Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1334: CHƯƠNG 1334: SÀNG CHỌN VÀ BỒI DƯỠNG

Sắc mặt Loạn Không giả trầm xuống, trong mắt bốc lên lửa giận.

Trầm giọng nói: "Thần thông, Không Gian Phóng trục!"

Không gian quanh người hắn biến thành một cái lỗ đen, một quyền kia của Lực giả lập tức đánh vào trong lỗ đen, liền mang theo cả người cũng tiến vào bên trong lỗ đen.

Không gian khôi phục lần nữa, Lực Giả thế nhưng là không thấy bóng dáng đâu nữa, không biết đã bị trục xuất đi chỗ nào.

Sau đó, Loạn Không giả căn bản không có đi nhìn Tửu Đồ, mà thân hình lập tức biến mất ngay tại chỗ, trốn vào không gian để chạy trốn.

Chỉ có điều, thân hình cảu hắn vừa mới biến mất, một thanh Tửu kiếm cắt ngang bầu trời, ép hắn ra ngoài.

Một thanh sau đó lại một thanh Tửu kiếm bay ra từ bên trong Hồ Lô rượu, khí tức Chí Cường vờn quanh, ẩn chứa cái uy hủy thiên diệt địa, có thể đâm xuyên mọi đại đạo, mà ngay cả dấu vết không gian đại đạo cũng có thể đâm xuyên, khiến Loạn Không giả không có chỗ che thân.

"Không Gian Ngưng Cố!"

Loạn Không giả đưa tay một chỉ, lực lượng đại đạo cuộn trào mà ra, những Tửu kiếm kia ngưng trệ ngay tại chỗ, thân ở không gian lập tức cứng lại.

"Tửu Khí Bất Tuyệt, Kiếm Ý Như Long!"

Tửu Đồ ngẫu nhiên kết động một cái pháp quyết, rượu bên trong hồ lô rượu tuôn ra từng nhánh, rơi vào trên thân Tửu kiếm, khiến Tửu kiếm càng lúc càng lớn, cuối cùng tạo thành một thanh Tửu kiếm to lớn, mũi kiếm cường đại lập tức đâm xuyên không gian, phá vỡ không gian giam cầm, tiếp tục đâm về phía Loạn Không giả!

"Không Gian Khiêu Dược!"

Sắc mặt Loạn Không giả trầm xuống, thân hình lập tức biến mất ngay tại chỗ.

Có điều, lúc này hắn mới phát hiện, không gian đại đạo xung quanh đều bị quấy rối, thần thông nhất niệm của hắn có thể vượt qua khoảng cách vô tận nhưng vào lúc này chỉ có thể di chuyển trong khoảng cách ngắn, chỉ xuất hiện ở cách đó trăm thước.

Hơn nữa, ở khi hắn vừa mới xuất hiện, không gian bên cạnh người đột nhiên nổ tung, một đôi tay nhô ra, xé mở không gian, đấm một quyền về phía hắn!

Lực giả từ bên trong Không Gian Phóng Trục của hắn xé mở ra một cái lỗ lớn mà trở về.

"Không Gian Ngưng Cố!"

Loạn Không giả giơ hai tay lên, tiếp tục thi triển thần thông.

Tuy nhiên lần này, chỉ để thân hình của Lực giả dừng lại trong một cái chớp mắt, một quyền kia ngay sau đó đánh tới, phá vỡ không gian phòng ngự xung quanh Loạn Không giả, rơi vào trên người Loạn Không giả, đánh hắn bay rớt ra ngoài, phun máu như suối.

Cùng lúc đó, Tửu kiếm của Tửu Đồ cũng rơi vào trên người Loạn Không giả, lập tức xuyên thấu qua ngực của hắn, muốn xóa đi ấn ký sinh mệnh của Loạn Không giả.

Tuy nhiên ngay vào một khắc cuối cùng, Loạn Không giả quát lớn một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, không gian quanh người nhộn nhạo lên từng gợn sóng, lập tức biến mất ở trong tầm mắt.

Tửu Đồ nhíu mày lại, quan sát xung quanh một chút, tiếc hận nói: "Đáng tiếc để hắn chạy mất."

"Loạn Không giả thế nhưng là cường giả Chí Cường lĩnh ngộ không gian đại đạo, quyết tâm muốn chạy người có thể ngăn cản được hắn thì có thể đếm được trên đầu ngón tay." Lực giả cười nói: "Có thể đánh hắn thành như thế đã tốt lắm rồi, chắc chắn là chạy xa, không còn dám tới gây chuyện, tránh khỏi phiền."

Tửu Đồ hờ hững nhìn vào hắn, "Ngươi cuối cùng cũng dám xuất hiện, không né tránh nữa sao?"

"Năm đó đạo tâm của ta sụp đổ, đúng là sỉ nhục, đừng có nhắc lại."

Lực giả khoát tay áo thở dài.

Sau đó, hắn nhìn về phía Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong, "Người hộ đạo mới sao? Đáng tiếc thực lực còn quá yếu."

Tửu Đồ chầm chậm nói: "Nếu như ngươi biết bọn họ chỉ dùng mấy năm đã có thể đạt tới thực lực bây giờ thì ngươi sẽ không nói như vậy."

"Mấy... Mấy năm? !"

Lực giả mở to hai mắt mà nhìn, sau đó giống như nghĩ tới điều gì, thở một hơi dài nhẹ nhõm nói: "Nếu như là thủ bút của 'Vị kia', vậy cũng là bình thường, chỉ có điều năm đó là sàng chọn, lần này biến thành bồi dưỡng trực tiếp sao?"

Dương Tiễn nghe được mà không hiểu ra sao cả, nhịn không được hỏi: "Tiền bối, sàng chọn và bồi dưỡng là có ý gì?"

"Đại đạo vô hình, không có điểm bắt đầu cũng không có điểm kết thúc, không ai có thể tiếp xúc tới đại đạo, ngoại trừ lần đại kiếp kia ... năm đó không rõ làm loạn xuất hiện, đại đạo bị nhiễm, tu sĩ chúng ta cũng là lần đầu tiên cảm ứng được khí tức của đạo đạo."

Ánh mắt Lực giả lộ ra vẻ hồi ức, vô cùng cảm khái.

Cảm ứng được đại đạo?

Thứ vô chất vô hình vô tướng, thật có thể cảm ứng được sao?

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong chưa từng trải qua nên không thể tưởng tượng được cảm giác lúc đó như thế nào, giống như một người bình thường nói có thể chạm vào được quy luật của thiên địa vậy, quy luật nhìn không thấy sờ không được, làm sao có thể chạm vào?

"Nó đang cầu cứu, chúng ta tu luyện đạo pháp, có thể nói tất cả đều là đệ tử của đại đạo, thiên địa đại kiếp buông xuống, nó bắt đầu hiệu triệu tất cả mọi người chống lại đại kiếp, một lần đó, là một lần đầu tiên tất cả mọi người cảm nhận được đại đạo, hóa ra đại đạo lại có thể câu thông với người."

Lực giả dừng một chút rồi nói tiếp: "Đồng thời, đại đạo cũng chọn lựa mấy người mạnh nhất lúc ấy, đồng thời truyền đạo pháp xuống, mở ra cánh cửa mọi điều kỳ diệu, để thực lực mọi người đều chiếm được đột nhiên tăng mạnh, lập tức lựa chọn làm người mạnh nhất, đó không phải chính là sàng chọn sao?"

"Về phần các ngươi ... ở lúc các ngươi còn nhỏ yếu đã lựa chọn các ngươi, sau đó nuôi dưỡng các ngươi từng bước một trở thành cường giả Chí Cường, này đương nhiên chính là bồi dưỡng rồi."

Tiêu Thừa Phong nói ngay: "Xem ra đại đạo là bị phản bội tới sợ, cảm thấy tu sĩ trực tiếp sàng chọn ra không đáng tin cậy, còn không bằng tự mình bồi dưỡng mới đáng tin."

Lực giả: "..."

Tửu Đồ gật đầu nói: "Đúng là như vậy, Chí Cường giả lúc đó cơ bản đều chiếm được ân huệ của đại đạo, chỉ là không ít người mang tâm tư riêng, cuối cùng không phải lựa chọn rời bỏ thì chính là lựa chọn trốn tránh, để lại tai họa vạn cổ."

Năm đó kẻ vô địch (Vô Địch giả) cũng được nhận ân huệ của đại đạo, nhưng khi quyết chiến ở chỗ không rõ, Vô Địch giả lại ngay cả mặt đều không có lộ ra, đủ loại nguyên nhân để đại đạo không chỉ không thể trấn áp không rõ, thiếu chút nữa ngay cả Đại Đạo Hỏa chủng cũng bị ma diệt, nếu không phải người hộ đạo lúc đó liều chết bảo vệ thì chỉ sợ thế cục hôm nay còn muốn ác liệt hơn.

Tiêu Thừa Phong lập tức kiên định nói: "Dù sao ta là không bao giờ phản bội cũng không bao giờ trốn tránh!"

"Ta cũng giống vậy!"

Dương Tiễn lập tức tiếp lời.

Lực giả thở dài nói: "Đừng nói trước như vậy, chưa từng gặp qua kinh khủng đều sẽ tràn đầy lòng tin với bản thân, chỉ có khi đối diện với kinh khủng, lúc đó mới có thể biết được bản thân mình có thể chiến thắng được nỗi sợ hãi hay không."

Tửu Đồ thì cắt ngang câu chuyện của bọn họ, mở miệng nói: "Nắm chắc thời gian đi tìm kéo tên Bất Tử giả kia ra, ta sợ để lâu hắn thật sẽ chết thật."

"Nói cũng phải, nếu như hắn lần này còn không chết được ta nhất định phải khinh bỉ hắn thật tốt một phen."

Lực giả cười ha hả, lập tức tiếp tục xâm nhập sâu vào trong.

Nơi này bởi vì được Bất Tử giả trấn áp phong ấn, cho nên mỗi một ngọn núi lửa đều rất yên ổn, lại thêm mỗi một ngọn núi lửa trông đều không khác nhau là mấy, cho nên mọi người chỉ có thể tìm từng bước từng bước một, cũng không biết Bất Tử giả táng chính mình vào bên trong ngọn núi lửa nào.

"Đến, đến chỗ của ta!"

Dường như tốc độ của đám người quá chậm, giọng nói bạo ngược kia lại vang lên lần nữa, kèm theo tiếng gầm rú trầm thấp từ một ngọn núi lửa dưới vực sâu, sát khí băng giá bốc lên tận trời, trong ngọn núi lửa kia giống như tồn tại một cái đầu khủng khiếp nào đó đang muốn phá phong ấn mà ra, tràn lan ra khí tức cường đại.

"Các ngươi đứng ở chỗ này không nên động."

Tửu Đồ nói với Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong, sau đó cùng Lực giả cùng nhau khởi hành và bay về phía ngọn núi lửa kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!