Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1363: CHƯƠNG 1363: LẦN LƯỢT VÀO CHÍ CƯỜNG

Bên trong Chúng Diệu Chi môn.

Một cỗ khí tức đại đạo như mây như khói, vờn quanh không dứt, lớp lớp pháp lực càng là thi thoảng nổ lên, khí thế kinh người.

Tu sĩ leo lên cầu thang đột phá liên tiếp.

Quân Quân đạo nhân đứng ở trên bậc thang thứ hai mươi lăm, sắc mặt hơi đỏ lên, trong mắt lóe lên trí tuệ, vươn tay ra, một quyển sách do đại đạo huyễn hóa mà thành, sau đó được hắn đọc.

Hắn đọc rất cẩn thận, một cỗ lực lượng đại đạo vờn quanh ở xung quanh hắn, diễn hóa ra dị tượng.

Thi thoảng Quân Quân nhắm mắt lại, thi thoảng lại tiếp tục vùi đầu vào trong sách, cứ được một đoạn thời gian như là đốn ngộ hiểu ra gì đó thì trên mặt hắn sẽ lộ ra vẻ đột nhiên hiểu ra, vuốt râu gật đầu.

Ngay vào lúc đó, một cỗ khí tức cường đại bộc phát ầm ầm ra từ trong cơ thể của hắn, kinh thiên động địa, xem như ở bên trong Chúng Diệu Chi môn cũng dẫn tới đại đạo cộng minh, thanh thế to lớn.

"Đây là ... đột phá? Còn là đột phá tới Chí Cường?!"

"Là ai cường đại như vậy? Đây chính là Chí Cường a!"

"Là lão giả của Thiên Cung kia, vãi nồi, đám người Thiên Cung kia cũng quá cường, lại có thêm một Chí Cường."

"Đại Đạo Chú Tể có thể đứng ở tầng thứ hai mươi lăm giống như tất cả đều là người của Thiên Cung ..."

"Đám người này đến cùng là tu luyện như thế nào?"

...

Cảnh tượng này hấp dẫn toàn bộ ánh mắt mọi người ở bên trong Chúng Diệu Chi môn.

Đột phá cảnh giới Chí Cường, ngay cả đại đạo cũng phải cộng minh, bởi vì đây là cảnh giới chí cao dưới đại đạo, là điểm cuối cùng của tu tiên, là cảnh giới đỉnh phóng đứng ở trên chúng sinh!

Cuối cùng, khí tức trên người Quân Quân đạo nhân đã đạt tới đỉnh phong, vô số lực lượng đại đạo hình thành một cái vòng xoáy rót vào trong cơ thể của hắn, để hắn đứng vững ở cảnh giới Chí Cường, vào lúc này, Quân Quân đạo nhân vuốt chòm râu, nở ra nụ cười tươi.

Có điều, Quân Quân đạo nhân mới vừa đột phá, lại có một cỗ khí tức khác bùng lên, làm cho tất cả mọi người đều cuồng loạn trong lòng.

Chí là Nữ Oa nương nương.

Quanh thân nàng lập lòe ánh sáng thánh khiết, đằng sau huyễn hóa ra hị tượng thân người đuôi rắn, mặt mũi đầy vẻ trang trọng, từng đóa từng đóa Đại Đạo Liên hoa vờn quanh người, dần dần nở rộ ra.

"Lại ... lại thêm một người?"

"Đám nhân tài Thiên Cung này là con cưng chân chính của Chúng Diệu Chi môn a."

"Cảnh giới Chí Cường lúc nào trở nên đạt được dễ dàng tới như vậy"

Lần này, bọn họ mới chỉ vừa phát ra tiếng thán phục thì lại có một cỗ khí tức Chí Cường mới hiển hiện ra, là Cự Linh Thần.

"Oa a a!"

Hắn giơ cái rìu của mình lên cao, ngửa mặt lên trời gào thét, như là Kim Cương trợn mắt, thân thể biến lớn nhanh chóng, lực lượng cường đại vô song chỉ lộ ra một chút cũng đã để lòng người kinh sợ hãi.

Những người khác ở xung quanh, toàn bộ tê cả da đầu.

Trợn mắt há hốc mồm nhìn vào cảnh tượng trước mắt này, chật vật nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước.

"Ta không tin sẽ còn có..."

Có tu sĩ đố kỵ mở miệng nói, tuy nhiên còn chưa đợi hắn nói hết câu, lại một đạo khí tức nữa xuất hiện, để hắn phải nuốt lời xuống.

Râu ria của Thái Thượng Lão Quân bay lên, toàn thân hắn tắm rửa trong ánh sáng vàng kim, bên cạnh hắn còn có bóng mờ vô số đan dược vờn quanh, cũng hiển hiện đan lô màu vàng kim, tỏa ra ánh sáng thần dị.

Mỗi một mùi thuốc tản ra, bao phủ toàn bộ Chúng Diệu Chi môn, làm cho tất cả mọi người đều mừng rỡ.

Lần này, hắn tăng Luyện Đan chi đạo lên tới đỉnh phong nhất, lấy Đan đạo vào Chí Cường.

Mọi người: "..."

Được rồi.

Tê.

Hủy diệt đi.

"Không hổ là người hộ đạo a, vừa gặp mây gió đã hóa rồng."

Loạn Không giả khẽ chau mày, lạnh lùng nhìn vào đám người Quân Quân đạo nhân, trong lòng dâng lên một cỗ sát khí.

Tuy rằng kiếp trước hắn đã từng tiến vào Chúng Diệu Chi môn, nhưng vào lúc này vẫn dừng bước lại ở tầng thứ ba mươi hai, mà đám người Quân Quân đạo nhân lại mượn nhờ bậc thang thứ hai mươi lắm đứng vững vàng ở cảnh giới Chí Cường, như vậy thì chắc chắn có thể tiến thêm một bước, nói không chừng còn có thể đuổi kịp hắn.

"Đáng tiếc, trước khi tiến vào Chúng Diệu Chi môn nên tiêu diệt hết bọn họ!"

Có một kẻ phản bội mở miệng nói lời hung ác.

Cứ mỗi lần thêm một tên Chí Cường giả, chẳng khác nào tăng thêm một phần thẻ đánh bạc trong cuộc chiến, không thể không nói Đại Đạo mở ra Chúng Diệu Chi môn, quả thực là có thể để cho bên đại đạo thực lực tăng vọt.

"Ha ha ha, bọn họ cũng đã thành tựu Chí Cường."

Dương Tiễn thì cười ha ha một tiếng, mắt lộ vẻ vui mừng.

"Xem như không tệ, không hổ là bằng hữu của Tiêu Thừa Phong ta, tuy nhiên muốn đuổi kịp ta là không có khả năng."

Tiêu Thừa Phong mở miệng cười nói, đồng thời còn không quên trang bức, sắc mặt nghiêm nghị, cất bước mà ra, đứng ở trên bậc thang thứ ba mươi!

Cảnh tượng này, để sắc mặt những người phản bội kia trầm xuống.

Mà trong lúc này, Vô Địch giả đang một mực ra vẻ đáng thương với Cổ Yêu.

Ban đầu hắn vô cùng bá khí, vô địch thiên hạ, nhưng ở dưới loại thế cục này, lại là không thể không cúi đầu với vận mệnh của mình, nơi nào còn dám có một chút bá khí.

Cổ Yêu cao ngạo ngẩng đầu lên, gật đầu không ngừng, đường đường là Vô Địch giả lại muốn cúi đầu trước hắn, loại cảm giác này thật thoải mái, tuy rằng nói là dùng một bộ nhục thân xấu xí đổi lấy, nhưng là ... đáng giá!

Nó mở miệng nói; "Trẻ con là dễ dạy, xem ra ở trên việc ngươi thành tâm như vậy, ta lập tức cho ngươi một cái cơ hội, không quấy rầy ngươi, ngươi cảm ngộ cho thật tốt đi."

"Đa tạ, Cổ Yêu đạo hữu rộng lượng."

Nội tâm Vô Địch giả là hận tới cực điểm, thế nhưng là ngoài miệng vẫn còn mở miệng lấy lòng, sau đó tranh thủ thời gian vùi đầu vào trong việc ngộ đạo, bởi vì hắn phát hiện, mấy người trước đó hắn chướng mắt thế mà lại sắp đuổi kịp hắn.

Đám người, Niếp Niếp, Long Nhi, Tần Mạn Vân đã đi tới bậc thang thứ ba mươi tám, bọn họ cùng nhau đi tới, cũng không mất bao nhiêu thời gian, giống như nhàn nhã tản bộ, chỉ là thi thoảng ngừng chân, đọc sách cũng giống như là ngắm cảnh, nhẹ nhàng mà qua.

Ban đầu tất cả mọi người cảm thấy bọn họ là đang giả vờ, chắc chắn đi không được bao xa, lại không nghĩ rằng cứ một mực như vậy đi tới tầng thứ ba mươi tám, khoảng cách với Vô Địch giả bây giờ chỉ còn kém ba bậc!

"Hừ, bọn họ chắc chắn là đang cố gắng chống đỡ, tuyệt đối sẽ bị kẹt lại ở bậc thứ bốn mươi!"

Vô Địch giả khẽ hừ lạnh, ôm lấy quyển sách đại đạo hóa thành, nắm chắc thời gian để học tập.

Hắn có thể đi tới cảnh giới bây giờ ngộ tính vốn đã cực cao, ở thời đại trước hắn mượn Chúng Diệu Chi môn leo lên bậc thứ bốn mươi mốt, thời đại này hắn đã bổ sung thứ còn thiếu sót, để thực lực của hắn nâng cao thêm một bước, theo thời gian trôi qua, khóe miệng của hắn dần dần nở ra nụ cười tươi, bước chân vừa nhấc, lại bước lên bậc thứ bốn mươi mốt của năm đó.

Tuy nhiên, đây không phải là điểm cuối cùng, thời đại này, hắn định sẵn có thể đi được càng xa hơn!

Đám người Niếp Niếp, Long Nhi thì đã đi tới bậc thang thứ ba mươi chín, ở nơi này, các nàng không nhanh không chậm ngồi xuống, lật xem từng tờ từng tờ thư tịch một, đồng thời còn dùng pháp lực huyễn hóa ra một cây bút, viết viết làm lấy bút ký.

Ở bên trong Chúng Diệu Chi môn, tất cả mọi người đều chìm đắm vào trong việc học tập, không cảm nhận được thời gian trôi qua, có người bị kẹt ở ở trên bậc thang tự biết khó có thể tiến thêm bước nữa, không cam lòng mà lui ra, rời khỏi Chúng Diệu Chi môn.

Một ngày này, khách đến thăm Chúng Diệu Chi môn đột nhiên nhiều hơn, một đội rồi lại một đội tu sĩ tràn vào, để trong này trở nên náo nhiệt trước nay chưa từng có.

Đồng thời, trên mặt bọn họ đều mang sắc mặt vui mừng, vừa tiến vào đã bàn tán sôi nổi, nói bên ngoài xảy ra chuyện lớn.

"Chiến đấu bên ngoài kia quá khốc liệt, còn may quái lông trắng đều đã rút lui, để chúng ta có thể tiến vào Chúng Diệu Chi môn tránh đầu ngọn gió."

"Sở dĩ quái lông trắng rút đi là đều đi trợ giúp Vô Tận Hải, không rõ đang dốc sức phản kích a!"

"Ai, cũng không biết bên ngoài có thể trấn áp được sự mở rộng của Vô Tận Hải hay không."

"Không cần quản nhiều như vậy, trước tiên ở đây tăng thực lực lên rồi lại nói."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!