Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1357: CHƯƠNG 1357: CỔ YÊU LẠI TỚI

"Lại ... lại là Chí Cường giả? Nhiều như vậy ..."

"Hình như cũng tới từ Cấm Khu Thượng Cổ!"

"Thế ... thế mà còn có một con chó?"

Mọi người xung quanh đều mở to hai mắt mà nhìn, thở mạnh cũng không dám.

Tần Mạn Vân, Tư Đồ Thấm, Tiểu hồ ly, Niếp Niếp, Long Nhi và Đại Hắc cùng nhau bước chân mà tới.

"Hô ---"

Nhìn thấy đám người Tần Mạn Vân, Tửu Đồ cũng không thể không thở phào nhẹ nhõm.

Vô Địch giả mang tới áp lực quả thực là lớn đối với người, nhất là cỗ xu thế vô địch kia, ép tới không thở nổi, hiện tại tiếp viện đã tới, cũng có thể có lực đánh một trận.

"Bồi dưỡng các ngươi những người hộ đạo này, đại đạo cũng tốn không ít tâm tư đi, thậm chí còn mở Chúng Diệu Chi môn ra cho các ngươi, nếu như giết chết hết tất cả các ngươi, vị kia chắc chắn sẽ rất đau lòng đi."

Vô Địch giả mở miệng cười lạnh, vừa nói xong, hắn lại đưa tay lần nữa, nắm tay lại!

Vào lúc này nhật nguyệt ảm đạm, thiên địa giống như cũng biến mất ở tầm mắt của mọi người, trong mắt mọi người đều chỉ còn lại là một quyền này của Vô Địch giả, trên nắm tay lóe ra ánh sáng đen nhánh, thôn phệ mọi điểm sáng trên thế gian.

Rất rõ ràng, một quyền này của hắn so với quyền trước đó phải cường đại hơn rất rất nhiều, nếu như một quyền công kích vừa rồi kia là đòn công kích bình thường, vậy một quyền này đã bổ sung thần thông, không thể so sánh nổi.

Hắn lại muốn lấy sức một mình, độc chiến đám người Tửu Đồ và Tần Mạn Vân!

"Khanh khanh khanh!"

Trong tay Tần Mạn Vân, tiếng đàn càng gấp rút hơn, trong khoảng không tràn đầy khí tức giết chóc.

Những người khác cũng đều bày thế trận chờ quân địch.

Thiên địa yên tĩnh tới cực điểm.

Ngay vào thời khắc đại chiến đỉnh cao của Chí Cường sắp bộc phát, một giọng nói rất không phù hợp truyền tới từ đằng xa.

"Vô Địch giả, Vô Địch giả ngươi ở chỗ nào? Đừng chạy a!"

"Ngươi tin tưởng ta, ta thật không khống chế nổi chính mình."

"Ai nha, nhìn thấy ngươi rồi, ta lại tới rồi đây."

Giọng nói này rất hèn mọn, làm cho bầu không khí giết chóc lập tức biết mất không còn, theo tiếng nhìn lại, rất nhiều người nhịn không nhịn được lập tức che miệng ói ra, không ói ra được thì cũng là sắc mặt cổ quái, cố gắng chịu đựng.

"Ọe ---- đây là cái thứ quỷ gì vậy, sao có thể xấu tới như thế chứ?!"

"Cảm giác giống như được lão thiên thuận tay hợp lại mà thành sản phẩm chưa hoàn thiện, xấu tới không đành lòng nhìn thẳng vào."

"Nếu không phải nhìn thấy tận mắt, thật không dám tin tưởng trên thế gian này lại có sinh vật xấu xí tới như vậy."

...

Mọi người thi nhau sợ hãi thán phục, giọng điệu run rẩy.

Sau đó, cảnh tượng làm cho tất cả mọi người càng rung động hơn xảy ra.

Chỉ thấy, sinh vật xấu xí kia lao thẳng tới Vô Địch giả, nhào một cái vào trên người Vô Địch giả, sau đó như là là bạch tuộc quấn chặt lấy, há mồm cắn vào trên vai của Vô Địch giả.

Trong miệng còn lẩm bẩm ư ử, "Ngươi quá xấu rồi, ngươi dùng bạo lực với ta rồi phong ấn người ta lại, tự mình chạy ra ngoài, ta còn thật vất vả mới chạy tới đây này."

"Ọe!"

Lời này vừa nói ra, người nôn mửa lập tức càng nhiều hơn.

Từng người nhìn về phía Vô Địch giả đều kinh động như gặp thiên nhân.

Vô địch.

Quả nhiên rất vô địch a.

Ngay cả loại sinh vật này cũng có thể hạ thủ được.

Đáng sợ!

Không nghĩ tới Vô Địch giả có khí thế to lớn thế này hóa ra lại là như vậy ...

"Cổ Yêu, ngươi đang tìm cái chết!"

Khuôn mặt Vô Địch giả biến thành màu gan heo, lửa giận gần như muốn thôn phệ hắn.

Hắn xuất hiện ở đây cường đại tới mức nào, lúc này lại buồn cười tới cỡ nào, danh tiếng đang ở trên sườn dốc của sự sụp đổ, chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này cũng đừng nghĩ tới việc trang bức.

Lúc này hắn chỉ có một suy nghĩ.

Chết!

Tất cả mọi người ở đây đều phải chết!

Không để lại người sống.

Không phải vậy thì chính là cái chết của mình.

Hắn ấp ủ một quyền kèm theo sự phẫn nộ của hắn đánh thẳng vào trên ngực Cổ Yêu!

"Ầm!"

Cổ Yêu lập tức biến thành một đạo lưu tinh, lấy một loại tốc độ không cách nào tưởng tượng được bắn bay ra ngoài, đảo mắt cái tiêu tán ở chân trời.

Một kích này, tất cả mọi người cảm thấy Cổ Yêu chắc chắn chính là được yên nghỉ rồi.

Tuy nhiên chẳng bao lâu sau, giọng nói hèn mọn kia lại truyền tới lần nữa.

"Vô Địch giả, ta biết ngươi không nỡ giết chết ta, người ta lại tới rồi đây nè."

Thân hình Cổ Yêu biến thành một luồng sáng, lại xuất hiện trong tầm mắt của mọi người lần nữa.

Nó không thể khống chế thân thể của mình, bây giờ đã tiếp nhận được sự thật này, trực tiếp bày nát, làm Vô Địch giả ghê tởm bây giờ đã trở thành thú vui của nó ...

Vô Địch giả thay đổi sắc mặt, không dám chậm trễ, lập tức quay đầu bước vào Chúng Diệu Chi môn.

Hắn rất muốn khóc, nghĩ tới hắn đường đường là Vô Địch giả, oai phong lẫm liệt, bức khí chói mắt, bên người lại có thêm một vật trang sức hôi thối vô cùng, đánh không chết, ném không đi, quá con mẹ nhà nó thảm rồi.

"Đừng chạy a, ta tới rồi!" Cổ yêu vừa hô hào vừa theo sát đắng sau bước vào Chúng Diệu Chi môn.

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn vào cảnh tượng này, đường đường là Vô Địch giả thấy mà lại mang cảm giác chạy trối chết ...

"Thứ ... thứ kia ta hình như từng gặp, gọi là Cổ Yêu."

Dương Tiễn choáng váng một lúc, mở miệng nói.

Hắn nhớ tới, là từng gặp được ở trên chiến trường trung tâm thời đại trước, hơn nữa nếu như không đoán sai, chính là cao nhân dùng thức ăn thừa của mọi người để nó ngưng tụ thành nhục thân.

Hai mắt Tiêu Thừa Phong cũng sáng lên, "Không sai, ta cũng nhớ ra rồi, cao nhân quá thần kỳ, thế mà tạo ra tồn tại bực này, ngay cả Vô Địch giả cũng đánh không chết nó."

"Những gì cao nhân làm quả nhiên đều đang bố cục rất sâu, chỉ thức ăn thừa đã khiến cho Vô Địch giả phải sứt đầu mẻ trán."

Quân Quân đạo nhân sợ hãi mở miệng than, một thân nhẹ nhõm.

Vốn bọn họ còn tưởng rằng phải liều mạng đánh một trận với Vô Địch giả a, tuy rằng bên bọn họ nhiều người, nhưng xu thế vô địch của Vô Địch giả quả thực đáng sợ, loại cường đại này không phải thực lực là có thể bù đắp, nếu để bọn họ tiến vào Chúng Diệu Chi ngôn đốn ngộ, nói không chừng còn có thể vượt qua Vô Địch giả!

"Vô Địch giả sinh ra đã có Ngộ Đạo Thần cốt, thiên phú vô song, quét ngang vô địch một thời đại, lại mượn nhờ tạo hóa trong Chúng Diệu Chi môn ở thời đại trước, lập tức một bước lên thời, trở thành người thứ ba lúc đó, bây giờ lại tiến vào Chúng Diệu Chi môn lần thứ hai, thực lực chắc chắn có thể tăng thêm một bước, chúng ta cũng tranh thủ thời gian đi vào đi!"

Tửu Đồ nghiêm túc mở miệng nói.

Mọi người đều biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, thu liễm nụ cười trên mặt, khẽ gật đầu.

Sau đó, bọn họ nhanh chóng trấn áp quái lông đổ, tiến vào Chúng Diệu Chi môn.

Vừa tiến vào Chúng Diệu Chi môn, bọn họ lập tức cảm thấy thân thể chợt nhẹ, pháp lực toàn thân giống như hóa thành dòng nước đang chảy nhẹ nhàng trong cơ thể, mặc dù không biến mất, nhưng lại tự phát trong yên lặng, không có được tính công kích.

Giống như thể đi vào phương thế giới này, pháp lực đều không có ý tứ bạo ngược, lựa chọn yên tĩnh lại.

Không thể đấu pháp ở chỗ này.

Theo pháp lực yên tĩnh lại còn có nội tâm của mọi người, giương mắt nhìn lại, bọn họ lúc này mới phát hiện, thân thể của chính mình vậy mà ở trên một bầu trời sao (mảnh tinh không)

Vô số ánh sao (tinh quang) lấp lánh ở phía xa, điểm xuyết mảnh vũ trụ này, mà ở bên dưới bầu trời sao thì có từng nấc bậc thang, tổng cộng có tới bốn mươi chín bậc, nơi cao nhất nổi thẳng đến bầu trời sao.

Có rất nhiều tu sĩ đến trước, bọn họ đều leo lên bậc thang, nhưng đa số đều có tốc độ cực kỳ chậm chạp, thậm chí còn đứng nguyên tại chỗ.

"Đại đạo ngũ thập, thiên diễn tứ cửu, độn khứ kỳ nhất, biến số vạn thiên! Cho nên nơi này có tổng cộng bốn mươi chín bậc thang, càng đi lên cao thì đại đạo càng thâm ảo, nếu như không cách nào ngộ ra mà cưỡng ép leo lên, đạo tâm sẽ không chịu nổi mà lập tức tan vỡ.

Tửu Đồ nghiêm túc mở miệng nói, "Cho nên tất cả mọi người nhất định phải lượng sức mà đi."

Đây cũng có thể so với một học sinh tiểu học nhất định muốn đi làm đề thi đại học, không chỉ không tốt chút nào mà còn sẽ bị đả kích lớn, từ đó nghi ngờ cuộc sống dẫn tới đạo tâm sụp đổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!