"Thần tiễn, Lạc Thần!"
Niếp Niếp kéo Lạc Thần cung tới lớn nhất, cả chiếc cung tiễn tỏa ra ánh sáng màu đỏ hủy diệt, Thần quang bay thẳng lên trời, chiếu sáng bầu trời vạn cổ!
Một mũi tên bắn ra, thiên địa nứt toác, đại đạo yên tĩnh có thể tiêu diệt mọi kẻ địch trên thế gian!
"Thủy Chi nộ, Tịch Diệt Thiên Kiêu!"
Trên khuôn mặt còn có chút non nớt của Long Nhi thế nhưng lộ ra vẻ nghiêm túc, đưa tay dùng Phúc Thiên phiến đột nhiên quạt một cái.
Hơi nước trong thiên địa hội tụ lại ngưng thành một điểm, hóa thành ánh sáng chí cường bắn về phía Sở Cuồng Nhân.
Long Nhi chưởng khống Thủy Chi đại đạo, thủ đoạn công kích cường lực không nhiều, nhưng Thủy Chi nộ vừa mới lĩnh ngộ được lại là thần thông công kích cực hạn.
Nước tuy rằng nhu hòa nhưng khi ngưng tụ tới cực hạn, sẽ bộc phát ra lực lượng khó mà ngăn cản, còn muốn hung mãnh hơn so với bất kỳ công kích nào, huống chi Long Nhi chưởng khống Thủy Chi đại đạo, dung hợp tất cả hơi nước ẩn chứa lực lượng hủy diệt trong thiên hạ, ngưng tụ ra một kích này, thậm chí còn muốn đáng sợ hơn so với mũi tên kia của Lạc Thần cung!
"Nếm thử chân chó của Đại Hắc ta!"
Đại Hắc vẫn hoàn toàn giống như trước đây giơ chân chó lên, không có đặt ra một cái tên hoành tráng cho thần thông của mình, một chân này che trời, chân chó to lớn xé rách bầu trời, đập về phía Sở Cuồng Nhân!
"Tịnh Thế chi viêm!"
"Thương Khung Nhất Chỉ!"
"Tru Thiên Kiếm trận!"
...
Các tu sĩ khác cũng không có nhìn, thi triển ra thần thông của chính mình công kích về phía Sở Cuồng Nhân!
Bọn họ mở to hai mắt mà nhìn, tâm trạng lúc nhúc dần dần vượt trên nỗi sợ hãi.
Thần thông đám người Đại Hắc mạnh, để bọn họ thấy được hy vọng, bọn họ cảm thấy, xem như Sở Cuồng Nhân mạnh hơn nữa thì chắc cũng khó mà ngăn cản sự liên thủ của mọi người.
Vào lúc này, thần thông đầy trời.
Ánh sáng hủy diệt khiến cho mảnh thiên địa này lặng im, cắt đứt thành một mảnh không gian độc lập, thiên địa khó chứa.
Sở Cuồng Nhân đứng ở giữa tâm bão, nhìn vào thần thông rạp trời kín đất đang bắn về phía mình, nụ cười nơi khóe miệng vẫn không có biến mất mà là thân thể hơi cúi xuống, hai tay đột nhiên vỗ, quát lớn: "Vạn Pháp Giai Không!"
"Ông!"
Một cỗ khí tức thần dị lấy hắn làm trung tâm lan tràn ra ngoài, hình thành một vòng bảo hộ giống như kết giới.
Vô số thần thông đáng sợ kia vừa mới tiếp xúc với cái kết giới này thì giống như băng tuyết gặp mặt trời, lập tức tiêu tán.
Xung quanh Sở Cuồng Nhân tạo thành một cái khu vực an toàn tuyệt đối, mặc cho ngàn vạn thần thông nhưng cũng không cách nào tới gần một chút nào, xem như thần thông có mạnh mẽ tới đâu thì cũng không xuyên thấu nổi lớp kết giới kia!
Một kích liên thủ thanh thế rất lớn, cứ như vậy bị tiêu tan mà không có một chút tiếng động của kiếp sống nào, ngay cả bọt nước cũng không bắn lên nổi.
Tất cả mọi người không tự chủ được mở to hai mắt mà nhìn, tinh thần thể xác run rẩy, khó có thể tin, sợ vỡ mật.
"Thần thông của chúng ta ... điều này sao có thể?"
"Kia đến tột cùng là lực lượng gì mà có thể hóa có thành không lật đổ quy tắc đại đạo."
"Sao có thể mạnh tới như vậy, loại trình độ này chỉ có đại đạo mới có thể làm được đi."
...
Thời khắc này Sở Cuồng nhân giống như chúa tể thiên địa, chưởng khống mọi thứ không thể địch nổi.
"Là hư vô đại đạo, mọi thứ đều là hư ảo, mọi thứ đều trở về với hư không."
Tửu Đồ thở ra một hơi nặng nề, hai mắt dần dần ứ máu lại, điên cuồng nốc rượu ừng ực vào trong miệng, giống như muốn mượn nhờ mùi rượu tới để áp chế uy hiếp của mình.
"Loại đại đạo này vô cùng đáng sợ, có thể nói là ... khó giải!"
Thân thể Bất Tử giả căng cứng, như là một con báo săn cảnh giác tới cực điểm, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Sở Cuồng Nhân quật khởi chắc chắn có quan hệ với hư vô đại đạo, loại đại đạo này vốn cũng không phải là thứ mà tu sĩ nên nắm giữ, tuy nhiên hết lần này tới lần khác đã sinh ra loại dị loại Sở Cuồng Nhân này, thiên phú hắn dị bẩm, ở sau khi người yêu chết đi thì nản lòng thoái chí, thế mà lĩnh ngộ ra loại đại đạo này, bởi vậy mà đặt chắc nền tảng cho thành tựu sau này của hắn.
Hư vô, đây là lực lượng mà cấp độ mới của đại đạo nắm giữ.
Hóa không thành có, hóa có thành không, tạo ra vạn vật, nhất niệm quy khư, sự tồn tại của hư vô không nên bị tu sĩ khống chế.
Mà một khi nắm giữ không và có, thì những đại đạo khác cũng có thể lĩnh ngộ được.
"Các ngươi có thể làm cho ta nóng người được không?"
Sở Cuồng Nhân mở miệng nói lời cuồng ngạo, hai tay đột nhiên nhấn một cái, trầm giọng nói: "Địa Long Phiên thân!"
"Rầm rầm rầm!"
Vô số tinh thần trong mảnh tinh vực này nổ tung ầm ầm, cả đại địa bạo liệt thành từng đầu Cự Long lập tức xoắn nát mấy vạn tên tu sĩ, xem như Đại Đạo Chúa Tể ở trước mặt cỗ lực lượng này chẳng qua cũng chỉ là pháo hôi mà thôi.
Những Địa Long kia đánh thẳng về phía mọi người.
"Tất cả Kiếm tu nghe lệnh, đi theo ta, Vạn Kiếm Quy nhất!"
Tiêu Thừa Phong cao giọng hô hào, Kiếm khí xông thẳng lên trời, như là Vương giả của Kiếm đạo, trong khoảnh khắc, từ Kiếm tu cho tới mọi trường kiếm đều bị ảnh hưởng, nội tâm yên tâm một chút, phụng hắn làm người đứng đầu trong Kiếm đạo, nghe theo sự chỉ đạo của hắn.
Ngàn vạn Kiếm ý hợp nhất, kiếm mang bá đạo tới cực điểm xuyên thấu qua một con Địa Long, lập tức xoắn nát nó!
"Thiên binh Thiên tướng, Bố Thiên Nguyên Tinh Đấu Đại trận!"
Quân Quân đạo nhân cũng lập tức hô hào.
Từ khi thực lực của mọi người Thiên Cung được tăng cường, cảm ngộ đối với đạo đạo càng sau đã tiến giai Chu Thiên Tinh Đấu đại trận thành Thiên Nguyên Tinh Đấu Đại trận, bên trong đại trận, mỗi người đều là một viên tinh thần.
Trong khoảnh khắc, mười vạn Thiên binh Thiên tướng hóa thân thành mười vạn tinh thần lập lòe trên bầu trời, tinh quang quét xuống, đánh nổ một con Địa Long!
"Khanh khanh khanh!"
Tần Mạn Vân thì đàn tấu khúc đàn, tiếng đàn hóa thành lực lượng âm vang, như là tiếng trống trận gõ vào trong lòng mỗi tu sĩ, khiến pháp lực bọn họ tuôn ra, ý chí chiến đấu sục sôi.
Tiếng đàn như tiếng cảu đại đạo, chỉ thẳng vào đạo tâm của mọi tu sĩ.
"Từ ma vệ đạo, tiếc gì một trận chiến, giết!"
Tất cả mọi người không còn sợ hãi, lại thi triển ra thần thông của chính mình một lần nữa.
Liễu thần thì đã trường thành một gốc đại thụ, cành liễu trói hai con Địa Long lại sau đó bóp nát!
Trên đầu Tửu Đồ, hồ lô rượu treo lơ lửng giữa trời, thao túng Tửu kiếm giết địch, hắn nhìn về phía Vô Địch giả, khẽ quát: "Vô Địch giả, ngươi còn không xuất thủ?"
"Ha ha ha, vì sao ta phải xuất thủ, đây không phải là cảnh ta muốn nhìn thấy nhất sao?"
Vô Địch giả cười trào phúng, sau đó không do dự chút nào lui về sau, rời khỏi chiến trường.
Loan Không giả mở miệng nói lời chọc tức với Tửu Đồ, "Tửu Đồ, chúng ta thế nhưng là kẻ phản bội a, thời đại này sẽ để cho chúng ta xem các ngươi sẽ ứng đối như thế nào."
Dứt lời, kẻ phản bội ở đây cùng nhau rời khỏi chiến trường.
Ở thời đại trước bọn họ vốn bởi vì sợ chết mà phản bội đại đạo, thời đại này tự nhiên không thể vì ai đó mà chiến, chỉ muốn ngư ông đắc lợi, tự nhiên là chạy trước nói sau.
Tửu Đồ lạnh lùng nhìn bọn họ, cho dù nội tâm tức giận nhưng lại bất lực.
Đáng được ăn mừng chính là, tình huống ở thời đại này còn muốn tốt hơn so với thời đại trước, bởi vì không cần biết là mọi người của Thiên Cung hay là đám người Tần Mạn Vân, không ai lựa chọn phản bội, thậm chí vì bảo vệ đại đạo mà bộc phát ra lực lượng mạnh hơn!
Thời đại này, chắc chắn sẽ không để cho bi kích thời đại trước tái diễn!
"Giết!"
Tửu Đồ điên cuồng uống một hớp rượu, Tửu kiếm vờn quanh thân bắn về phía một con Địa Long.
Ở dưới sự hợp lực của mọi người, những Địa Long kia chẳng mấy chốc đã bị trấn áp.
Trong lúc đó, Sở Cuồng Nhân cũng không xuất thủ tiếp nữa mà là đứng ở tại chỗ lạnh lùng nhìn vào mọi người, như là Chúa tể cao cao tại thượng, nhìn vào sự phản kháng của những con kiến hôi nhỏ yếu vô dụng.
"Các ngươi chính là người hộ đạo của thời đại này sao? Có chút ý tứ!"