Đại đạo xuất hiện ở thời đại này là có hơi bất đắc dĩ.
Ở thời đại trước, không rõ làm loạn thế gian, kẻ phản bội lòng mang ý đồ xấu, dưới đủ loại nhân tốt bất lời, để đại đạo không thể không tự chém một đao, sau đó tiến hành kiếp thứ hai.
Tuy rằng 'Hắn' trở về nhưng đại biểu nguy hiểm cũng càng lớn.
Đại đạo vốn là vô hình vô chất, không có điểu bắt đầu cũng không có điểm kết thúc, nhưng kiếp thứ hai này hiển nhiên đã phá vỡ quy luật này, hơn nữa so với dòng sông năm tháng dài dằng dặc mà nói, đại đạo kiếp thứ hai mới chỉ ở vào giai đoạn sơ khai, không chứa nổi nửa điểm quấy rối, vì vậy giai đoạn này là giai đoạn nguy hiểm nhất, cần tránh mọi việc khác mới đúng, nhưng là, 'Hắn' thế mà đưa ra một bữa tiệc.
Cách làm này hơi không cẩn thận chính là vạn kiếp bất phục.
"Đại đạo vô tư vô tri, tự động vận chuyển, không biết tránh rủi ro, hóa ra đây mới là tình huống nguy hiểm nhất của kiếp thứ hai này.
Tửu Đồ thở dài, nhẹ nhàng uống một ngụm rượu, sau đó lại ngưng giọng nói: "Thật ra thì thời khắc đại đạo kiếp thứ nhất mất đi, chúng ta lòng có cảm xúc, biết kiếp thứ hai sẽ chỉ càng khó, chúng ta không biết đại đạo tại sao muốn như vậy, thứ duy nhất chúng ta có thể kiên định, chính là tự nhủ bản thân mình là người hộ đạo!"
Lực giả mở miệng nói: "Kẻ phản bội cũng được, không rõ cũng được, thời đại này, chúng ta ... sẽ thắng!"
Bất Tử giả khàn giọng nói: "Khi chúng ta chiến thắng, xin hãy để cho ta được chết một lần, đừng lại tới quấy rầy sự bình thản của ta."
"Ba vị, vậy chúng ta nên làm cái gì hay là còn lo lắng cái gì?" Quân Quân đạo nhân cũng biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, kinh hồn bạt vía mà hỏi.
Tửu Đồ nói ngay: "Cao nhân cũng đã nói như vậy rồi, chúng ta nếu như không đi ngược lại càng không tốt."
Lực giả nói: "Đi thì chắc chắn phải đi, nhưng phải sàng chọn một đợt cho thật kỹ, dốc hết khả năng để nguy hiểm hạ xuống mức thấp nhất."
Dương Tiễn khẽ gật đầu, đề nghị: "Cao nhân rất nhớ tình bạn cũ, hơn nữa thiện chí giúp người, chúng ta đều để lão bằng hữu tới, những người khác cũng đừng gọi, liên hoan giữa những lão bằng hữu, vậy cũng đã đủ náo nhiệt."
"Như vậy đúng là không tệ, bọn họ bồi tiếp cao nhân cùng nhau đi tới, cũng xem như là người ban đầu được đại đạo chọn trúng, chắc chắn sẽ không có vấn đề." Đám người Quân Quân đạo nhân lập tức biểu thị đồng ý.
Tửu Đồ lặng lẽ nhìn tất cả biểu hiện của đám người Quân Quân đạo nhân vào trong mắt, không thể không âm thầm gật đầu.
Đối mặt với lời mời của cao nhân, phản ứng đầu tiên của đám người này chính là suy nghĩ cho cao nhân mà không phải ham cơ duyên mà cao nhân ban cho, nói rõ tâm tính người hộ đạo thời đại này cũng không tệ lắm, sẽ không xuất hiện rất nhiều kẻ phản bội giống như thời đại trước.
Hôm sau, màn đêm hơi lạnh.
Tại sườn núi Lạc Tiên sơn mạch lại phát sáng lên.
Từng đóa hoa sen màu trắng nở rộ giống như hoa sen nở rộ dưới chân, những đóa hoa này tự mang ánh sáng, chiếu sáng khu vực này, tạo thành một vẻ đẹp như mộng, càng là có tiên khí hóa sương mù, từ từ bay lên.
Bởi vì là liên hoan, để ở trong Tứ Hợp viện thì quá chật chội, lựa chọn ở bên ngoài Tứ Hợp viện, rất có cảm giác cắm trại dã ngoại buổi tối.
Tất cả mọi người đều là tiên nhân, ngay cả lò bếp đều không cần, chỉ cần chuẩn bị thêm mấy cái nồi là được rồi.
Thịt bò và thịt lừa lần trước còn ăn chưa hết, cùng với Tử Hắc Phệ Đạo long lần này vừa mới mang về, tất cả được Tiểu Bạch dùng đao pháp tinh xảo sắt thành từng miếng, mỏng vừa phải, tỏa ra ánh sáng, trông có chút mê người.
Ngoài đó ra, còn có lưỡi bò, đuôi lừa, tim rồng vân vân, cũng được bày chỉnh tề, giống như ăn tiệc đứng vậy, các loại đồ ăn được bày ra ở xung quanh, mặc người chọn lựa.
Ngoài ăn ra, rượu, nước trái cây, hoa quả tự nhiên cái gì cần có đều có cả.
Khi thấy những nguyên liệu nấu ăn trước mặt này, nội tâm mọi người Thiên Cung đều phức tạp, gần như là tâm can loạn chiến.
Những đồ ăn trong này bất luận là loại nào đều có khí tức đại đạo vờn quanh, hơn nữa trên những miếng thịt kia không khỏi phát tán ra uy áp của cường giả, lại càng không cần phải nói trong đó còn có thịt của Tử Hắc Phệ Đạo long, trình độ xa xỉ của bữa liên hoan này, hoàn toàn không phải bọn họ có thể tưởng tượng, đi theo cao nhân quả nhiên là được ăn ngon uống say a.
Lý Niệm Phàm nhìn vào cảnh này, khóe miệng không thể không nở ra nụ cười tươi, việc bố trí địa điểm đã được hoàn thành bởi Tiểu Bạch, Đát Kỷ các nàng và mọi người của Thiên Cung hợp lực hoàn thành, thật sự đưa tiên cảnh tới cửa nhà mình.
Đồng thời, lần này hắn cũng nhìn thấy rất nhiều lão bằng hữu.
Lạc Hoàng, Lạc Thi Vũ, Cố Trường Thanh, Cố Uyên, Cố Tử Dao, Cố Tử Song, Diêu Mộng Cơ ...
Bọn họ đều đã trở thành Thiên binh Thiên tướng, giống như trước đó, họ tới chào hỏi Lý Niệm Phàm, để Lý Niệm Phảm vô cùng cảm khái, nhớ lại thời gian trước đây.
Đồng thời, Địa Phủ và Phật môn cũng đều có người tới, Lý Niệm Phàm nhìn thấy Mạnh Bà, Đầu Trâu Mặt Ngựa và Giới Si ...
Hắn không thể không mở miệng hỏi: "Lạc Hoàng, Lạc Tiên thành bây giờ sao rồi?"
Ban đầu, Lạc Tiên thành ở ngay dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch, nhưng từ sau khi thiên địa thay đổi lớn, địa thế mở rộng điên cuồng, tạo thành cục diện gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, để khoảng cách giữa hai nơi dài ra gấp mấy trăm lần, Lý Niệm Phàm cũng đã rất lâu không đi dạo tới Lạc Tiên thành.
Lạc Hoàng cười nói: "Nhận được sự quan tâm của Thánh Quân đại nhân, mọi chuyện ở Lạc Tiên thành đều tốt, con gái của Ngư lão bản kia cũng đã sắp thành tiên, Thiên Cung còn định cho đứng ở hàng Tiên ban đây này."
"Con gái của Ngư lão bản ... Tiểu Ngư Nhi sao?"
Lý Niệm Phàm nhớ lại một chút, không thể không cười nói: "Xem ra thiên phú tu luyện của nha đầu kia cũng không tệ lắm nha."
Hắn lại hỏi: "Đầu Ngựa, bây giờ canh Mạnh Bà ở Địa Phủ sao rồi?"
"Ha ha ha, vẫn như vậy, có thêm gia vị của Thánh Quân đại nhân, uống một bát còn muốn uống thêm bát nữa."
Mặt Ngựa và Đầu Trâu cùng nhau cười to, khiến trên mặt mọi người cũng đều nở ra nụ cười tươi.
Sau đó, Lý Niệm Phàm lại ôn lại chuyện cũ với đám người Cổ Thanh Vân, thi thoảng nhắc lại chuyện trước kia, trò chuyện vui vẻ.
"Chủ nhân, lẩu đã chuẩn bị xong." Lúc này, Tiểu Bạch đi tới nói.
"Được rồi, vậy thì chúng ta cùng nhau bắt đầu đi."
Theo Lý Niệm Phàm vung tay lên, tất cả mọi người đều hưng phấn lên, tốp năm tốp ba ngồi ở một bàn, thi nhau cầm bát đũa lên.
Không cần biết là nguyên liệu nấu ăn hai là gia vị, tất cả đều là hình thức tự phục vụ.
"Mùi tương ớt, ta thích ăn cay, múc một muôi."
"Uây, đây là loại nước sốt gì, ăn thử đi."
"Sốt mè ăn kèm với rau mùi, ăn rất ngon."
"Thịt bò cuốn, thịt lừa cuốn ta lấy một chút."
"Cải thảo cùng với rau xanh bỏ vào trong nồi lẩu ăn cũng rất ngon, lấy thêm chút."
. . .
Các vị thần tiên cầm bát đũa lên tràn đầy phấn khởi, chọn sốt mè, tương ớt, nướt sốt để chấm thịt bò vân vân đủ các loại gia vị, sau đó lại chọn đồ ăn muốn ăn, để đêm này trở nên vô cùng náo nhiệt.
"Thế mà còn có nhiều rượu ngon như vậy, phát đạt, thật phát đạt!"
Lực chú ý của Tửu Đồ toàn bộ đều bị rượu ngon thu hút, hận không thể trợn lồi tròng mắt ra, lập tức dán vào trên rượu, vừa uống vừa rót rượu vào trong hồ lô rượu của mình, cười tới miệng đều sắp ngoác tới mang tai.
Về phần người của Phật môn do Giới Si mang theo Đại Ma Vương và các đệ tử ngồi một mình một bàn, khác với những người khác cắn miếng thịt lớn uống hợp rượu thì trước mặt của bọn họ đều là một màu đồ ăn chay, ngay cả nước sốt cũng chỉ có sốt vừng, có thể nói là có hơi khổ a.
Trong miệng Đại Ma Vương nhai nuốt lấy một cọng rau xanh, nhìn thấy người khác đang nhét miếng thịt của Tử Hắc Phệ Đạo long vào trong miệng mà hâm mộ tới sắp khóc.