"Thật ... thật mạnh!"
Chúng Diệu Chi môn xuất hiện đã quy tụ một số lượng lớn các tu sĩ tới đây.
Không cần biết là tu sĩ bình thường hay là tu sĩ nhiễm sương mù màu xám, đều bị đại chiến giữa các Chí Cường làm cho rung động.
"Ta nhận ra người kia, hắn là Tiêu Thừa Phong, trong thế giới tu tiên luôn có truyền thuyết của hắn, không phải chỉ là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Nhị bộ sao? Làm sao lại có thể đạt tới Chí Cường rồi?!"
"Ta cũng biết hắn, nhưng là ta nghe nói hắn đã là Đại Đạo Chí Tôn Đệ Tam bộ."
"Tin tức của các ngươi quá lạc hậu rồi, trước đó không lâu Đại Đạo Đan các bị hủy diệt có quan hệ với hắn, hắn sớm đã là Đại Đạo Chúa Tể."
"Tu vi của hắn ... đến tột cùng là làm sao lại tăng lên nhanh như vậy?!"
Mọi người càng trò chuyện thì càng kinh hãi, cảm thấy rung động.
Tiêu Thừa Phong kẻ này thật đáng sợ, mỗi lần xuất hiện để trang bức thì thực lực đều cao hơn rất nhiều so với trước đó, bây giờ thì càng đã trở thành Chí Cường, má nó thật không hợp thói thường!
Đây chính là Chí Cường giả a, hắn là dựa vào cái gì mà có thể đạt tới trong thời gian ngắn như vậy?
"Không hổ là Bức vương a!" Vô số người chỉ có thể cảm thán ở trong lòng.
"Không chỉ là Tiêu Thừa Phong, toàn bộ người của Thiên Cung làm sao cũng xuất hiện nhiều cường giả như vậy?!"
"Thiên binh Thiên tương thật là đáng sợ, bọn họ tới từ Cấm Khu Thượng Cổ, nơi đó chắc chắn ẩn chứa bí mật kinh người."
"Khó trách thế lực tiến về Cấm Khu Thượng Cổ thì đều không chiếm được lợi ích nào, Thiên Cung quá thần bí."
"Có thể chống lại không rõ thì cũng chỉ có bọn họ."
Tu sĩ xung quanh vừa mừng vừa sợ, bọn họ được Chúng Diệu Chi môn thu hút tới đây, nhưng lại bị quái lông trắng ngăn cản, tử chiến với quái lông trắng, căn bản không chiếm được lợi ích, càng không cần phải nói ngoài quái lông trắng ra còn có quái lông đỏ, lông đỏ Chí Cường thực lực quá cường đại, bọn họ ngay cả dũng khí đối mặt cũng không có, vốn chỉ muốn lui lại để giữ mạng sống.
Nhưng Thiên Cung xuất hiện lại mang tới hy vọng cho bọn họ.
Quái lông đổ sắp bị trấn áp!
"Hây!"
Lực giả ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng quát lớn, lực lượng đại đạo Chí Cường khiến thiên địa đều chấn động một cái, giữ lấy một con quái lông đỏ bằng cả hai tay, sau đó dùng sức xé ra!
"Xoạc!"
Quái lông đỏ kia lập tức bị xé ra thành hai mảnh, sương mù màu xám trong cơ thể của nó tuôn ra, gần như muốn ngưng thành thực thể, huyễn hóa ra một cái mặt quỷ to lớn đột nhiên cắn xé về phía Lực giả mà đi!
Lực giả hừ lạnh một tiếng, giơ nắm tay lên, một quyền đánh tan sương mù màu xám không rõ.
Tuy nhiên đúng lúc này, một cỗ lực lượng kinh thế hãi tục ầm ầm trấn áp mà tới, một bàn tay màu đen khổng lồ lao thẳng về phía Lực giả.
Lực lượng này kinh khủng như vậy, lại là ở lúc Lực giả vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức khiến nhục thân Lực giả lập tức vỡ nát, hóa thành bụi bặm.
Phải biết, Lực giả lấy Lực chi đạo mà thành tựu Chí Cường, nhục thân cực kỳ đáng sợ, hơn nữa thực lực của hắn vốn cũng bất phàm, còn vừa mới tham gia liên hoan của Lý Niệm Phàm, thực lực tăng lên không ít, xem như ở trong bất ngờ không đề phòng, cũng không thể yếu ớt như vậy.
Nhưng ở dưới một chưởng này lại ngay cả một chốc một lát cũng không chống đỡ được.
Bàn tay khổng lồ màu đen kia tiếp tục quét ngang, muốn xóa đi ấn ký sinh mệnh của Lực giả!
"Tửu Tiên kiếm, Loạn vũ!"
"Bất Tử Ấn ký!"
Tửu Đồ và Bất Tử giả phản ứng lại trước nhất, lập tức thi triển ra thần thông cường đại của chính mình chém về phía bàn tay khổng lồ màu đen kia.
Vô số Tửu kiếm bay múa trong không trung, như hoa trên trời, tuyệt thế nguy hiểm, ngăn cản bàn tay khổng lồ.
Ấn ký của Bất Tử giả thì lập tức bao phủ trên ấn ký sinh mệnh của Lực giả, hóa thành thủ hộ Chí Cường, thủ hộ bất diệt.
"Nhất Kiếm Loạn đạo!"
"Đại Đạo Pháp Tướng!"
Tiêu Thừa Phong và Dương Tiễn cũng lập tức xuất thủ, thi triển ra thần thông của mình đánh về phía bàn tay khổng lồ kia.
"Ầm!"
Thân thể mọi người hơi chấn động một cái, bàn tay khổng lồ kia tiêu tán trong thiên địa.
"Thượng Thiên Nhập Địa, mình ta vô địch!"
Lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên trong thiên địa, giống như âm thanh của đại đạo, giống như tiếng thì thầm của thiên địa, làm cho tất cả mọi người đều không kìm lòng được mà sinh ra ý định quỳ xuống.
Một thân ảnh đi tới trong thiên địa, thân hình khôi ngô cao lớn, mày kiếm mắt sáng, tóc dài như thác nước, khí thế ầm vang, chính là Vô Địch giả!
Sự xuất hiện của hắn, vượt trên khí thế Chí Cường giả, giống như áo đảo trên Chí Cường, ở trên Chí Cường mở ra một cái cảnh giới hoàn toàn mới.
"Ta nhổ vào! Ngươi vô địch cái rắm, chỉ là một tiểu nhân thích đánh lén, hơn nữa còn sinh ra phản nghịch, tham sống sợ chết, ngươi vô sỉ tới vô địch mới đúng!"
Ấn ý kinh mệnh của Lực giả lóe lên, lúc này mới ngưng tụ ra nhục thân, lập tức chỉ vào Vô Địch giả mà chửi ầm lên.
"Vô địch chính là thực lực, những thứ khác tất cả đều chỉ là vì để cho thực lực của ta vô địch, loại người như ngươi không hiểu."
Vô Địch giả giống như nhìn ra mọi thứ, bình tĩnh mở miệng.
Tiêu Thừa Phong kinh ngạc nói: "Ta vẫn là lần đầu tiên thấy một kẻ không biết xấu hổ như vậy."
Vô Địch giả bước ra mấy bước nhẹ nhàng, cũng đứng ở trước Chúng Diệu Chi môn, có điều hắn cũng không có lập tức đi vào mà là quay người nhìn về phía đám người Tửu Đồ.
"Người chết thì không cần thiết phải tiến vào Chúng Diệu Chi môn!"
Hắn thầm nói.
Sau đó nhấc tay phải lên, nắm tay lại, đánh ra một quyền về phía đám người Tiêu Thừa Phong!
Thiên địa đều im lặng!
Gió dừng thổi mây ngừng trôi, không gian đông cứng lại!
Một quyền này ẩn chứa ý chí vô địch, để tất cả mọi thứ đều phải quỳ xuống không dám chống lại.
Một quyền này muốn cường thế tiêu diệt đám người Tửu Đồ, không thể trái nghịch!
Sau lưng Tửu Đồ, hồ lô rượu xoay tròn điên cuồng, Lực giả há mồm gào thét, chật vật vung ra một quyền, xung quanh Bất Tử giả, hai khí xám trắng sinh tử vờn quanh, trước mặt Tiêu Thừa Phong, Dung Thiên kiếm rung động kịch liệt phát ra tiếng kêu khẽ, trước người Dương Tiễn, Pháp Tướng quỳ một chân trên đất, hóa thành lực lượng thủ hộ.
Vô Địch giả tuy rằng vô sỉ, nhưng thực lực của hắn quả thực có thể làm nổi hai chữ vô địch, bắt đầu từ thời đại trước, hắn cũng chỉ ở bên dưới Sở Cuồng Nhân và đại đạo.
Hắn là thực sự đáng sợ, đi trên con đường vô địch, trong tất cả những đại đạo khác, ai dám xưng vô địch?
Ở dưới uy thế vô địch này, đại đạo của đám người Tửu Đồ ngay cả vận chuyển cũng trở nên khó khăn.
"Khanh khanh khanh!"
Đột nhiên.
Một tiếng đàn truyền tới từ đằng xa.
Lúc đầu rất nhỏ, nhưng lại ẩn chứa một loại ma lực nào đó, thanh âm nhanh chóng phóng lớn, tới mức cuối cùng khiến màng nhĩ đều phình lên đau nhức.
Tiếng đàn này vô cùng bá đạo, không biết truyền tới từ chỗ nào nhưng lại làm cho lông tơ của tất cả mọi người dựng đứng lên.
Chẳng mấy chốc, mọi người thấy được cảnh tượng kinh thế hãi tục.
Bọn họ thấy được thanh âm, đó là một cỗ thanh âm dập dờn ở trong thiên địa, như là sợi tơ tạo thành gợn sóng, một đợt rồi lại một đợt lao về phía một quyền kia của Vô Địch giả.
Ngay sau đó, lại có một cỗ khí tức nóng rực từ một khu vực khác bắn tới, mang theo ánh sáng đỏ đầy trời, kinh thiên động địa.
Đó là một mũi tên, đang đối mặt bắn về phía quyền kia của Vô Địch giả.
"Bọn họ... Tới rồi sao?"
Con mắt của Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong đồng thời sáng lên, khóe miệng nhếch lên ý cười, cười lên như điên một tiếng, khí thế cao hơn một tầng.
"Ầm!"
Xu thế vô địch của Vô Địch giả lập tức bị phá ra, một quyền kinh thế hãi tục kia tiêu tán thành vô hình.
Nhưng là.
Sắc mặt của Vô Địch giả vẫn không thay đổi, một quyền không đủ vậy thì hai quyền, ba quyền.
Giống như một người sẽ không tức giận bởi hắn không thể trong một lần giết chết con kiến, bởi vì hắn có thể có lần thứ hai, lần thứ ba, căn bản không cần để ở trong lòng.
Chân trời xa xa, đám người Tần Mạn Vân chậm rãi hiện ra thân hình.