Lúc này, ba người Tửu Đồ đang phong ấn Tử Hắc Phệ Đạo long.
Nếu như ba người Loạn Không giả xuất thủ, đủ để làm gián đoạn phong ấn của bọn họ, đúng lúc Tử Hắc Phệ Đạo long có thể phá phong ấn mà ra, hình thành thế cục liên thủ với những kẻ phản bội, như vậy sẽ rất bất lợi với đám người Tửu Đồ.
"Ha ha ha, còn không tranh thủ thời gian thả ta ra ngoài?!"
Tử Hắc Phệ Đạo long cười như điên không ngừng, đầy vẻ đắc ý và mỉa mai, nó không nghĩ tới kẻ phản bội thế mà lại xuất hiện cứu nó, nhưng đối với nó đây là chuyện tốt, loại tình huống này bên người hộ đạo là không có lựa chọn.
Mà ở vào lúc này, Đại Hắc, Cẩu Long, Niếp Niếp cùng Tần Mạn Vân lại bước ra, ngăn ở trước người ba người Tửu Đồ, đối diện với ba tên Chí Cường cảnh!
Tần Mạn Vân nhàn nhạt mở miệng nói: "Ba vị tiền bối, các ngươi nhanh chóng phong ấn Tử Hắc Phệ Đạo long lại, chuyện còn lại giao cho chúng ta!"
"Ừm?"
"Chỉ dựa vào bốn người các ngươi?"
Ba người Loạn Không giả nhíu mày lại, sau đó thì lên tiếng cười nhạo.
"Người hộ đạo mới ngay cả Chí Cường cũng chưa tới, vậy mà cũng dám cản đảm đánh với chúng ta?!".
"Muốn chết!"
Bọn họ hững hờ nhìn vào ba người Tần Mạn Vân và một con chó, khí tức Chí Cường hóa thành uy áp hung lệ bùng phát ầm ầm, đủ để nghiền chết bất luận kẻ nào dưới Chí Cường.
Có điều, rõ ràng không bao gồm đám người Đại Hắc.
Trên người Đại Hắc, quần cộc da phát ra ánh sáng màu đen, Cẩu Long vung tay lên lại thêm một cái mai rùa nữa bay ra ngoài, Tần Mạn Vân bấm tay nhẹ nhàng bắn ra, một tiếng đàn lan tràn, hóa thành lực lượng thủ hộ, ngăn cản uy áp của cường giả Chí Cường.
Tuy nhiên, cũng chỉ ngăn cản uy áp mà thôi, căn bản không tính là thủ đoạn của cường giả Chí Cường.
"Ban đầu chúng ta không định giết các ngươi nhanh như thế, muốn để cho các ngươi và không rõ đánh tới một cái cân bằng, tuy nhiên các ngươi đã muốn chết vậy thì không trách được chúng ta!"
Một tên cường giả Chí Cường chậm rãi đi về phía trước mấy bước, đi tới hàng trước nhất của đội ngũ.
Trong mắt của hắn tràn ngập sát cơ, quanh người tỏa ra khí thế duy ngã độc tôn, tay phải chậm rãi giơ lên, nhẹ nhàng vươn tay lên chỉ về phía đám người Tần Mạn Vân.
Một chỉ này, chỉ là một pháp thuật rất bình thường, nhưng do cường giả Chí Cường thi triển ra lại ẩn chứa lực lượng Chí Cường, giống như cái búa của thiên địa đập xuống, không phải lực lượng Chí Cường là không thể ngăn cản.
Dù sao một người trưởng thành muốn đối phó bốn con kiến hôi chẳng qua chỉ cần nhẹ nhàng nghiền nát là được rồi.
Trên mặt ba người Tửu Đồ lộ ra vẻ lo lắng, xem như đám người Đại Hắc xuất thân không tầm thường, có bảo vật hộ thể cũng khó chống đỡ được một vị cường giả Chí Cường a.
"Ta cảm thấy bọn họ hẳn là có biện pháp nào đó?"
Bất Tử giả không xác định mà nói.
Hắn nghĩ tới biểu hiện của Đại Hắc và Cẩu Long ở bên trong ngọn núi lửa, thủ đoạn của một con chó một con rồng này để hắn đều cảm nhận được sự kinh dị, ngay cả bộ hài cốt của Sở Cuồng Nhân cũng bị bọn họ ngược cho chết rồi, nói không chừng thật có biện pháp.
Ngay vào lúc này, Đại Hắc đúc chân chó khỏi chiếc quần cộc da của mình.
Sau đó móc ra một cuộn giấy
Theo tờ giấy này xuất hiện, một cỗ lực lượng vô danh nổ bùng lên, giống như một thanh kiếm sắc bén chém đứt uy áp của tên cường giả Chí Cường kia, mọi người vốn đều bị uy áp của cường giả Chí Cường áp chế lúc này đều được buông lỏng.
"Đây là cái gì? !"
Tên cường giả Chí Cường kia nghi ngờ không thôi hô to.
Chỉ một cuộn giấy, lại làm cho uy áp của hắn không còn sót lại chút nào, ngay cả công kích cũng biến thành gió xuân lập tức tiêu tán đi.
Hắn nhìn chằm chằm vào tờ giấy kia, có một loại cảm giác hãi hùng khiếp vía, thế mà sinh ra một loại xung động muốn chạy.
Chân chó Đại Hắc vuốt ve tớ giấy này, trong đôi mắt chó thế mà loại toát ra vẻ hồi ức, hình như nó có ngạn vạn cảm khái.
"Cẩu Long, ngươi cất giữ rất nhiều, ngay cả phân cũng có thể cất giữ, nhưng là, tất cả cất giữ hay sưu tầm của ngươi cộng lại cũng không sánh nổi bức tranh này của ta."
Miệng chó Đại Hắc tạo ra độ cong thể hiện ra đang cười mỉm, nhàn nhạt nói.
Dứt lời, nó giơ tờ giấy lên cao, chậm rãi mở ra.
"Ông!"
Vầng sáng cuộn trào hiện lên, giống như thủy triều che lấp bầu trời.
Bên trong tờ giấy này giống như cất giấu một mảnh thiên địa, thậm chí thiên địa hôm nay cũng có thể bị thay thế, thiên uy vô song.
Mà khi cuộn giấy chậm rãi mở ra, mọi người lúc này mới phát hiện, trong cuộn giấy này là vẽ một con chó, một con chó rất nhỏ.
Đôi mắt đen bóng đầy vẻ ngây thơ, lỗi tai nhỏ cụp xuống, miệng thì lẽ lưỡi ra ngoài trông vô cùng đáng yêu, lờ mờ có thể nhìn thấy được cái bóng của Đại Hắc trong đó.
Bức tranh này vẽ là vẽ Đại Hắc khi còn nhỏ!
Khi bức tranh này được mở ra, con chó nhỏ này thế mà sống lại, chậm rãi đi ra từ trong bức tranh, cái đầu nhỏ động đậy, sau đó phát ra tiếng sủa đối với ba người Loạn Không giả.
"Gâu!"
Tiếng sủa rõ ràng đáng yêu.
Nhưng nghe vào trong tai ba người Loạn Không giả lại không thua gì Tử Thần thì thầm, khiến bọn hắn có một loại cảm giác như sắp có tai họa xảy ra.
Một cỗ lực lượng vô hình ầm ầm buông xuống, lập tức rơi vào đỉnh đầu của bọn họ!
"Không, làm sao có thể? Nơi này đại đạo đều bị cấm phong!"
"Không nhìn thấy không biết gì, đây là lực lượng đại đạo, là đại đạo xuất thủ!"
"Hóa ra bọn họ còn chuẩn bị hậu thủ, đại đạo cho bọn họ chí bảo bảo vệ tính mạng!"
Ba tên cường giả Chí Cường kinh hoảng không thôi, thân thể dốc sức lùi lại, đồng thời gọi ra hết cái pháp bảo này tới cái pháp bảo khác, vận chuyển lực lượng toàn thân tới cực hạn, hóa thành lực phòng ngự bảo vệ xung quanh người.
Tuy nhiên ...
Tất cả lực lượng tất cả đều chôn vùi!
Kẻ đứng mũi chịu sào chính là tên cường giả Chí Cường ra tay đối với đám người Đại Hắc, hắn tuyệt vọng kêu đau một tiếng, thân thể nhanh chóng bị chôn vùi, cho dù hắn đã trở thành Chí Cường cảnh, sinh ra ấn ký sinh mệnh bất tử bất diệt, vẫn bị xóa đi ngay ở trong chớp mắt!
Ngay sau đó là Loạn Không giả và một vị cường giả Chí Cường khác.
Bọn họ hét lớn một tiếng, thân thể cũng bị nổ tung ngay tại chỗ, biến thành mảnh vỡ, có điều bọn họ giữ được ấn ký sinh mệnh, theo ánh sáng lóe lên, miễn cưỡng tái tạo nhung thân bọn họ một lần nữa, nhìn vào Đại Hắc nghĩ mà sợ vô cùng.
"Ha ha, thấy bản Cẩu gia như thế nào?"
Đại Hắc cười toe toét và nở một nụ cười tự mãn, vô cùng đắc ý.
Tuy nhiên, sự sợ hãi và sùng bái của bọn họ chưa từng xuất hiện, ngược lại ---
"Thật ... thật đáng yêu a!"
"Oa, Đại Hắc cẩu khi còn bé trông như thế này sao? Rất muốn ôm một cái."
"Còn đang trong giai đoạn bú sữa mẹ, tiếng sủa thật dễ nghe..."
Cẩu Long cười tới không thể đứng dậy nổi, dứt khoát lăn lộn trên mặt đất, "Oa ha ha ha, chó ngốc ngươi đã lộ hàng, hóa ra khi ngươi còn bé là như vậy, làm sao lớn lên lại điêu tàn như vậy? Buồn cười chết ta rồi."
Đại Hắc toát ra mồ hôi hột, thiếu chút nữa nổi khùng ngay lập tức.
Nổi giận đùng đùng nói: "Này, trọng điểm các ngươi để ý tới có phải sai lầm rồi hay không, bức tranh này lợi hại hay không, đây chính là lúc chủ nhân đang luyện tập vẽ tranh, bắt ta đứng yên để vẽ ra, hâm mộ không hâm mộ không a."
Mọi người cùng lúc gật đầu, "Hâm mộ, quá hâm mộ, lợi hại, quá lợi hại."
Chỉ có điều, dáng tươi cười nơi khóe miệng của bọn họ căn bản không che giấu.
"Đủ rồi, đều không cười nữa!"
Đại Hắc nhe răng ra, quát lớn một tiếng.
Đây là một bức chân dung quý giá mà nó đã lưu giữ, thế mà đã trở thành một vết nhơ của chính nó, tính sai a!
Mọi người cũng lập tức ngừng cười, thi nhau nhìn vào Loạn Không giả và một vị cường giả Chí Cường khác với vẻ trêu tức.
Thực lực của bọn hắn tuy rằng còn chưa phải Chí Cường, nhưng khí thế lúc này lại hoàn toàn có thể trấn áp được hai tên cường giả Chí Cường, thật giống như, bọn họ mới là thợ săn mà cường giả Chí Cường lại là con mồi.