Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1350: CHƯƠNG 1350: TRẠNG THÁI RẤT KHÔNG ĐÚNG

"Ca ca, con yêu thú này uy vũ chứ." Niếp Niếp giống như hiến vật quý cười nói.

Lý Niệm Phàm không nói gì.

Hắn thế nhưng là để ý tới, ở trên người con yêu thú kia thi thoảng lóe lên phù văn đặc thù, ánh sáng sáng tối chập chờ, xem như bị bắt mà vẫn còn khú tức hung lệ lưu chuyển, có thể đủ thấy con yêu thú này cường đại tới cỡ nào.

Lần này, không giống với trước đây.

Phản ứng khi Lý Niệm Phàm nhìn thấy con yêu thú này đều tiên không phải cao hứng mà là lo lắng.

Thú thịt rừng nếu như không lợi hại vậy thì gọi là săn bắn, nhưng nếu như đánh không lại thú thịt rừng vậy đó chính là đưa đồ ăn cho thú thịt rừng.

Hắn sớm đã cảm nhận được trong thiên địa đang xảy ra một loại biến hóa kỳ diệu nào đó, bầu trời sương mù mông lung mang tới cho người ta cảm giác xấu, nói không chừng chính là chuyện mà nhân vật phản diện tà ác đang làm, hơn nữa đám người Niếp Niếp nếu như ra ngoài hàng yêu trừ ma, vậy chắc chắn sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.

Đằng sau mỗi một con thú thịt rừng, nói không chừng chính là một trận chiến gian khổ của bọn họ!

Hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng hỏi: "Niếp Niếp, ngươi thành thật nói cho ta biết, ngươi có thể đánh được con thú thịt rừng này sao?"

Niếp Niếp hơi sững sờ, sau đó khẽ lắc đầu.

Lý Niệm Phàm lại nhìn về phía Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm, các nàng cũng lắc đầu.

Quả nhiên, rõ ràng đều không phải là đối thủ của thú thịt rừng, nhưng lại có thể mang nó về, đó chắc chắn là một cuộc chiến gian khổ.

Lý Niệm Phàm lại hỏi: "Vậy các ngươi hàng phục con thú thịt rừng này như thế nào?"

Tần Mạn Vân suy nghĩ một lát, trả lời: "Công tử, chúng ta suy nghĩ không ít biện pháp, hơn nữa còn liên thủ với các tu sĩ khác, xem như có kinh nhưng không nguy hiểm."

Có kinh nhưng không nguy hiểm?

Lý Niệm Phàm không thể không nhíu mày lại, câu nói đằng sau này mang hàm nghĩa xem như rất sâu, nói cách khác chính là ... có thể còn sống sót được là dựa vào may mắn.

Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi, mở miệng nói: "Sau này làm việc phải lượng sức mà đi, nếu như gặp phải đối thủ cường đại, không cần phải liều mạng, bảo vệ tính mạng của mình mới là điều quan trọng nhất biết không?"

"So với cái gọi là thịt rừng, cho dù ta mỗi ngày chỉ ăn hoa quả và rau củ ở hậu viện, không ăn được thịt thì cũng không hy vọng các ngươi mạo hiểm!"

Con ngươi của đám người Tần Mạn Vân đều rung động, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

Sự quan tâm này của cao nhân là phát ra từ nội tâm, để bọn họ muốn khóc.

Long Nhi mở miệng nói: "Ca ca, ngươi không cần lo lắng, chúng ta chắc chắn có thể chăm sóc tốt cho bản thân mình!"

"Ca ca, đây chỉ là một con tiểu yêu mà thôi, hàng phục nó rất nhẹ nhàng, sau này ta cũng sẽ càng ngày càng cường đại lên, ngươi cứ yên tâm được rồi." Niếp Niếp ra vẻ thoải mái nói.

Tần Mạn Vân thì hai mắt kiên định, "Công tử, chúng ta không sợ nguy hiểm, chúng ta chác chắn có thể chiến thắng mọi nguy hiểm!"

Sương mù màu xám không rõ làm loạn thế gian, bọn họ nhất định phải tới đấu, tử đấu!

Chỉ có như vậy, bọn họ mới có thể bảo vệ Lý Niệm Phàm được tốt hơn!

Lý Niệm Phàm nhìn vào các nàng, cuối cùng vẫn không nói gì nữa.

Hắn giống như nhìn thấy được suy nghĩ của đám người Tần Mạn Vân, đó là cảm giác gánh nặng gánh vác sứ mệnh, cũng là để cho mình có một cái hoàn cảnh sinh sống yên bình.

Thiên địa một mảnh tối tăm mờ mịt, có yêu ma xuất thế, nếu như không phải bọn họ đi hàng yêu trừ ma, bản thân mình sao có thể có được hoàn cảnh cuộc sống thoải mái như thế này, chỉ sợ ăn bữa nay lo bữa mai đi.

Chỉ vì một giấc mơ ở đoạn thời gian trước đó của chính mình, bọn họ dứt khoát quyết định rời núi đi mạo hiểm, phần tâm ý này khiến Lý Niệm Phàm cảm động tới tột đỉnh.

"Ai nha, tỷ phu, chúng ta rất lợi hại a, ngươi cũng không cần phải lo lắng, yên tâm ở trong nhà hưởng phúc là được rồi."

Tiểu hồ ly cười hì hì một tiếng, lung lay cánh tay của Lý Niệm Phàm mà làm nũng.

"Được được được, các ngươi lợi hại nhất."

Lý Niệm Phàm thu hồi tâm trạng của mình, hắn không hy vọng để khoảng thời gian mọi người gặp nhau lại trở nên nặng nề, ra vẻ như không có việc gì nói: "Con thú thịt rừng này quả nhiên là cực phẩm, để cho ta mở rộng tầm mắt, thực sự là có lộc ăn a, ta phải suy nghĩ ăn như thế nào cho thật kỹ."

Hai mắt Long Nhi lập tức sáng lên, "Ừm ân, ta đã thèm nó cả một đoạn đường đi, đôi cánh kia ta muốn ăn thịt kho tàu!"

"Ta muốn ăn chân của nó, vị tê tê cay cay." Niếp Niếp cũng vội vàng nói.

Tư Đồ Thấm liếm môi một cái nói: "Cái đuôi của nó mang đi nướng chắc chắn sẽ rất ngon."

Đại hắc hào hứng lao tới bên cạnh Lý Niệm Phàm, nháy mắt ra hiệu nói: "Chủ nhân, ta cố ý nhìn qua, cây 'roi' của con yêu thú này rất bổ, nhướng lên, rán hay là làm thịt kho tàu đều không tệ, ngươi thế nhưng đừng có bỏ lỡ."

Lý Niệm Phàm dùng sức xoa bóp đầu chó của Đại Hắc, "Con chó này đúng là càng ngày càng dã, ta cảm thấy cần phải thêm một món ăn, gọi là thịt chó kho tàu!"

Dạy giỗ Đại Hắc một đợt, Lý Niệm Phàm chân thành nói: "Không phải các ngươi nói hàng phục con thịt thú rừng này còn có những người khác tham gia sao? Hay là đều mời tới, còn có Thần tiên ở Thiên Cung cũng đều mời tới, thịt rừng trước đó còn có rất nhiều, chúng ta cùng nhau ăn một bữa lẩu, vui vẻ một chút."

Niếp Niếp khẽ chau mày, "Ca ca, thật phải mời sao?"

Nàng ta có hơi không tình nguyện, bởi vì cân nhắc tới tình huống đặc thù của Lý Niệm Phàm, lại thêm xuất hiện rất nhiều kẻ phản bội ở kiếp trước để nàng ta căn bản không tin được người khác.

Nếu như có người nhân cơ hội tiếp cận gây chuyện với Lý Niệm Phàm thì làm sao bây giờ? Xem như trước kia là người tốt, nhưng lòng người dễ đổi, khó tránh khỏi sẽ thay đổi.

Cho nên lần này chỉ có bọn hắn trở về Tứ Hợp viện, người của Thiên Cung cũng đều rất thức thời, sẽ không tới một cách tùy tiện.

"Đương nhiên, Thiên Cung đều là những bằng hữu lâu năm của chúng ta, hơn nữa giúp đỡ chúng ta rất nhiều, cùng với các ngươi cùng nhau hàng yêu trừ ma, sao có thể quên người ta? Thái độ này của ngươi không đúng, phải học được thiện chí giúp người, cần biết làm phải đạo thì nhiều kẻ giúp, làm trái đạo thì ít kẻ giúp."

Lý Niệm Phàm không thể không vỗ vào đầu Niếp Niếp nói lời dạy bảo.

Thiện chí giúp người thế nhưng là ngươi ở thời đại trước cũng là bị người phản bội a ...

Niếp Niếp nhìn vào Lý Niệm Phàm không thể không muốn khóc, nàng ta nhất định phải diệt trừ đám kẻ phản bội kia!

"Tiểu Bạch, việc xử lý thịt rừng sống giao cho ngươi, tất cả dựa theo tiêu chuẩn nồi lẩu mà làm." Lý Niệm Phàm nói lời phân phó đối với Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch lập tức nói ngay: "Tuân mệnh chủ nhân thân yêu của ta."

Sau đó mài dao xoèn xoẹt đi về phía Tử Hắc Phệ Đạo long.

Sau đó, Niếp Niếp và Long Nhi thì đi tới Thiên Cung, truyền đạt ý tứ của Lý Niệm Phàm.

"Cái gì? Cao nhân muốn mời chúng ta đi ăn lẩu?!" Quân Quân đạo nhân kích động tới thân thể lắc một cái, lên tiếng kinh hô.

Dương Tiễn ngưng trọng nói: "Dưới loại tình huống này, cao nhân còn mời chúng ta cùng nhau ăn cơm, đây là tin tưởng cỡ nào a! Ta, ta ... ta chắc chắn sẽ không để cho hắn thất vọng!"

Tửu Đồ, Lực giả và Bất Tử giả ba người này cũng giật nảy cả mình.

Chỉ có bọn họ hiểu rõ trạng thái của Lý Niệm Phàm lúc này là gì, đây là đánh cược lần thứ hai, tuyệt đối không thể xuất hiện một chút sai lầm, ở kiếp trước đại đạo không tiếc mở Chúng Diệu Chi môn, bồi dưỡng ra rất nhiều cường giả lại trở thành kẻ phản bội, ở thời đại này rồi lại vào thời điểm nhạy cảm này mời người ăn lẩu, không sợ sẽ gặp phải kẻ phản bội lần nữa sao?

Nếu như người lòng máng ý đồ xấu đang lúc ăn cơm đột nhiên làm loạn với hắn, đánh vỡ trạng thái của hắn, thời đại này ... sẽ thất bại rất thảm!

Quá bất cẩn đi!

Bất Tử giả cảm thán nói: "Lần thứ hai quả nhiên là một bước đi nguy hiểm có chút bất đắc dĩ a, trạng thái 'Hắn' trở về rất không đúng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!