Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1364: CHƯƠNG 1364: ÉP RỜI

Những tu sĩ vừa mới tiến vào làm cho trong lòng tất cả mọi người đều khẽ nhúc nhích.

Khóe miệng những kẻ phản bội kia không thể không nở ra nụ cười, sương mù màu xám không rõ đánh nhau sống chết với đại đạo tới càng lợi hại thì bọn họ lại càng cao hứng, chỉ có như vậy bọn họ mới có thể để cho bọn họ có thể có cơ hội làm ngư ông đắc lợi.

Loạn Không giả nhìn về phía Tiêu Thừa Phong nói lời chế giễu: "Có nghe thấy gì không, bên ngoài không rõ lại bắt đầu làm loạn thế gian, các ngươi còn không nhanh đi ra ngoài?"

"Ha ha, bên ngoài tạm thời còn chưa tới lượt chúng ta xuất mã, ngươi hy vọng chúng ta ra ngoài như vậy có phải là sợ chúng ta vượt qua các ngươi hay không?"

Tiêu Thừa Phong cười lạnh mở miệng nói, trên mặt không nhìn ra một chút bối rối nào, cũng đang chế giễu lại.

Lúc này Loạn Không giả đứng ở trên tầng thứ ba mươi hai, mà hắn đã đứng ở tầng thứ ba mươi mốt, vượt qua Loạn Không giả là chuyện chắc như đinh đóng cột.

"Chờ tới khi các ngươi ra ngoài, không rõ chắc chắn sớm đã lây nhiễm toàn bộ Nguyên giới, các ngươi sẽ chẳng làm được cái gì."

Loạn Không giả ý đồ dùng ngôn ngữ để làm ảnh hưởng tới lòng cầu đạo của đám người Tiêu Thừa Phong.

Có điều kế hoạch của hắn hiển nhiên sắp thất bại, Tiêu Thừa Phong không một gợn sóng nói: "Chuyện này thì không tới lượt đám phản bội nhà các ngươi quan tâm."

Không chỉ Tiêu Thừa Phong, Quân Quân đạo nhân và mấy người Niếp Niếp cũng không nhận được sự ảnh hưởng tới từ tin tức bên ngoài, mà là chuyên tâm dấn thân vào bên trong biển đại dương tri thức, bọn họ tin tưởng vào những đạo hữu bên ngoài kia, huống chi ở trên Lạc Tiên sơn mạch còn có Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử, nếu như này còn không ngăn cản được vậy bọn họ giờ phút này ra ngoài cũng là vô dụng.

Việc cấp bách bây giờ là đẩy thực lực của bản thân lên tới mạnh nhất, vậy mới không uổng phí 'Vị kia' mở Chúng Diệu Chi môn ra!

"Được, tri thức bậc này còn có chút ý tứ, hóa ra ca ca phương pháp học tập mà ca ca dạy bảo chúng ta chính là vì làm chuẩn bị để tiến vào Chúng Diệu Chi môn."

Đột nhiên, khóe miệng Niếp Niếp nở ra nụ cười tươi, nàng ta mở miệng nói, nói ra lại làm cho tâm cảnh tất cả mọi người, những kẻ phản bội kia trong lòng đều nổi lên một cỗ dự cảm không tốt.

Quả nhiên, ngay sau đó chỉ thấy Niếp Niếp chậm rãi nhấc chân lên, bước lên bậc thang thứ bốn mươi!

"Bậc thang ... thứ bốn mươi!"

"Tê --- tiểu nữ oa kia thật lợi hại, Vô Địch giả cũng mới thứ bốn mươi mốt a!"

"Đáng sợ, nói như vậy nàng ta chẳng lẽ là có thể vượt qua Vô Địch giả? Vậy ... Vậy Vô Địch giả còn dám tự xưng là vô địch sao?"

"Các ngươi nhìn kia, một tiểu nữ oa khác cũng động."

"Ngay cả con chó trụi lông kia cũng động!"

...

Vô Địch giả mở mắt, u ám nhìn vào Niếp Niếp, ngay sau đó thì trong lòng rung động mãnh liệt, lại nhìn về phía Long Nhi và Đại Hắc, vẻ mặt đã hoàn toàn âm trầm xuống.

Tuy nhiên, sau đó chuyện kinh khủng hơn còn xảy ra.

Bởi vì đám người Tư Đồ Thấm, Tần Mạn Vân và Tiểu hồ ly cũng lần lượt bước lên bậc thang thứ bốn mươi!

Nội tâm hắn đã có hơi chút hoảng, bởi vì hắn cảm thấy, đám người hộ đạo sau lưng này đuổi kịp hắn chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, đám người hộ đạo thời đại này không giống với đám người hộ đạo thời đại trước, tuyệt đối có gì đó cổ quái!

Không thể mặc cho bọn họ cảm ngộ dễ dàng như vậy.

Nội tâm của hắn khẽ động, lập tức đưa ánh mắt nhìn về phía những kẻ phản bội kia, lạnh lùng nói: "Treo lên bậc thang đại đạo không phải là thứ có thể kiên trì là có thể được, thiên phú, ngộ tính, cơ sở ... thiếu một thứ cũng không được, người không thể tiến thêm thì cũng không cần mất thời gian, nhanh đi ra ngoài, nhìn xem không rõ làm loạn tới bước nào rồi!"

"Khốn kiếp!"

Lời vừa nói ra, nội tâm đám người Tửu Đồ đều trầm xuống, vẻ mặt trở nên khó coi.

Ý tứ của Vô Địch giả rất rõ ràng, là muốn để cho những kẻ phản bội ra ngoài tương trợ không rõ, này không thể nghi ngờ sẽ mang tới vô số áp lực cho những người hộ đạo ở bên ngoài, đồng thời, bởi vì lo lắng tình huống bên ngoài mà người hộ đạo trong Chúng Diệu Chi môn không cách nào chuyên tâm đi cảm ngộ, sẽ giảm xuống tốc độ cảm ngộ.

Đây là đang ép đám người Tửu Đồ chủ động từ bỏ Chúng Diệu Chi môn, rời khỏi theo những kẻ phản bội!

"Vô Địch giả, không rõ là cục nghịch thiên, hậu hoạn vô cùng, các ngươi bây giờ quay đầu còn kịp, muốn ngư ông đắc lợi cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy, rất có thể sẽ chơi với lửa có ngày chết cháy a!"

Lực giả cắn răng hung hăng nói.

"Ha ha ha, các ngươi sợ?"

Vô Địch giả đắc ý cười to, đưa mắt liếc mắt ra hiệu đối với đám kẻ phản bội kia, lập tức có ba tên kẻ phản bội rút lui, rời khỏi Chúng Diệu Chi môn, ra ngoài làm cái gì thì không cần nói cũng biết.

Đám người Quân Quân đạo nhân thấy vậy thì đều không thể không nắm chặt nắm đấm.

"Hừ, các ngươi còn không nhanh chóng đuổi theo ra ngoài sao? Cẩn thân người hộ đạo ở bên ngoài đều sẽ chết sạch nha."

Vô Địch giả hừ lạnh một tiếng, sau đó nhắm mắt lại tiếp tục cảm ngộ đại đạo.

"Chúng ta không nên bị bọn họ làm ảnh hưởng, nắm chắc thời gian cảm ngộ, nếu như phát hiện rơi vào ngõ cụt thì lập tức thoát thân mà ra, rời khỏi Chúng Diệu Chi môn."

Quân Quân đạo nhân lập tức mở miệng, cố gắng để cho nội tâm mình được bình tĩnh trở lại.

Những người khác khẽ gật đầu, vứt bỏ tạp niệm, cảm ngộ đại đạo bên trong Chúng Diệu Chi môn.

...

Vô Tận Hải.

Đại chiến toàn giới đã kéo dài tới ba ngày ba đêm.

Đây là cuộc chiến giữa hai bên hoàn toàn tương phản, không có người có thể chỉ lo bản thân của mình, hai bên gặp mặt chính là cục diện không chết không thôi, không cần biết là tu sĩ không rõ hay là tu sĩ đại đạo đều đã tử thương vô số, máu tươi nhuộm đỏ thiên địa.

Bầu trời lôi đình xuất hiện không ngừng, mặt đất rung chuyển không ngừng, nhật nguyệt đổi màu, tinh thần đầy trời tranh nhau vẫn lạc, hóa thành lưu tinh hỏa vũ rơi xuống khắp nơi.

"Chết đi cho ta!"

Vương Tôn vung thùng phân lên hung hăng đập vào trên mặt của bà lão, quất cho cả khuôn mặt của nàng cũng phải vặn vẹo, đầu cũng muốn rời thân thể, toàn bộ thân thể bay ngược giữa không trung, như thể khí cầu lập tức nổ tung!

Trên mặt của hắn cũng không có bao nhiêu sự vui mừng, mà là không dám thất lễ, nhấc chân một bước, đi thẳng tới bên cạnh con yêu thú cá voi kia, đồng đạng là một thùng phân đáng sợ được vung ra, lập tức hóa thành lực lượng trấn áp Chí Cường, đập con yêu thú khổng lồ này rời vào trên mặt biển, ấn ký sinh mệnh lập tức bị xóa đi!

Một con yêu thú Chú Cường thế mà bỏ mình như vậy!

"Soạt."

Vô Tận Hải quay cuồng, bên trong sóng biển dựng dục ra bà lão kia, sống lại một lần nữa.

Bà ta cau mày, u ám nhìn vào Vương Tôn.

Con yêu quái khổng lồ này đã là con yêu thú Chí Cường thứ hai trong Vô Tận Hải đã bị xóa bỏ.

Vương Tôn tìm được quy luật, hắn nhận thấy rằng mặc dù bà lão này có thể hồi sinh vô thời hạn với sự trợ giúp của Vô Tận Hải, nhưng vẫn có một khoảng thời gian chân không trong suốt quá trình hồi sinh, hắn lập tức mượn dùng khoảng thời gian chân không này, tranh thủ thời gian giúp đám người Giang Lưu trấn sát đám yêu thú Chí Cường khác, ngoại trừ bà lão này ra, yêu thú Chí Cường khác chết cũng chính là chết rồi.

Chỉ cần tiếp tục làm theo như vậy, trấn áp Vô Tận Hải hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian.

"Ha ha ha, thống khoái, nắm chắc thời gian, tiếp tục giết!"

Tô Thần cầm xiên phân trong tay, một xiên đâm vào trong cơ thể một con yêu thú Chí Cường, cười to lên.

Hắn cộng thêm Vương Tôn còn có Giang Lưu và Bia Đá, đã chiếm cứ ưu thế, bọn họ vốn cũng không phải là cường giả Chí Cường bình thường có thể so sánh, một người đủ để đối chiến hai đến ba con yêu thú Chí Cường.

"Hống hống hống, Xiên Phân quan thật uy vũ, xông lên."

Đám thú thịt rừng được nuôi nhốt kia thi nhau hô to, từng con khí thế cất cao, giết tới cũng càng hăng hái.

Vương Tôn, Giang Lưu và Tô Thần đều từng dọn phân của chúng nó, cho nên được tôn xưng là Xiên Phân quan.

Tuy nhiên ở lúc bọn hắn sắp hoàn toàn trấn áp được sự không ổn định của Vô Tận Hải, ba đạo khí tức đáng sợ từ phương hướng Chúng Diệu Chi môn buông xuống mà tới!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!