Tại sờn núi Lạc Tiên sơn mạch.
Từng luồng khói xanh bốc lên, mọi người đều quây quần xung quanh nồi lẩu bên cạnh, hào hứng gắp lấy đồ ăn, ăn tới quên cả đất trời.
Tiêu Thừa Phong gắp lấy một miếng thịt Tử Hắc Phệ Đạo long đang sôi sùng sục ở trong nồi, sau đó đưa vào trong miệng của mình, lập tức cảm thấy mồm miệng thơm ngát, ngay sau đó lại uống một ngụm rượu, nhắm mắt hưởng thụ cảm giác hạnh phúc.
"A -- "
Hắn phát ra một tiếng rên rỉ vui sướng, sau đó, chỉ cảm thấy trong ngực có một cỗ khí tức nóng bỏng đang lưu chuyển.
Khí tức đại đạo vô tận vờn quanh xung quanh người Tiêu Thừa Phong, đẩy cảnh giới của hắn lên cao hơn.
Khí tức của hắn đang tăng cường nhanh chóng!
Tuy rằng hắn vốn chỉ cách Chí Cường giả một chút mà thôi, nhưng một bước này giống như hào trời vậy, không có dấu vết để tìm kiếm, không có đầu mối, nhìn như chỉ kém một chút nhưng thực ra chênh lệch chín mươi chín tầng.
Mà vào lúc này hắn đang nhanh chóng giẫm vào tầng thứ hai, tầng thứ ba, tầng thứ tư ...
"Ông!"
Đồ ăn và rượu hắn vừa mới ăn vào, tất cả đều biến thành nội tình của hắn, làm trợ lực cho hắn, thúc giục hắn leo lên, trong dạ dày của hắn còn là có một đám hỏa diễm dập mãi không tắt, đang phát tán ra lực lượng.
Tất cả tu sĩ xung quanh đều cảm nhận được trạng thái của Tiêu Thừa Phong, thi nhau lộ ra vẻ kinh dị.
Ánh mắt Quân Quân đạo nhân ngưng tụ lại, "Chí Cường, Tiêu đạo hữu cuối cùng sắp đột phá Chí Cường rồi!"
"Có thể thành công không? Thế giới này địa đạo chưa hoàn toàn trọn vẹn, con đường đi tới Chí Cường bị chặt đứt, căn bản không đường có thể đi, còn có thể tạo ra Chí Cường mới nữa sao?"
Dương Tiễn nhíu mày lại, hoài nghi không thôi.
Hắn có thể cảm nhận được khí tức của Tiêu Thừa Phong rất không ổn định, có xu thế tăng cao, nhưng là sau đó thì bị đè ép xuống, hiển nhiên là bị áp chế bởi cực hạn của thế giới này.
Giống như lúc của Tiểu hồ ly, cảnh giới vừa mới xông phá tới Chí Cường, sau đó thì lại rơi xuống, nếu không phải cao nhân tương trợ thì căn bản đứng không vững ở Chí Cường.
"Nơi này không giống, nơi này chính là chỗ của cao nhân a!"
Tửu Đồ mỉm cười, nói ra lời nói thâm sâu.
Lực giả tiếp lời nói: "Không sai, đại đạo tuy rằng không trọn vẹn, nhưng cũng không bao gồm cả nơi này, nơi này chính là chỗ của đại đạo, là điểm cuối cùng của đại đạo, nơi quy tụ, phàm là nơi cao nhân bao phủ, đâu có thể nào nói là cực hạn!"
Giống như chứng minh lời của bọn họ, khí tức của Tiêu Thừa Phong vào thời khắc này ầm ầm vọt tới đỉnh phong, đồng thời không có tiếp tục hạ xuống!
Chí Cường!
Thêm một Chí Cường giả sinh ra!
Trong lòng tất cả tu sĩ đều mang cảm giác, phát giác được toàn bộ thiên địa đều theo đó mà sinh ra biến hóa, vốn nên có dị tượng vô tận, nhưng bởi vì nơi này là chỗ của cao nhân cho nên dị tượng tự động che giấu.
Tiêu Thừa Phong đột nhiên mở mắt, hắn không nghĩ tới chính mình có thể bước qua một bước quan trọng này, lại là dựa vào một bữa lẩu mà đột phá, tuy nhiên cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Trong bữa liên hoan này có thịt của Tử Hắc Phệ Dạo long, con yêu thú này thế nhưng là tồn tại Chí Cường cảnh đỉnh cao, còn có các món ngon và rượu ngon cao nhân chuẩn bị, xem như một con lợn ăn vào cũng sẽ lập tức lập địa thành Thánh nhân, đánh vỡ gông cùm xiềng xích cuối cùng của hắn hoàn toàn không thành vấn đề.
Miệng Tiêu Thừa Phong hình thành chữ 'V', nếu như không phải cân nhắc tới cao nhân đang ở ngay bên cạnh, hắn tuyệt đối sẽ ngửa mặt lên trời mà cười ha ha, có trời mới biết hắn vì nhịn cười to mà bỏ ra lực lượng lớn tới cỡ nào.
"Thế mà thật trở thành Chí Cường rồi?!"
Ba con mắt của Dương Tiễn đều hận không thể trừng lồi ra ngoài, đột nhiên cảm thấy ước ao ghen tị.
Hắn lập tức không nói hai lời, cũng không đoái hoài tới hình tượng nữa, liều mạng đút đầy thức ăn vào miệng rồi rót đầy rượu vào miệng, lần liên hoan này rõ ràng là cao nhân mang tới cho bọn họ một cái cơ hội, liệu có thể đột phá hay không là ở vào lúc này!
Những người khác hiển nhiên cũng đều ý thức được điểm này, hành vi chuyện trò vui vẻ lập tức giảm, từng tên đột nhiên hóa thành hổ đói.
Mà ngay cả Niếp Niếp các nàng cũng không ngoại lệ, dù sao các nàng cũng đều kẹt ở bình cảnh Chí Cường giả này, tạo hóa như thế này quyết không thể bỏ lỡ!
"Ông!"
"Ông!"
"Ông!"
Mảnh thiên địa này, không gian bắt đầu liên tục chấn động.
Trong cơ thể mọi người đều có lực lượng cuộn trào lên, khí tức như sóng lớn tiếp nối, cũng chỉ có Lạc Tiên sơn mạch mới có thể chịu nổi, nếu như đặt ở chỗ nào bên ngoài, chỉ sợ trạng thái của bọn họ sẽ để cho thiên địa vỡ nứt, dị tượng rung động thế gian!
Bước vào hàng ngũ Chí Cường là rất khó, mà người dưới Chí Cường thì liên tiếp đột phá!
Diêu Mộng Cơ, Cố Trường Thanh, Cố Uyên, Hắc Bạch Vô Thường ... bọn họ đột phá nhiều lần, linh khí gần như muốn làm thân thể bọn họ căng nổ, đầu óc càng là một mảnh không minh, chính mình cũng không cách nào tỉnh lại trong đốn ngộ, thực lực một lần từ cảnh giới Kim Tiên đi thẳng tới Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhất bộ!
Bọn họ cảm động đến muốn khóc.
Đây là cao nhân đang ban cho bọn họ những lão bằng hữu này phúc lợi a, thật là quá chiếu cố bọn họ!
Đối mặt với mối nguy của thiên địa, bọn họ tuy rằng sớm đã quen biết cao nhân, nhưng vì quá ít lần tới gặp cao nhân nên sự trưởng thành là có hạn, ở bên trong mối nguy này ngay cả con kiến hôi cũng không được tính, bữa liên hoan này, cuối cùng để cho bọn họ hơi có một chút sức tự vệ.
Mà cuoosic ùng có thể bước vào hàng ngũ Chí Cường, ngoài Tiêu Thừa Phong ra còn có Dương Tiễn, Niếp Niếp, Long Nhi, Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân, bọn họ đều có cơ sở không tầm thường, lúc này mới có thể đột phá, đám người Quân Quân đạo nhân chung quy là còn kém một chút, lấy sự tiếc nuối đến hóa bi thương tiếp tục ăn uống một cách điên cuồng.
Lý Niệm Phàm ngồi cùng một chỗ với Đát Kỷ và Hỏa Phượng, nhìn thấy mọi người ăn như hổ đói, khóe miệng không thể không nở ra nụ cười mỉm, đây là sự khẳng định lớn nhất đối với hắn.
Tiêu Thừa Phong thì giơ ly rượu lên, cao giọng nói: "Cảm tạ Thánh Quân đại nhân chiêu đãi, để chúng ta cùng nhau mời Thánh Quân đại nhân."
Lập tức, tất cả mọi người thả hết bát đũa xuống, nhanh chóng giơ chén rượu lên, "Mời Thánh Quân đại nhân."
"Mọi người thực sự là quá khách khí, là ta nên mời các ngươi mới đúng, các ngươi bảo vệ sự hòa bình của thế giới này, mà ta cũng chỉ có thể có khả năng làm đủ loại cơm rau dưa cho các ngươi mà thôi."
Lý Niệm Phàm nói ra lời nói phát ra từ nội tâm.
Nào có cái gì là khoảng thời gian bình yên, chẳng qua là có người đang gánh vác cho.
Hắn hiểu rõ, cuộc sống yên ổn của chính mình chính là do đám người này mang tới, hơn nữa, hắn phát hiện thiên địa gần đây tối tăm, Niếp Niếp và Long Nhi các nàng cũng đang bận rộn, hiển nhiên là có chuyện không tốt xảy ra, vẫn như cũ là đám người này đứng lên chiến đấu, đây cũng là nguyên nhân khởi xuống bữa liên hoan ngày hôm nay.
Bản thân mình không có năng lực trừ ma vệ đạo, chỉ có thể ở hậu phương nấu ra các loại món ăn ngon cho những anh hùng này.
Dương Tiễn lập tức nghiêm túc nói giọng có lực: "Thánh Quân đại nhân không nên nói như vậy, đây đều là chuyện chúng ta phải làm, yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ cẩn thận thế giới này!"
Tửu Đồ uống một ngụm rượu lớn, cất cao giọng nói: "Không sai, cho dù tai họa xuất hiện, chúng ta chắc chắn sẽ đứng ở trước thương sinh, trấn áp không rõ, không hổ thẹn với đạo tâm"
"Thừa Phong ngự kiếm tới, trà ma trong thiên địa! Không phải cao thượng tới cỡ nào, Tiêu Thừa Phong ta chính là lấy đó làm niềm vui mà thôi!"
Tiêu Thừa Phong cười ha ha một tiếng, mở miệng nói.
Đám người Quân Quân đạo nhân thì trăm miệng một lời: "Chúng ta cũng giống như vậy."
Ánh mắt của bọn họ đều kiên định, khí thế thẳng tiến không lùi.
Lần này, Lý Niệm Phàm là cảm động thật, đám người tu luyện này hoàn toàn xứng đáng với hai chữ tiên nhân, vận khí của mình xem như không tệ, trong năm tháng qua gặp phải cơ bản đều là người tu tiên có phẩm đức cao thượng.