Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1370: CHƯƠNG 1370: PHỤC SINH

Đã quá muộn?

Ba chữ này của bà lão khiến tâm tư những người hộ đạo lập tức chìm vào đáy cốc.

Ban đầu, trên mặt của bọn họ đã lộ ra vẻ vui mừng như trút được gánh nặng, dù sao từ khi Tuế Nguyệt Thần quy xuất hiện, sự lan trộng của Vô Tận Hải đã bị trấn áp, những người phản bội cũng không lật nổi bọt nước gì, mặc dù bây giờ Vô Địch giả còn chưa xuất hiện, nhưng không nên quên, bên trong Chúng Diệu Chi môn thế nhưng là còn có đám người Niếp Niếp a, một khi bọn họ đi ra, vậy cuộc chiến đã ổn định.

Chỉ là, lời nói điên cuồng kia của bà lão thật sự làm cho người ta không cao hứng nổi.

"Để Bản Long tới trấn áp ngươi!"

Cẩu Long tự mình xuất thủ, đi tới trước mặt bà lão ngay đầu tiên, thi triển ra lực lượng cường đại không giữ lại chút nào, bảo đảm lập tức trấn áp bà lão, không cho nàng ta làm được bất cứ chuyện gì.

Biến số duy nhất bây giờ chính là bà lão này.

"Rống!"

Tuy nhiên bà lão huyễn hóa thành yêu thú vẫn ngửa mặt lên trời hô hào, giống như đang chế giễu, sau đó toàn bộ thân hình nổ tung ầm ầm!

"Ầm!"

Ai cũng không nghĩ tới, trong cơ thể con yêu thú to lớn này thế mà tràn đầy nước biển vô tận, theo nó nổ tung, nước biển tràn lan ra ngoài như bão táp, mạnh mẽ khiến Vô Tận Hải vốn ngừng lại mở rộng ra về phía trước trăm dặm nữa!

Mà trăm dặm này, vừa đúng có thể để cho Vô Tận Hải lan rộng tới chỗ Kim hồ!

Giọng nói sau cùng của bà lão vang vọng trong không trung, "Cung nghênh chủ nhân trở về!"

"Hỏng bét ... nguy rồi!" Đôi con ngươi của mọi người đột nhiên co rụt lại, tê cả da đầu.

"Bà lão này hóa ra vốn là một phần của Vô Tận Hải!"

Sắc mặt Tửu Đồ ngưng trọng mà âm trầm, hắn và bà lão này đấu vô số năm, vẫn cho rằng nàng ta là tu sĩ bị nhiễm không rõ, lại không nghĩ rằng, bà ta chính là một phần của Vô Tận Hải, khó trách chỉ cần có sự tồn tại của Vô Tận Hải thì bà ta là bất tử.

Bà ta ẩn giấu đi lâu như vậy, hóa ra chính là vì làm ra hành động cuối cùng này.

"Rầm rầm."

Kim hồ trong nháy mắt bị Vô Tận Hải lấp đầy, sau đó kết nối với tòa tế đàn kia.

"Ông!"

Thiên địa vào thời khắc này chấn động mãnh liệt, đại đạo vô tận run rẩy, giống như không thể thừa nhận tồn tại sắp tới này.

Nước biển Vô Tận Hải và yêu thú trong biển điên cuồng tràn vào bên trong tế đàn, vào lúc này, tế đàn biến thành trung tâm của cơn bão, giống như một cái động không đáy, hút hết Vô Tận Hải vào trong cơ thể.

Đây chính là nước biển bao trùm hơn một nửa diện tích của Nguyên giới, số lượng nhiều tới không cách nào tưởng tượng, lại liên tục không ngừng được hút vào trong tế đàn, vòng xoáy khủng bố vượt qua sự giới hạn của thiên địa, chỉ trong khoảng thời gian một chén trà đã bị hấp thu hầu như không còn.

Tất cả mọi người gắt gao nhìn chằm chằm vào phương hướng tế đàn, thể xác tinh thần đều không cầm được mà run rẩy.

Chỉ thấy, tế đàn kia đã biến mất không thấy, thay vào đó là một bóng người.

Bóng người này có thân hình cao lớn, cái lưng thẳng tắp giống như trong thiên địa, tỏa ra một cỗ uy thế kinh người.

"Tạch tạch tạch!"

Hắn không có động tác, nhưng không gian xung quanh cũng đã không chịu nổi được uy áp, da bị nẻ ra, mà bầu trời càng là lập tức rơi vào trong bóng tối vô biên, từng đạo lôi đình tán loạn, bao phủ toàn bộ bầu trời, sau đó điên cuồng đánh về phía xung quanh bóng người kia.

Thiên địa nổi giận, đại đạo khó chứa!

"Hắn, hắn, hắn ... hắn là Sở Cuồng Nhân?!"

"Làm sao có thể, Sở Cuồng Nhân thật sống lại."

"Các ngươi mau nhìn, Chúng Diệu Chi môn cũng đang tiêu tán."

Mọi người giương mắt nhìn lại, lúc này mới phát hiện, Chúng Diệu Chi môn đứng ở nơi cao nhất kia ánh sáng đã đậm xuống, trở nên như ẩn như hiện, mà tu sĩ trong đó càng là từng người từng người được tiễn ra ngoài.

Sở Cuồng Nhân xuất hiện để đại đạo hỗn loạn, Chúng Diệu Chi môn cũng không duy trì nổi nữa.

"A, làm sao chúng ta được truyền tống ra ngoài rồi?"

Long Nhi có chút không hiểu, nàng ta đang đứng ở bậc thang thứ bốn mươi lăm, đang cố gắng đột phá, không nghĩ tới Chúng Diệu Chi môn lại đột nhiên biến mất.

Khuôn mặt nhỏ của Niếp Niếp thì trở nên nghiêm túc, chẳng mấy chốc ánh mắt khóa chặt vào trên người Sở Cuồng Nhân, khuôn mặt nhỏ càng là trầm xuống, thấp giọng nói: "Người kia rất nguy hiểm ... cực kỳ nguy hiểm!"

"Chuyện gì xảy ra, loại áp lực này ... chẳng lẽ là Sở Cuồng Nhân thật sống lại sao?"

Tần Mạn Vân cảnh giác nhìn vào bóng người kia, hai tay đánh đàn, chuẩn bị xuất thủ bất cứ lúc nào.

"Tửu Đồ, Lực giả, Bất Tử giả, Vô Địch giả, còn có mấy người các ngươi, có thể sống được từ thời đại trước tới thời đại này, thật là không dễ dàng a."

Sở Cuồng Nhân chậm rãi mở miệng, giọng nói bình tĩnh mà có lực, bóng người trong mắt của mọi người cũng càng ngày càng rõ ràng.

Trên người hắn mặc áo giáp nhẹ màu đỏ, tóc sõa vai, chân đeo Truy Vân ngoa màu đen, dáng vẻ đẹp trai mà lãnh khốc, như là sinh ra đã là nhân vật chính, để cho ánh mắt người ta không thể chuyển dời.

"Sở... Sở Cuồng Nhân..."

Hai tay Tửu Đồ không thể không dùng sức nắm chặt lại, ngay cả hắn vào lúc này cũng cảm nhận được đạo tâm rung động, cảm xúc bất ổn.

Về phần Vô Địch giả thì trầm mặc không nói lời nào.

Đối mặt với Sở Cuồng Nhân, hắn đột nhiên mới ý thức được, bản thân mình trước đó ngây thơ cỡ nào, thế mà còn muốn tính toán Sở Cuồng Nhân và đại đạo, không cần biết bọn họ có đánh nhau tới lưỡng bại câu thương hây không cũng không có tới lượt hắn vô địch.

Sự cường đại của Sở Cuồng Nhân, là cường đại tới không cách nào hình dung, chỉ đứng ở chỗ đó thôi đã khiến cho Vô Địch giả cảm giác được sự nhỏ bé của chính mình.

Bất Tử giả hít sâu một hơi, ngưng giọng mở miệng nói: "Mọi người đừng sợ, hắn vừa mới sống lại, trạng thái rất không ổn định, thực lực chắc chắn đã giảm đi nhiều, chúng ta cũng không phải là không có phần thắng."

Hắn rất nhạy cảm đối với cảm nhận sinh tử, có thể phát giác được Sở Cuồng Nhân bây giờ còn đang ở trong giai đoạn sinh tử, hơn nữa thể nội trống rỗng, không phát huy được bao nhiêu lực lượng.

"Ngươi nói không sai, có điều ta sớm đã chuẩn bị chất dinh dưỡng cho bản thân mình."

Sở Cuồng Nhân nhếch miệng mỉm cười, chậm rãi vươn tay, trầm giọng nói: "Tới đi, lực lượng của ta!"

Xoạt!

Sương mù màu xám không rõ từ các nơi trong không trung bay vọt về phía hắn, đồng thời, những con quái lông trắng kia và những tu sĩ nhiễm không rõ kia, tất cả đều không bị khống chế lao về phía Sở Cuồng Nhân.

"A, không! Lực lượng của ta đang giảm đi, tại sao hắn có thể hút lực lượng của ta đi."

"Ta sai rồi, ta không nên nổi lòng tham đi hấp thu không rõ, hóa ra đây là cục diện do Sở Cuồng Nhân bố trí!"

"Cứu mạng, cứu lấy chúng ta, Sở Cuồng Nhân đang hấp thu chúng ta để làm lớn mạnh bản thân!"

"Sở Cuồng Nhân đại nhân tha mạng, chúng ta là người ủng hộ vững vàng của ngài, chúng ta là người bên ngài, chúng ta nguyện ý cùng ngài cùng nhau chống lại đại đạo."

...

Cảnh tượng này quá mức kinh dị, sinh linh bị Sở Cuồng Nhân chưởng khống đâu chỉ vạn vạn, trong nháy mắt đã bị Sở Cuồng Nhân chôn vùi, đồng thời khí tức của hắn đang tăng trưởng với một loại phương thức cực đoan kinh khủng.

"Các ngươi quá đề cao chính mình rồi, ta không cần bất kỳ kẻ nào giúp ta." Sở Cuồng Nhân cười lạnh.

"Nhanh, mọi người cùng nhau xuất thủ, ngăn cản hắn!" Tửu Đồ vội vàng dắt cuồng họng lên tiếng gào thét.

Mọi người đương nhiên đều sẽ không trơ mắt nhìn thấy Sở Cuồng Nhân mạnh lên, gần như trong cùng một lúc, tất cả tu sĩ đồng loạt ra tay.

"Kiếp chi hô hấp, trảm mệnh!" Tiêu Thừa Phong cầm kiếm bằng hai tay, ánh mắt sắc bén tới cực hạn, chém ra một kiếm siêu thoát đại đạo chí cường.

Hắn đứng lên bậc thứ bốn mươi, ở vào một khắc cuối cùng lĩnh ngộ Kiếm Chi Hô hấp này.

Hai tay Tần Mạn Vân đánh đàn, thiên địa đều rất giống như biến thành cổ cầm, tiếng đàn cuộn trào mà ra, "Đàn ngữ, Triều tịch."

Trong tay Tư Đồ Thấm thì cầm bút lông, hướng về phía Sở Cuồng Nhân vẽ ra mấy nét bút, nước mực màu đen giống như xé ra một lỗ hổng trên tờ giấy, lập tức ngăn cách Sở Cuồng Nhân với nơi này, "Họa giới, xé rách!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!