Đại Hắc mở miệng nói: "Có từng thử bùn đất ở hậu viện của cao nhân không?"
Đại Đạo Tức nhưỡng ngay cả núi lửa cũng có thể chôn lấp, lẽ ra càng là khắc tinh của nước mới đúng.
"Dùng rồi, Đại Đạo Tức nhưỡng có thể sinh sôi không ngừng, nhưng nước ở Vô Tận Hải cũng là vô cùng vô tận, cả hai ai cũng không làm gì được ai, mà chỗ chúng ta nào có bùn đất tương đương với Vô Tận Hải a."
Tiểu hồ ly lắc đầu, ủ rũ mở miệng nói.
Bên trong Vô Tận Hải, bà lão kia cười lạnh nhìn vào mọi người, bà ta không sợ hãi, biết không có người nào có thể làm gì được bà ta.
Mà mấy người Tửu Đồ cũng mang tính lựa chọn không thèm để ý tới bà lão kia, dù sao đánh tới đánh lui cũng đánh không ra kết quả gì.
"Đúng rồi, đám kẻ phản bội kia đâu?" Bất Tử giả đột nhiên hỏi.
Tiểu hồ ly và Long Nhi cùng lúc lắc đầu, "Không biết, đột nhiên đều đi đâu rồi ấy."
"Bọn họ rời đi cùng thứ có quan hệ tới cái gọi là Chúng Diệu Chi môn."
Lúc này, Tư Đồ Thấm từ đằng xa bay tới, bên cạnh còn đi theo Quân Quân đạo nhân, Nữ Oa và Thông Thiên giáo chủ cùng với Thiên binh Thiên tướng của Thiên Cung.
Bọn họ trấn áp không rõ ở nơi khác, cũng là vừa mới nhận được tin chạy về, bởi vì bọn họ không biết Chúng Diệu Chi môn đến tột cùng là cái gì, thế mà lại để kẻ phản bội từ bỏ mọi thứ lập tức rút đi.
"Chúng Diệu Chi môn?!"
Tửu Đồ, Lực giả và Bất Tử giả ba người tất cả đều lên tiếng kinh hô, khí tức đều trở nên không ổn định.
Lục giả không dám tin nói: "Ngươi xác định ngươi không có nghe nhầm chứ?"
Tư Đồ Thấm lắc đầu nói: "Tuyệt đối không nghe lầm, đúng là bốn chữ Chúng Diệu Chi môn, ba vị có thể nói cho biết đến cùng là cái gì không?"
"Chúng Diệu Chi môn thế mà lại hiện thế một lần nữa sao? Ta đã biết, đây chính là mục đích hướng tới của những người phản bội!!"
Hai mắt Tửu Đồ sáng lên, hơi hít một hơi khí lạnh, sắc măng ngưng trọng.
Bất Tử giả nghiêm túc nói: "Chúng Diệu Chi môn là cánh cửa cao nhất trong thiên địa, cũng là nơi truyền thừa đại đạo, một khí tiến vào Chúng Diệu Chi môn, giống như đạt được sự tán thành của đại đạo, nhận đại đạo làm lão sư, ở trong đó học tập các loại đại đạo!"
Lực giả sợ hãi than nói: "Chúng Diệu Chi môn! Huyền bí và bí ẩn, ở vô số năm trước đây, điều này chỉ có trong truyền thuyết, thẳng cho tới thiên địa đại kiếp thời đại trước, Chúng Diệu Chi môn hiện thế, chúng ta mới biết được, hóa ra trong thiên địa thật tồn tại Chúng Diệu Chi môn!"
Đám người Tiểu hồ ly nghe được thì trong lòng cuồng loạn.
Rất rõ ràng, Chúng Diệu Chi môn này là một thánh địa tu luyện, thánh địa tu luyện đặc thù nhất có một không hai trong thiên địa!
Đại đạo làm lão sư, đây là đáng sợ cỡ nào, một khi tiến vào Chúng Diệu Chi môn, vậy tốc độ tu luyện chắc chắn sẽ đột nhiên tăng mạnh, khó có thể tưởng tượng!
Tần Mạn Vân thì nhíu mày lại, giật mình nói: "Ba vị tiền bối nói ở thời đại trước Chúng Diệu Chi môn cũng xuất hiện?"
"Không sai, mà Chúng Diệu Chi môn xuất hiện chính là vì trấn áp không rõ."
Tửu Đồ khẽ gật đầu, ôm lấy hồ lô rượu phiền muộn uống vài hợp rượu, nói tiếp: "Ở thời đại trước, đại đạo nhiễm không rõ, làm loạn thễ gian, vì để cho chúng tu sĩ có được năng lực trấn áp không rõ, Chúng Diệu Chi môn xuất hiện, chúng ta từng tu hành ở trong đó, Vô Địch giả kia cũng tu hành ở trong đó, còn có những kẻ phản bội kia cũng đều tu hành ở trong đó, từ đó khiến cho tu vi của chúng ta tăng vọt, Chúng Diệu Chi môn xem như là huyền diệu khó lường, bản thân ở bên trong đó đốn ngộ còn phải cao hơn gấp trăm lần!"
Thần sắc Tiêu Thừa Phong khẽ động, mở miệng nói: "Hóa ra các ngươi là bởi vì có Chúng Diệu Chi môn nên mới trở nên lợi hại như vậy."
Tửu Đồ khẽ gật đầu, "Chúng Diệu Chi môn đã nâng hạn mức cao nhất của cường giả lúc đó kéo tới tình trạng rất cao, đồng thời cũng làm cho khoảng cách giữa các Chí Cường giả trở nên cực lớn, đều là tiến vào Chúng Diệu Chi môn, bởi vì thiên phú khác biệt, có người thực lực có thể tăng trưởng gấp mười, mà có người thực lực chỉ có thể tăng trưởng gấp đôi, loại tình huống này, cùng là Chí Cường giả với nhau nhưng rồi cũng sẽ bị nghiền ép!"
Quân Quân đạo nhân hít vào một ngụm khí lạnh, "Vậy cũng quá kinh khủng, vì trấn áp không rõ, đại đạo cũng không thèm đếm xỉa."
Cái gọi là Chúng Diệu Chi môn nói trắng ra thì chính là bật hack.
Đại đạo bật hack giúp mọi người, hy vọng mọi người nhanh chóng mạnh lên sau đó cùng nhau trấn áp không rõ.
Khó trách những kẻ phản bội kia lập tức từ bỏ tất cả, đi thẳng tới Chúng Diệu Chi môn, cái này thực sự là quá hấp dẫn người.
Dương Tiễn thở ra một hơi, thấp giọng mắng: "Đáng tiếc, đại đạo bỏ ra nhiều như vậy, không tiếc mở Chúng Diệu Chi môn ra, đổi lấy lại là sự phản bội ..."
Nói tới chuyện này, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ không cam lòng.
"Nếu như năm đó không có kẻ phản bội, thì như vậy thời đại trước chắc chắn đã có thể trấn áp hoàn toàn không rõ, cần gì ..."
Bất Tử giả thở dài một hơi, lắc đầu.
Lực giả ngưng trọng nói: "Không nghĩ tới thời đại này Chúng Diệu Chi môn lại có thể xuất hiện một lần nữa, cũng không biết ở nơi nào, nếu như mặc cho đám kẻ phản bội kia tiến vào, nghĩ mà sợ như vậy sẽ khó mà khống chế!"
Kẻ phản bội lòng mang ý đồ xấu, nếu như tiến vào Chúng Diệu Chi môn một lần nữa, thực lực chắc chắn sẽ tăng votjh, đây là chuyện rất không tốt.
"Tìm! Nhất định phải tìm ra Chúng Diệu Chi môn!" Tiêu Thừa Phong nói như chém đinh chặt sắt.
Lập tức, Tửu Đồ làm lên nghề cũ, ở lại trấn áp hải vực Vô Tận Hải, những người khác thì mang theo Thiên binh Thiên tướng tìm kẻ bản bội và nơi xuất hiện Chúng Diệu Chi môn ở khắp nơi.
Đám người Niếp Niếp và Long Nhi thì mang theo Tử Hắc Phệ Đạo long chạy về Lạc Tiên sơn mạch, chẳng mấy chốc đã về tới Tứ Hợp viện.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm ngồi ở trước bàn đá, không yên lòng nhìn vào thư tịch trước mặt, Hỏa Phượng và Đát Kỷ thì ở bên canh nắn bóp cho hắn.
Cảnh tượng này vô cùng ấm áp, chỉ là tâm trạng của Lý Niệm Phàm khó mà yên tĩnh.
Trước kia ở bên trong Tứ Hợp viện có Tần Mạn Vân, có Tư Đồ Thấm, còn có Tiểu hồ ly, Long Nhi và Niếp Niếp, rất náo nhiệt, đột nhiên trở nên vắng lặng, để hắn có chút phiền muộn.
Cái gọi là từ xa hoa trở về với tiết kiệm khó, năm đó lúc Lý Niệm Phàm chỉ sống một mình thì không cảm thấy cái gì, nhưng sau khi náo nhiệt qua đi trở lại vắng lặng thì sẽ có loại cảm giác cô độc.
Hơn nữa...
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Tối tăm mờ mịt.
Ngay cả ánh sáng mặt trời cũng trở nên có hơi ảm đạm.
Bầu trời này ... rõ ràng là cũng thay đổi.
Bọn họ ra ngoài hàng yêu trừ ma, cũng không biết có nguy hiểm gì hay không.
"Ca ca, chúng ta trở về á!"
"Ca ca, chúng ta mang về một con thú thịt rừng đặc thù, mùi vị ăn vào chắc chắn sẽ ngon."
Đột nhiên, ngoài cửa truyền tới giọng nói của Niếp Niếp và Long Nhi, để lông mày Lý Niệm Phàm lập tức giãn ra, nở ra nụ cười tươi.
"Kẹt kẹt."
Lý Niệm Phàm mở cửa.
"Hoan nghênh về nhà..."
Ngay sau đó, hắn chính là sững sờ, ánh mắt nhìn về phía đằng sau nhất của đám người Tần Mạn Vân.
Nơi đó, một con sinh vật to lớn sinh vô khả luyến (ám chỉ đến những người cuộc đời này chẳng còn gì để họ luyến tiếc) đang nằm rạp trên mặt đất, toàn thân đen tím đan xen, lân phiến phản xạ ra ánh sáng, uy áp bức người.
Lý Niệm Phàm từng thấy rất nhiều loại yêu thú, nhưng xưa nay chưa từng thấy loại này, hơn nữa, từ vẻ ngoài tới xem, đầu yêu thú này rõ ràng khác với những con yêu thú khác, mang tới cho người ta cảm giác áp bách mạnh hơn, áp đảo trên Chân Long!
Quan trọng nhất là, nó rất lớn, giống như một ngọn núi nhỏ, cho nên Niếp Niếp các nàng mới không kéo nó vào trong Tứ Hợp viện.
Lông mày của hắn không thể không nhẩy một cái, "Tiêu chuẩn đánh thịt rừng của các ngươi, đúng là càng ngày càng cao a..."