Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1332: CHƯƠNG 1332: NÚI LỬA CÓ LINH

Tuy nhiên, đám quái vật nham thạch nóng chảy này vừa mới bị tiêu diệt, trong núi lửa lại có từng con từng con quái vật leo ra một lần nữa.

Bọn chúng giống như là linh của núi lửa, giết mãi không hết, hơn nữa thực lực vô cùng đáng sợ.

Dương Tiễn không thể không nhíu mày lai nói: "Núi lửa có linh, chuyện gì đang xảy ra?"

Tuy rằng vạn vật trong thiên địa đều có thể có linh, nhưng nếu như núi đá muốn có linh lại là chuyện vô cùng khó khăn.

Nhân loại làm linh trưởng của vạn vật, sinh ra đã có linh trí, sau đó là động vật, sau đó nữa là thực vật, núi, đá, thân gỗ đều là vật chết, muốn có được linh trừ khi có cơ duyên nghịch thiên, bằng không chắc chắn không thành.

Tuy nhiên ...

Núi lửa nơi này thế mà đều có linh, hơn nữa còn không phải là loại rất yếu, ngược lại cường đại tới đáng sợ.

"Chẳng lẽ sương mù màu xám không rõ còn có thể nhiễm những ngọn núi lửa này? Đây chính là toàn bộ Họa Loạn Hỏa Sơn quần a!"

Tiêu Thừa Phong kiếm khua tám hướng, chém chết một đám quái vật nham thạch nóng chảy, mở miệng nói lời nghiêm túc.

Phạm vi Họa Loạn Hỏa Sơn quần tới vạn dặm, núi lửa tồn tại từng mảnh, nếu như mỗi một ngọn đều có linh, vậy bọn họ đối mặt với khốn cảnh sẽ vượt quá tưởng tượng.

"Các ngươi quên 'Vị kia' đằng sau các ngươi sao? Đến cảnh giới nhất định, giao cho vạn linh chẳng qua chỉ là chuyện trong lúc phất tay mà thôi."

Tửu Đồ thì nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt quét nhìn xung quanh, giống như đang tìm kiếm cái gì.

Đạt được sự nhắc nhở của Tửu Đồ, Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn mới đồng thời nghĩ tới, ở bên trong Tứ Hợp viện của cao nhân, một bông hoa một cọng cỏ một hòn đá đều là tồn tại không cách nào tưởng tượng, xem như tờ giấy được hắn vứt tùy tiện khắp nơi đều có thể hóa thành thần thông vô địch.

Trên thực tế, Lạc Tiên sơn mạch đã là tồn tại siêu phàm thoát tục từ lâu.

Có cao nhân làm tiền lệ, bọn họ lập tức không còn chấn kinh như vậy nữa.

Dương Tiễn hít sâu một hơi, "Chỉ là ... không rõ quả nhiên là đáng sợ a, thé mà điểm hóa Hỏa Sơn quần."

"Nơi này có cổ quái, theo sát ta."

Tửu Đồ nghiêm túc nói, bước chân bước ra một bước về phía trước, giẫm lên khoảng không đi về đằng trước.

Quanh thân hắn có một cỗ lực lượng thần dị vờn quanh, quấy diệt hết tất cả quái vật nham thạch nóng chảy xung quanh.

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong không nói lời nào mà đi theo.

Tốc độ của bọn họ rất nhanh, xâm nhập vào bên trong Họa Loạn Hỏa Sơn quần.

"Rống!"

Đột nhiên, đi ngang qua trong miệng núi lửa, một đạo thân ảnh màu đỏ thắm đột nhiên thoát ra, móng vuốt sắc bén chộp về phía Tử Đồ!

Tửu Đồ sắc mặt lạnh lùng giơ tay điểm một cái đón lấy móng vuốt.

"Phốc!"

Móng vuốt kia lập tức nổ tung, tuy nhiên con quái vật này rõ ràng khác với những con khác, con quái vật khác đều chết ngay lập tức, mà nó chỉ bị đứt mất một cái tay, không chỉ như thế, nó còn gào thét một tiếng, nham thạch nóng chảy quay cuồng một lần nữa ngưng tụ lại cánh tay vừa bị mất.

Khí tức cường giả Chí Cường bộc phát ra từ trên thân nó, chặn đường đi của ba người.

Đồng thời, hai ngọn núi lửa khác cũng dâng trào ra quái vật, bạo ngược nhìn ba người bọn họ.

Ba con quái vật này cùng lúc được tạo thành từ nham thạch nóng chảy, có ngoại hình là người nhưng không có hai chân, thân thể vẫn dán ở miệng núi lửa, giống như tinh linh của núi lửa, không cách nào tách rời khỏi núi lửa, nhưng lại vô cùng to lớn.

Ba con quái vật đứng chung cùng một chỗ, che khuất bầu trời, giống như chư thần nhìn xuống ba con kiến hôi.

"Bá bá bá!"

Lượng lớn quái vật nhỏ cũng tập trung tới, từng con lấy hỏa diễm làm hai mắt, tạo thành một nụ cười đáng sợ, nhìn chằm chằm vào ba người bọn họ.

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong ngưng trọng nhìn vào xung quanh, pháp lực từ cơ thể cuộn trào mà ra.

Tửu Đồ thì giơ hồ lô rượu lên uống một ngụm rượu, sau đó đột nhiên phóng về phía ba con quái vật Chí Cường kia, "Vừa đúng thử hương vị rượu dùng các ngươi tới cất xem như thế nào, Tửu Thôn Thiên địa!"

Hồ lô trong tay hắn bay lên trời cao, đón gió phồng lớn lên, trở nên to lớn như một con quái vật, trôi nổi ở trong thiên địa.

Một cỗ lực hút cường đại truyền ra, thân hình quái vật Chí Cường bị hút tới vặn vẹo, bộ phận thân thể biến thành nham thạch nóng chảy dung nhập vào bên trong hồ lô rượu.

"Rống!"

Có điều, bọn chúng gào thét một tiếng, lập tức dẫn tới nham thạch nóng chảy bên trong núi lửa phóng lên trời, hóa thành bàn tay lớn màu đỏ như lửa, vỗ về phía hồ lô rượu!

"Tùy Tiên kiếm!"

Tửu Đồ đưa tay bắn ra một chỉ về phía hồ lô, rượu trong hồ lô bay ra ngưng tụ thành kiếm, tuy rằng không phải thần binh lợi khí, nhưng lại thắng bất kỳ một cái thần binh nào trong thế gian, chặt đứt bàn tay lửa kia, đồng thời thế đi không giảm, đâm xuyên qua một con quái vật Chí Cường.

Có điều, thương thế của con quái vật kia chẳng mấy chốc đã được núi lửa tẩm bổ lập tức khôi phục lại, tung ra một quyền đánh về phía Tửu Đồ!

"Có rượu ta vô địch, núi sông chuyển động khi ta uống!"

Tửu Đồ mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng móc nhẹ một cái, một ngụm rượu trắng từ trong hồ lô rượu bay ra bay tới trước mặt hắn, hắn há miệng một ngụm nuốt xuống!

Ngay sau đói, khí thế của hắn phóng đại, nắm đấm phải của hắn va chạm với nắm đấm của quái vật nham thạch nóng chảy kia.

"Ầm!"

Toàn bộ cánh tay của quái vật nham thạch nóng chảy cùng với cơ thể khổng lồ của nó lập tức bị đánh thành cặn bã và tan biến trong thiên địa.

"Rống!"

Hai con quái vật Chí Cường còn lại gầm thét điên cuồng, đồng thời mở miệng, phun ra ánh sáng đỏ diệt thế, xuyên thủng không gian, phá tan đại đạo, giống như cột trời đánh về phía Tửu Đồ!

"Tái Ẩm Càn Khôn loạn!"

Ngón tay của Tửu Đồ lại móc một lần nữa, há miệng uống ngụm rượu thứ hai, rồi dùng ngón tay vẽ vài nét trước mặt.

Vài nét này không hề phân tán mà ngưng tụ thành một hình tròn trên không trung, giống như một tấm lá chắn ngăn cản cột sáng nham thạch nóng chảy kia lại, giằng co không xong.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc, tấm chắn đột nhiên tuốn trào ra những tia sáng vàng và phản công mạnh mẽ, không chỉ nhấn chìm cột sáng nham thạch nóng chảy, hơn nữa còn oanh kích vào đầu của quái vật Chí Cường, trực tiếp tiêu diệt bọn chúng!

Cùng một thời gian.

Tiêu Thừa Phong ngự kiếm mà đi, kiếm khí cuộn trào trong thiên địa.

"Kiếm đạo ta đứng đầu, Vạn Kiếm Quy tông!"

Hắn cao giọng kêu to, từ sau lưng hắn đột nhiên tuôn ra một thanh rồi lại một thanh thần kiếm, còn bay múa xung quanh người hắn, sau đó chui vào bên trong đám quái vật chính là một trận tàn sát, kiếm khí tung hoành tám vạn dặm, một kiếm sương hàn thiên địa kinh!

Kiếm thế đáng sợ cuốn lên kiếm khí phong bạo, những nơi đi qua xoắn nát hết tất cả quái vật!

"Kiến Thần Bất Phôi, Bất Diệt Kim Thân, Vô Tận Thiên Chiếu!"

Dương Tiên bay giữa không trung, toàn thân lấp lánh ánh sáng vàng rạng rỡ, hóa thân thành ba cái đầu, phận biệt nhìn về ba phía, ở trên ba cái đầu, con mắt thứ ba đều tỏa ra ánh sáng thần dị.

Lực lượng kinh khủng thai nghén trong đó, sau đó một ánh sáng rực rỡ bắn ra!

Tia sáng chói lọi này không phải là tia la de, mà như tia sáng mặt trời rải xuống đại địa, bao phủ một đám quái vật lại.

Tất cả những con quái vật trong ánh sáng rực rỡ bị đốt cháy bằng ngọn lửa vàng, và sau đó biến thành hư vô.

Mặc dù bên trong linh của núi lửa có rất nhiều linh đều có thực lực Đại Đạo Chúa Tể, nhưng so với Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn thì còn có khoảng cách không nhỏ, hơn nữa bọn họ chẳng qua chỉ là núi lửa thai nghén mà ra, ngoại trừ thiên thú thần thông rất nhỏ ra cũng không có thần thông lợi hại, cho nên thực lực còn không bằng Đại Đạo Chúa Tể, cho nên Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong mới có thể trấn áp tiêu diệt một cách dễ dàng.

Nhưng cho dù là như thế, đối mặt với số lượng lớn đối thủ như vậy, Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn vẫn là cảm thấy một trận bở hơi tai, nếu như không phải bởi vì vừa mới uống rượu mà cao nhân ban cho còn đang một mực cung cấp lực lượng cho bọn họ thì pháp lực của bọn họ căn bản không đủ để chống đỡ lâu dài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!