"Đi, tiếp tục đi về phía trước!"
Không đợi Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong tiêu diệt tất cả quái vật nham thạch nóng chảy, trên thực tế thì căn bản giết không bao giờ hết, Tửu Đồ dẫn hai người tiếp tục đi sâu vào bên trong Họa Loạn Hỏa Sơn quần.
Hắn giống như đã phát hiện ra cái gì, vẻ mặt nghiêm túc.
Vừa mới đi sâu vào được một chút, lại có núi lửa bộc phát, quái vật Chí Cường chặn chon đường phía trước.
"Nơi này có chút không đúng."
Tửu Đồ cau mày, thấp giọng nói.
Họa Loạn Hỏa sơn và Vô Tận Hải chắc hẳn đều là nơi có cùng một cái cấp độ, nhưng vào lúc này hắn mới phát hiện ra, không rõ ở Họa Loạn Hỏa sơn và Vô Tận Hải mặc dù nồng đậm giống nhau, nhưng nguy hiểm ở Họa Lợn Hỏa sơn lại lớn hơn so với Vô Tận Hải.
Điểm này ... rất cổ quái.
Phải biết, Tửu Đồ thế nhưng là tồn tại dựa vào sức một mình mà trấn áp Vô Tận Hải vô số năm qua không ngẩng đầu lên được, nhưng vào lúc này lại cảm nhận được từng đợt áp lực, không phải bởi vì quái vật Chí Cường trước mặt, mà là bắt nguồn từ không rõ.
Bên trong Họa Loạn Hỏa Sơn quần giống như cất giấu đồ vật không giống với Vô Tận Hải, khiến hco tính nguy hiểm ở nơi này lớn hơn, núi lửa không chỉ có được linh, thậm chí còn có thể dựng dục ra rất nhiều quái vật Chí Cường.
Những quái vật này thế nhưng là giết mãi không hết, hơn nữa thực lực lại cực kỳ cường đại.
"Nếu như không dám tiến lên, vậy thì cút cho ta!"
Đột nhiên, sâu bên trong Họa Loạn Hỏa sơn truyền tới một tiếng gào thét bạo ngược, có tiếng long ngâm truyền ra, bá đạo mà uy nghiêm, rất mang tính khiêu khích.
"Hừ!"
Tửu Đồ hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng giải quyết hết đối thủ, nhanh chóng tiến lên.
Không cần biết đối phương có âm mưu gì, hắn đều không sợ chút nào, hơn nữa Hỏa Loạn Hỏa sơn hắn nhất định phải thâm nhập đi vào!
Có điều, theo bọn họ xâm nhập đi vào, cảnh tượng kỳ quái xảy ra.
Càng đi vào trong, núi lửa càng lớn nhưng lại càng bình tĩnh hơn, cuối cùng thế mà ngay cả một con quái vật nham thạch nóng bỏng cũng không có, rất bình yên, người vật vô hại, giống như núi lửa nơi này đều biến thành vật chết vậy.
Dương Tiễn nhíu mày, hoài nghi không tôi nói: "Đây là như nào? Chẳng lẽ tiếng gào thét vừa rồi kia chẳng qua chỉ là để phô trương thanh thế, trên thực tế càng đi vào bên trong thì lại càng an toàn, hắn là muốn để cho chúng ta cảm thấy e ngại mà rút lui sao?"
"Vậy thì không phải, chỉ là ở sâu bên trong Họa Loạn Hỏa sơn được một cỗ lực lượng vô thượng trấn áp phong ấn lại, như vậy mới khiến cho tất cả núi lửa đều yên tĩnh lại."
Tửu Đồ nhắm mắt cảm nhận một phen, rồi nói như vậy.
Lời này để Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong cảm thấy hơi kinh hãi.
Bên ngoài Họa Loạn Hỏa sơn quần đã khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng đáng sợ, mức độ nguy hiểm ở sâu bên trong tự nhiên là không cần nói cũng biết, tuy nhiên thế mà lại bị phong ấn lại, cỗ lực lượng vô thượng kia cường đại tới cỡ nào là có thể tưởng tượng ra được.
Càng đi theo đại lão thì càng cảm thấy bản thân mình nhỏ bé.
Hai mắt Tiêu Thừa Phong sáng lên, mở miệng nói: "Người trấn áp phong ấn nơi này ... chẳng lẽ chính là vị lão hữu kia của Tửu Đồ tiền bối sao?"
"Phải, cũng không phải."
Tửu Đồ lắc đầu, "Vị lão hữu kia của ta thực lực là tám lạng nửa cân với ta, còn làm chưa tới được một bước này, xem ra là mượn lực lượng của 'Hắn'."
Hắn nhìn vào núi lửa xung quanh, nín thở ngưng thần giống như đang tìm kiến cái gì, sau đó lại lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía một cái phương hướng.
Phương hướng kia truyền tới một cỗ lực lượng đáng sợ, không gian rung động, đại đạo gợn sóng dập dờn, thần thông hủy diệt dâng trào lên, ngay sau đó, chỉ thấy hai thân ảnh xuất hiện, đang giao thủ với nhau.
Một người mặc áo bào đen, mũi ưng, hai mắt lộ vẻ lo lắng, khuôn mặt khoan hậu, đưa tay vạch khẽ một cái, không gian quanh thân lập tức nổ vang vỡ tan, lại giơ tay lên vạch một cái nữa, không gian lại khôi phục như lúc ban đầu, hóa thành lồng giam chụp vào đối thủ.
Không gian trong tay hắn giống như một món đồ chơi, giống như một khối Rubik, có thể được điều khiển, sáng tạo và hủy diệt theo ý muốn.
Đây là một người có cảnh giới Chí Cường, hơn nữa nắm giữ không gian đại đạo, không cần biết là hủy diệt, tốc độ hay là đánh lén đều gần như vô địch, trong lúc phất tay, chính là một cái bóng không gian xếp chồng lên nhau, lực phá hoại không cách nào hình dung.
Đối thủ của hắn là một tên tráng hán cởi trần, dáng vẻ bình thường, mày rậm mắt to, quanh thân cũng quấn lên khí tức Chí Cường cảnh, thân thể tỏa ra vầng hào quang màu đen nhánh, đối mặt với không gian lần lượt vỡ nát, hắn không sợ chút nào, mặc cho lực lượng không gian oanh kích vào trên người của hắn.
Cho dù không gian sụp đổ, thế giới ma diệt, thân thể của hắn vẫn không tổn thất gì!
Theo hắn đánh ra một quyền, bóng không gian xếp chồng lên nhau của người áo đen nhanh chóng bị chôn vùi, cường đại mà bá đạo.
Đây là chuyện gì?
Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn đều nín thở, bọn họ không rõ vì sao lại đột nhiên xuất hiện hai tên Chí Cường cảnh đang sống mãi với nhau, không dám phát ra tiếng động sợ bởi vậy tạo nên sự chú ý của đối phương.
Có điều, Tửu Đồ thế nhưng là không có ý định quan chiến, hắn đưa tay chỉ về phía Hồ Lô rượu, rút ra hai nhánh rượu hóa thành đoản kiếm phân biệt đâm về phía của hai người!
Trường kiếm phá không, ẩn chứa kiếm ý hủy diệt mọi thứ.
Một màn này để Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn nhìn tới trợn mắt há hốc mồm, tuyệt đối không nghĩ tới Tửu Đồ không chỉ nhúng tay vào, hơn nữa lập tức xuất thủ với cả hai người, cũng không sợ hai người bên kia liên thủ lại chơi hắn, tâm trí thật là lớn mật a.
Hai người kia quả nhiên cùng lúc dừng tay lại, riêng phần mình thi triển thủ đoạn hóa giải thế công của Tửu Đồ.
"Tửu Đồ, ngươi trở thành không nói võ đức như vậy từ lúc nào, còn làm ra chuyện lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!"
Tráng hán không hài lòng với cách làm của Tửu Đồ mà nói, người áo đen thì yên lặng lùi về sau một khoảng cách, cảnh giác nhìn vào hai người.
"Lực giả, ngươi một tên phản đồ cũng không cảm thấy ngại khi nói tới võ đức sao?" Tửu Đồ lạnh lùng nói.
Tráng hán nói ra: "Ta chỉ là nhát gan sợ chết, phản bội cũng không phải là ý định của ta, ngươi sẽ không giữ mối hận thù với ta chứ, năm đó không xuất thủ cũng không chỉ có một mình ta, Kiếm Bá không phải cũng không xuất thủ sao?"
Tửu Đồ lạnh lùng nói: "Xem như một kẻ đào ngũ trên chiến trường cũng sẽ bị khinh thường và bị kết án tử hình, huống chi năm đó ở trong loại thiên địa đại kiếp kia, Kiếm Bá đã giải thoát rồi, ngươi chừng nào thì giải thoát."
Lực Giả chỉ vào người áo đen nói ra: "Ta thừa nhận ta đuối lý, nhưng là tội không đáng chết a, năm đó nếu như ta xuất thủ thì chắc chắn phải chết, chắc chắn phải chạy a, lần này ta không phải trở lại cứu kẻ bất tử (Bất Tử giả) sao? Đừng nói chuyện đó nữa, ngươi và ta liên thủ với nhau tiêu diệt tên Loạn Không giả này, hắn mới hoàn toàn là kẻ phản bội!"
Người áo đen nãy giờ chú ý tới bọn họ, đột nhiên bị Lực Giả chỉ điểm, lông tơ khắp toàn thân từ trên xuống dưới nổ phừng phực lên, giống như có nguy cơ vô cùng to lớn buông xuống.
Không gian đại đạo lập tức vận chuyển, không gian chí cường thủ hộ quanh thân hắn, không chỉ có thể ngăn cản công kích cường đại mà còn để hắn trốn vào một không gian khác.
Tuy nhiên...
Vô dụng!
Phòng ngự không gian của hắn lập tức bị vỡ nát, một thanh Tửu kiếm ngắn nhỏ lập tức xuyên thấu thân thể của hắn, để lại một cái lỗ thủng ở trên ngực của hắn!
"Làm sao có thể, lúc nào..."
Con ngươi của Loạn Không giả đột nhiên phóng lớn, sợ hãi nhìn về phía Tửu Đồ và Lực giả.
Ngay lập tức hắn ý thức được cái gì, tức giận nói: "Hai người các ngươi vừa rồi là đang diễn với ta sao?!"
Vừa rồi hai người Tửu Đồ và Lực giả nhìn như đang đánh miệng pháo (Chửi nhau), nhưng là giả vờ giả vịt cho Loạn Không giả xem, chính là vì để Loạn Không giả buông lỏng cảnh giác, âm thầm một mực ấp ủ một kích cường lực, Loạn Không giả quả nhiên bị mắc lừa.
"Ha ha ha, thích xem kịch đúng kohong, xem kịch thế nhưng là phải mua vé vào cửa!"
Lực giả cười ha ha một tiếng, bước chân mạnh mẽ đi tới, nắm chặt nắm đấm đấm ra một quyền về phía Loạn Không giả!