Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1348: CHƯƠNG 1348: VÔ TẬN HẢI BÀNH TRƯỚNG

"Ha ha, chúng ta còn chưa chết, các ngươi vậy mà cũng dám phách lối sao?!"

Loạn Không giả tức giận quát lớn, "Một bức tranh mà thôi, hiện tại các ngươi còn có cái gì?"

Bọn họ quả thật bị sợ vỡ mật, nhưng là bị đám người Đại Hắc áp chế, thật sự là để cho thể diện của bọn họ đều mất hết, đến tột cùng ai mới là Chí Cường giả?

"Một bức không đủ, ta còn có một bức khác."

Đại Hắc lại móc ra một cuộn giấy, nhìn vào Loạn Không giả với vẻ trêu tức.

Lập tức, cả khuôn mặt Loạn Không giả tái mét lại, cùng với một vị Chí Cường giả còn lại lập tức nhanh chóng lui ra thật xa, mặt mũi đầy vẻ cảnh giác.

Bức tranh vừa rồi kia còn may có vị Chí Cường giả kia làm kẻ chết thay, nếu như một lần nữa, bọn họ hẳn phải chết không nghi ngờ!

"Nếu như bức tranh này còn chưa đủ, vậy chúng ta còn có rất nhiều chí bảo khác, các ngươi lựa chọn ai đi lên chịu chết đây?"

Niếp Niếp cười móc ra một con dao phay, cười tủm tỉm nói.

Con dao phay này đã có chút hỏng, ngay cả lưỡi dao cũng đã cùn, nhưng lại tỏa ra một cỗ sát phạt chi khí ngập trời, khiến vẻ mặt của Loạn Không giả và vị Chí Cường giả còn lại thay đổi lớn, lại lùi ra đằng sau một khoảng cách thật xa nữa.

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ khiếp đảm.

Không người nào nguyện ý xông lên phía trước, ai xông lên phía trước thì kết quả vừa rồi đã thấy.

Này giống như một khẩu súng có thể trấn trụ một đám người vậy, ai cũng không muốn đi đứng ra cản súng thay cho người khác.

"Hừ, lần sau đừng để chúng ta nhìn thấy các ngươi!"

Loạn Không giả buồn bực quẳng xuống một câu hung ác, sau đó cùng vị Chí Cường giả kia không quay đầu lại mà tăng tốc rời đi.

Bọn họ chính là bởi vì sợ chết mới trở thành kẻ phản bội, đương nhiên không muốn đặt mình vào nơi nguy hiểm.

"Thôi đi, đồ hèn nhát."

Đại Hắc bĩu môi khinh thường, sau đó mở cuộn giấy kia ra, lại là một cuộn giấy trắng.

"Lợi hại a, chó ngốc hóa ra cũng biết chơi tâm cơ a." Cẩu Long không thể không lên tiếng khen ngợi.

Dương Tiễn tò mò nói: "Niếp Niếp tiên tử, con dao phay trên tay ngươi cũng là giả sao?"

"Của ta đây là thật, là con dao phay trước kia ca ca dùng để thái thịt giờ vứt bỏ, ta tìm được từ trong đống rác." Niếp Niếp nói.

Tiêu Thừa Phong tràn đầy sát khí nói: "Vậy vừa rồi làm sao không giữ bọn họ lại? Đám người đó thể mà ẩn nấp gần đây muốn làm ngư ông đắc lợi, quá hèn hạ."

Niếp Niếp thở dài, "Ai, một con dao phay chỉ có thể giết một người, còn một người nữa thì xử lý thế nào? Hơn nữa ở quanh đây nói không chừng còn có kẻ phản bội khác, dọa đi là lựa chọn tốt nhất."

Tần Mạn Vân gật đầu nói: "Không sai. cùng nhau đi tới, chúng ta đã dùng đồ do cao nhân làm ra tới gần hết rồi, vẫn là cẩn thận một chút mới tốt."

Lúc này, ba người Bất Tử giả, Tửu Đồ và Lực giả đã phong ấn xong Tử Hắc Phệ Đạo long.

"Các ngươi đám người hèn hạ này, vây công có gì tài ba, có gan thì so lo với ta, năm đó ta là tồn tại mà các ngươi không với tới nổi, bây giờ là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, các ngươi chờ đó cho ta."

Tử Hắc Phệ Đạo long bị trói gô cổ lại, trong miệng còn đang chửi rủa điên cuồng.

Đại Hắc vỗ vào thân thể nó, "Yên tâm đi, không bao lâu sau ngươi sẽ bị cao nhân làm thành một bàn thịt, vật liệu và tay nghề tuyệt đối đều là tiêu chuẩn, cũng không tính làm vấy bẩn ngươi."

"Ngươi cái..."

Tử Hắc Phệ Đạo long đang định mở miệng mắng to, lại đột nhiên không phát ra được một chữ.

Tửu Đồ cười nói: "Xin lỗi a, vừa rồi quên không phong ấn cái miệng của nó, hiện tại đã bổ sung."

"Đi thôi, không biết bên chỗ Long Nhi sao rồi, trước đi tới đó tập hợp lại." Niếp Niếp mở miệng nói.

Hiện tại không rõ ở Họa Loạn Hỏa sơn này đã bị trấn áp, mọi người tự nhiên không còn dị nghị.

Có điều, trước khi rời đi, tất cả mọi người vẫn là dùng một chút Đại Đạo Tức nhưỡng cuối cùng chôn lấp hoàn toàn miệng núi lửa lại, bộ hài cốt kia của Sở Cuồng Nhân cuối cùng rồi sẽ được mai táng vĩnh viễn vào trong đó.

...

Tầm nửa ngày sau.

Bọn họ ở bên giới Vô Tận Hải, tụ hợp lại với Long Nhi và Tiểu hồ ly.

Lúc này Vô Tận Hải đã mở rộng thành vùng biển vô tận, toàn bộ Đông Hoa Tinh vực đều được Vô Tận Hải nhấn chìm, tu sĩ toàn bộ Tinh vực này hoặc là chết rồi, hoặc là nhiễm lấy không rõ.

Nếu như không phải có đám người Tiểu hồ ly trấn áp ở nơi này thì chỉ sợ vùng biển này không biết sẽ phát triển tới mức nào, chỉ sợ sẽ thôn phệ toàn bộ Nguyên giới đi.

"Chuyện gì xảy ra? Tại sao Vô Tận Hải lại lan rộng tới lợi hại như thế?"

Tửu Đồ khẽ chau mày, kinh nghi mở miệng.

Hắn trấn áp Vô Tận Hải vô số năm, cực kỳ hiểu rõ nơi này, tuyệt đối không nghĩ tới Vô Tận Hải sẽ tạo thành phá hoại lớn như thế.

Hơn nữa, bên trong Họa Loạn Hỏa sơn chôn giấu hài cốt Sở Cuồng Nhân, còn có tọa kỵ của Sở Cuồng Nhân thủ hộ, lẽ ra cao hơn Vô Tận Hải một cái cấp bậc, nhưng là bây giờ mức độ uy hiếp của Vô Tận Hải đã ở trên Họa Loạn Hỏa sơn.

Điều này làm cho hắn mơ hồ cảm thấy một chút bất an, giống như có thứ gì đã thoát khỏi khống chế.

Tiểu hồ ly cau mày, khô não nói: "Nếu như chỉ mỗi Vô Tận Hải thì chúng ta trấn áp cũng không mất bao nhiêu sức lực, nhưng Vô Tận Hải có kẻ phản bội tương trợ, lúc này mới tạo thành không người có thể trấn áp phong ấn nơi này, nhất là còn có tên Vô Địch giả kia, ta đánh không lại hắn, nếu như không phải bởi vì hắn kiêng kỵ thứ của tỷ phu mà ta mang ra, ta đoán chừng cũng chỉ có thể trốn."

"Lại là kẻ phản bội, đám chuột nhắt đáng chết này!" Lực giả tức giận mắng.

"Vô Địch giả cái tên này thực sự đã nhập ma!"

Tửu Đồ nói với giọng điệu trầm thấp, trước đó không lâu hắn thiếu chút nữa cũng bị Vô Địch giả giết chết, người này đã càng ngày càng không còn điểm mấu chốt nào.

Tần mạn Vân thì hỏi: "Tư Đồ Thấm đâu?"

Long Nhi mở miệng nói: "Tư Đồ tỷ tỷ và Nữ Oa nương nương mang theo Thiên binh đi trấn áp những nơi không rõ khác, không biết có chuyện gì xảy ra, không rõ nơi này càng lúc càng nhiều."

"Soạt!"

Lúc này, Vô Tận Hải đột nhiên quay cuồng lên, một bà lão đứng ở trên đầu ngọn sóng dần dần xuất hiện.

Bà ta đắc ý nói: "Ha ha, Tửu Đồ, chúng ta lại gặp mặt, không nghĩ tới sao ta có thể mở rộng nơi này tới loại tình trạng này nhanh như vậy đi phải không, thời đại mới cuối cùng rồi sẽ buông xuống, chẳng mấy chốc các ngươi sẽ phát hiện, mọi thứ mà các ngươi làm chẳng qua đều là vô dụng."

"Tửu Tiên Kiếm trận!"

Tửu Đồ không có nói nhảm với bà ta, thần sắc lạnh lùng chỉ vào hồ lô rượu, một nhánh rượu bay ra ngoài, hóa thành từng thanh phi kiếm lao thẳng tới bà lão mà đi!

Bà lão kia thì vung tay lên, sóng biển phóng lên tận trời, ở trước mặt nàng hình thành một cái vòng xoáy cường đại, khóa tát cả những thanh phi kiếm kia vào bên trong vòng xoáy, hai cỗ lực lượng giao phong lẫn nhau, cuối cùng cùng lúc tán loạn.

Hai mắt Tửu Đồ trở nên nghiêm túc, vẻ mặt nặng nề.

Thoe Vô Tận Hải mở rộng, thực lực của bà lão này cũng trở nên mạnh hơn.

Trước đó hắn có thể tiêu diệt bà lão này một cách dễ dàng, tuy rằng bà ta sẽ lại mượn nhờ Vô Tại Hải mà trùng sinh vô hạn, nhưng là đánh trực diện thì không lại Tửu Đồ, mà bây giờ, thực lực của bà lão này thế mà không ở dưới Tửu Đồ.

Lực giả và Bất Tử giả cũng đột nhiên xuất thủ, đánh nát bà lão kia.

Chỉ là bà ta chẳng mấy chốc lại xuất hiện ở trên một nơi sóng biển khác, cười chế giễu nói: "Ha ha ha, các ngươi là không giết chết được ta."

"Long Nhi, các ngươi có thử nghiệm dùng đồ của cao nhân cho lấp Vô Tận Hải này đi hay không?"

Tần Mạn Vân nghĩ tới thủ đoạn đối phó Họa Loạn Hỏa sơn, không thể không mở miệng hỏi.

Long Nhi khẽ gật đầu, lại lắc đầu, cảm thán nói: "Mạn Vân tỷ tỷ, chúng ta đều đã thử những thứ mang ra, không tìm được thứ nào có thể nhằm vào Vô Tận Hải."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!