sảng khoái.

Có điều, lần này còn chưa đợi hắn lao tới trước mặt, kẻ vô địch đột nhiên đưa tay bắn một chỉ về phía Cổ Yêu.

Trong chốc lát, một cái lồng giam xuất hiện, biến thành cấm chế nhốt Cổ Yêu vào trong đó.

"Ầm!"

Thân thể Cổ Yêu rơi vào trong cấm chế, không thể xông phá.

Sau đó, nó bắt đầu lấy thân thể va chạm vào cấm chế một cách không biết mệt mỏi.

"Phanh phanh phanh!"

"Phong bế ta thì có gì tài ba, có bản lĩnh hai ta tới chạm nhau."

"Ngươi có bản lĩnh xưng vô địch, thì ngươi có bản lĩnh thả ra ra ngoài a!"

"Phanh phanh phanh!"

Trong mắt kẻ vô địch tràn đầy sự bạo ngược, cuối cùng đành bất đắc dĩ nhắm mắt lại tự bế thính giác, chơi nhắm mắt làm ngơ.

"Tùy ý tạo nên thân thể vô địch, xem ra ngươi thật khôi phục, ngươi đang ghê tởm bởi vì sự phản bội của ta năm đó sao? Ha ha, có ý nghĩa gì? Thật là nhàm chán!"

...

Họa Loạn Hỏa Sơn quần.

Tửu Đồ mang theo Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn đã đi tới gần đó.

Tiến vào nơi này là tiến vào khu vực không rõ, xung quanh tất cả đều tràn đầy sương mù màu xám không rõ, để Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong đều cảm nhận được một cỗ cảm giác kìm nén, trong lòng không hiểu sinh ra phiền não, vô cùng bài xích hoàn cảnh nơi này.

Tửu Đồ thản nhiên nói: "Cảnh giới của các ngươi còn chưa đủ, tâm lực không thể hoàn toàn khống chế, đạo tâm thì ổn nhưng thực lực lại chưa đủ, không rõ nơi này lại quá mức nồng đậm, các ngươi chịu sự ăn mòn của không rõ trong thời gian dài thì vẫn sẽ bị nhiễm."

Dương Tiễn có chút lo lắng nói: "Tửu Đồ tiền bối, vậy phải làm sao bây giờ?"

"Yên tâm, các ngươi uống rượu của 'Vị kia', nhưng không có tiêu hóa dễ dàng như vậy, chỉ cần các ngươi chủ động hấp thu vậy sẽ không có việc gì." Tửu Đồ mỉm cười nói.

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong không thể không đưa mắt nhìn, cảm thấy giao hỏa này thuần túy chính là đang khoe khoang chính mình.

Nói một lúc hóa ra những gì nói là không có tác dụng, còn hại chính mình phải lo lắng vô ích một lúc.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đi tới trước một kiến trúc đổ nát.

Tường viện sụp đổ, vách tường nghiêng lệch, chồng chất từng đống, tràn đầy dấu vết của năm tháng.

Rất rõ ràng, nơi này vốn là một tông môn, chỉ có điều đã hóa thành bụi bặm theo dòng thời gian, chỉ để lại một vùng phế tích.

Mà làm cho Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn khiếp sợ nhất chính là.

Ở gần kiến trúc này, tỏa ra một cỗ lực lượng kinh thiên, thần thánh vô địch, bất tử bất diệt, sau đó lại lộ ra tĩnh mịch, hai loại cảm giác trái ngược hòa vào nhau, tạo thành một lực lượng không thể trộn lẫn.

Dương Tiễn sợ hãi than nói: "Cực hạn của tử chính là sinh, sinh cực hạn chính là chết, đây là sinh tử đại đạo sao? Xem như dư uy cũng để ta cảm thấy không theo kịp."

Tiêu Thừa Phong cũng nói: "Nơi này trước đây không lâu vừa mới xảy ra một trận đại chiến, kinh người có một không hai, tuy rằng người đã không còn, nhưng chỉ khí tức còn để lại cũng khiến cho không rõ không dám tới gần, trở thành nơi sạch sẽ duy nhất ở nơi này! Tửu Đồ tiền bối, chính là vị bằng hữu mà ngươi nói kia sao?"

Tửu Đồ gật đầu cười, "Chính là hắn, gia hỏa này mỗi giờ mỗi khắc đều muốn chết, lần này ta sẽ không thể để cho hắn được toại nguyện, nhất định phải để hắn chết không được!"

Ba người truy tìm khí tức để lại đi về phía Họa Loạn Hỏa Sơn quần.

Chỉ là bọn họ vừa mới bước ra khỏi mảnh phế tích này thì đã có vài con quái vật mọc đầy lông trắng lao tới.

Những quái vật này quanh thân hai cánh, thân hình giống như Long, vô cùng hung mãnh, tuy nhiên bởi vì bị nhiễm không rõ àm lông tóc toàn thân tất cả đều biến thành màu trắng, lộ ra vẻ càng kinh khủng hơn.

Một khi không chịu nổi lực lượng không rõ, không chỉ tu sĩ sẽ biến thành quái vật lông trắng, xem như yêu thú cũng giống như vậy.

"Một kiếm toi mạng!"

Trường kiếm trong tay Tiêu Thừa Phong ra khỏ vỏ, kiếm quang quét ngang mà ra, lập tức một kiếm chém hai con quái vật trước mặt thành hai đoạn.

"Huyền Công Áo diệu, Pháp Tướng Thiên Địa!"

Toàn thân Dương Tiễn thì tắm rửa trong ánh sáng vàng, đằng sau một cái Kim Cương Pháp tướng ba đầu sáu tay hiện ra, khí thế kinh người, một tay nắm lấy một con quái vật bóp nát chúng nó!

Những quái vật này chỉ có hai con đạt tới cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể, căn bản không cần Tửu Đồ phải ra tay đã bị Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong giải quyết một cách dễ dàng.

Có điều, khi bọn họ tiếp tục đi về phía trước, còn chưa đi được bao xa thì lại gặp phải yêu thú tập kích, hơn nữa thực lực rõ ràng càng cường đại hơn.

"Hô hô hô!"

Núi lửa xung quanh bắt đầu trở nên không ổn định, nham thạch nóng chảy đỏ thắm từng chút một chảy ra khỏi miệng nũi lửa, như là huyết dịch chảy xuôi theo kinh mạch, ngay sau đó, từng cái nham thạch nóng chảy tạo thành quái vật ầm ầm lao ra, bọn họ tuy rằng có hình người nhưng lại không có huyết nhục, toàn thân đều là nham thạch nóng chảy, hai mắt như lửa, khí tức thế mà tất cả đều đạt tới cảnh giới Đại Đạo Chúa Tể.

Lần này, không đợi Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn xuất thủ, Tửu Đồ đã đựa tay một chỉ, lực lượng thần thông quét sạch thiên địa, khí tức cường giả Chí Cường cảnh bộc phát.

"Túy Tiên Kiếm chỉ!"

Từng sợi kiếm ý tùy ý.

"Phốc phốc phốc!"

Tất cả quái vật nham thạch nóng chảy xung quanh đều nổ tung lên, một lần nữa biến thành dòng nước chảy xuống đất, lập tức bị dọn dẹp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!