Sở Cuồng Nhân cũng không có bởi vì sở hở của bản thân mình bị người nhìn ra mà sinh ra tâm lý dao động.
Trên thực tế, sơ hở này với hắn mà nói căn bản không thể xem là sơ hở, thậm chí hắn căn bản không cần thi triển Vạn Pháp Giai Không là có thể đánh trả lại tất cả mọi người, vừa rồi chỉ là đang chơi mà thôi.
Đã như vậy, hắn dứt khoát không sử dụng Vạn Pháp Giai Không, thay đổi thành công kích là được rồi.
Hắn hợp hai tay lại, thân thể lập tức biến thành bốn, mỗi một thân thể hướng về bốn phương tám hướng phân biệt.
"Thần Hỏa Chi thuật, Diệt Thế Tai Ách!"
Ngay sau đó, một luồng lực lượng khủng khiếp trào ra khỏi cơ thể hắn và phun ra theo bốn cái miệng của hắn, tàn phá bừa bãi.
"Hô hô hô!"
Hỏa diễm màu đỏ thẫm phun ra như một con Hỏa Long, sau đó lấy một loại tốc độ khó mà miêu tả khuếch trương lên, bao phủ thiên địa, bốn phương tám hướng!
Diệt Thế chi hỏa bay múa đầy trời, điên cuồng tùy ý, giống như đại dương mênh mông bao chùm hướng về tất cả tu sĩ mà đi.
"Thiên Thủy Tịnh Thế!"
"Thôn Viêm chi thuật!"
"Bất Diệt Kim Thân!"
...
Hỏa diễm này bao phủ mọi thứ, tránh cũng không tránh được, khiến tất cả tu sĩ kinh hồn bạt vía, chỉ có thể kiên trì thi triển pháp thuật tới chống đỡ.
"Xoạt!"
Biển lửa đáng sợ trong nháy mắt quét về phía trên thân mỗi người, chỉ có thể nhìn thấy trong biển lửa khắp nơi đều là ánh sáng nhạt lấp lóe, đó là từng tên tu sĩ đang thi trển thần thông tự vệ.
Tuy nhiên, hỏa diễm này thực sự là quá mạnh, đủ để thiêu trời nấu biển, luyện hóa mọi thứ trên thế gian, mỗi một giây đều nắm chắc ngàn tên tu sĩ tử vong.
Sở Cuồng Nhân dựa vào sức một mình trấn áp tất cả tu sĩ Nguyên giới, muốn loại bỏ tất cả mọi người, cho dù là liên thủ với nhau thì cũng không ngăn được đại hỏa cuộn trào cuồn cuộn của hắn.
"Thủy Mạn Chư thiên!"
Long Nhi như là Thần nữ hàng thế, trong tay cầm Phúc Thiên phiến, thân thể nhẹ nhàng xoay tròn một vòng, một vòng nước chảy trong nháy mắt được hình thành, lan tràn về bốn phía, dòng nước này chẳng mấy chốc đã bao trùm khắp nơi, giống như đại dương mênh mông chống lại với biển lửa.
"Rống!"
Đột nhiên, một tiếng long ngâm vang vọng chín tầng trời, đã thấy lão Long bay vào tầng mây, toàn bộ bầu trời trong nháy mắt dày đặc mây đen, sấm sét vang dội, sau đó thì rầm rầm rầm mưa to rơi xuống.
Không cần biết là Long Nhi thi triển Thủy thuật, hay là Hàng Vũ chi thuật của lão Long, đều không phải là nước bình thường, trong đó ẩn chứa lực lượng đại đạo cường đại, tuy rằng chắc chắn không sánh bằng hỏa diễm của Sở Cuồng Nhân, nhưng vẫn có tác dụng áp chế.
Kể từ đó, cuối cùng cũng để cho áp lực các tu sĩ khác khi chặn thế công của Sở Cuồng Nhân được giảm đi nhiều.
"Khanh khanh khanh!"
Lúc này, tiếng đàn của Tần Mạn Vân đột nhiên thay đổi, từ sát khí cao vút thành tiếng thì thào nhẹ nhàng, tiếng đàn như ma mị thì thào, thời không cũng trở nên không chân thật, tràn đầy ma mị.
Tư Đồ Thấm và Tần Mạn Vân rất ăn ý với nhau, các nàng nhìn nhau lập tức hiểu Tần Mạn Vân muốn làm gì.
Tư Đồ Thấm lập tức nâng bút phác họa nhẹ nhàng, những vết mực để lại dấu vết trong khoảng không, phác họa ra những ký hiệu kỳ lạ, lại hòa thành một thể với âm nhạc, nàng ta thế mà vẽ ra một bức tranh vô hình vô chất nhập vào bên trong âm nhạc!
Tiếng đàn như nước suối, từng chút từng chút chảy vào trong tai Sở Cuồng Nhân, bao bọc lấy hắn.
"Thần Niệm chi thuật!"
Tiểu hồ ly hít sâu một hơi, chín cái bóng mờ hình đuôi hồ ly xuất hiện đằng sau, không chỉ không có một chút yêu dị nào, ngược lại vô cùng thánh khiết, một cỗ khí tức thần niệm cùng một chỗ với tiếng đàn đi về phía Sở Cuồng Nhân.
Vào lúc này, Sở Cuồng Nhân thế mà dừng hành động, bên trong đôi mắt lạnh lùng cao ngạo của hắn thế mà lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Ở trong đầu của hắn, nữ tử hắn yêu đã chết đi kia lại hiện về, hắn phảng phát như trở về tới lúc ban đầu, hai người có một cuộc sống không buồn không lo, tiếng đàn bên tai hắn giống như trở thành tiếng cười của nữ tử, vết mực dung nhập tiếng đàn thì biến thành dung nhan nữ tử kia.
Về phần Thần niệm của Tiểu hồ ly càng là thiên phú thần thông của nàng, đối với khống chế Huyễn thuật đủ để lấy giả làm thật.
Các nàng một mực làm bạn ở bên cạnh Lý Niệm Phàm, đối với việc chưởng khống đại đạo sớm đã đạt tới mức đăng phong tạo cực, ba người càng là bước lên bậc thang thứ bốn mươi lăm, lúc này phối hợp với nhau, ngay cả Sở Cuồng Nhân cũng chìm vào huyễn cảnh.
"Ngay vào lúc này!"
Sát ý trong mắt Niếp Niếp bắn ra thành một tia sáng đỏ, Lạc Thần cung kéo tới viên mãn, ánh sáng đỏ tượng trưng cho sự giết chóc bao bọc lấy nàng, đồng thời, thôn phệ đại đạo đang nhanh chóng hấp thu lực lượng toàn bộ thế giới, vào lúc này, nàng ta thôn phệ lấy lực lượng toàn giới, bắn ra một mũi tên mạnh nhất của chính mình!
Cùng ra tay với Niếp Niếp còn có Đại Hắc.
"Gâu gâu gâu!"
Đôi mắt chó của nó trở nên sắc bén hiếm thấy, chân chó giơ lên hung ác đập về phía Sở Cuồng, một cái bóng mờ hình chân chó lập tức xuất hiện hung hăng chụp về phía Sở Cuồng Nhân!
Không cần biết là Niếp Niếp hay là Đại Hắc, bọn họ cũng đều là những người đã bước lên bậc thang thứ bốn mươi lăm, xem như đám người Tửu Đồ, một khi bị loại công kích này đánh trúng thì cũng chỉ có thể bị miểu sát.
"Cơ hội!"
Mà ngoại trừ hai người bọn họ ra, mấy người Tửu Đồ cũng đều bắt lấy cơ hội lần này.
Tất cả mọi người mở to hai mắt mà nhìn, gào thét thi triển ra lực lượng mạnh nhất của chính mình, hận không thể móc sạch tất cả pháp lực, công kích về phía Sở Cuồng Nhân!
Vô số thần thông đáng sợ đánh về phía Sở Cuồng Nhân, đây là một màn hùng vĩ cỡ nào, toàn bộ thế giới đều không chịu nổi cỗ lực lượng này mà bị bóp méo.
Mà đối mặt với nhiều công kích như vậy, Sở Cuồng Nhân thế mà không nhucsh nhích, vẫn đắm chìm ở bên trong huyễn cảnh.
"Còn chưa tỉnh lại, nhất định không được tỉnh lại!"
Tất cả mọi người đều âm thầm mặc niệm, bọn họ sợ ngay vào lúc này, Sở Cuồng Nhân thoát khỏi huyễn cảnh thi triển Vạn Pháp Giai Không.
Sở Cuồng Nhân quá mạnh, mang tới áp lực cho bọn họ thực sự là quá lớn, nên sợ xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
Giống như nghe được lời cầu nguyện của mọi người, Sở Cuồng Nhân vẫn như cũ ngơ ngác mà đứng ở chỗ đó, mặc cho vô số thần thông đánh vào trên người hắn, bao trùm lấy hắn.
"Trúng ... Trúng rồi!!!"
"Ở trong nhiều thần thông như vậy của chúng ta, hắn chắc chắn sống không nổi!"
"Thắng không?"
Tận mắt nhìn thấy những công kích kia tất cả đều rơi vào trên thân thể của Sở Cuồng Nhân, mọi người lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười kích động.
Bọn họ nhìn chằm chằm về phía Sở Cuồng Nhân mà không chớp mắt một cái nào, chờ đợi ánh sáng thần thông tán đi, chẳng mấy chốc, con ngươi của bọn họ đều co rụt lại.
Bên trong vô số dị tượng, thân ảnh Sở Cuồng Nhân dần dần hiển hiện, hắn vẫn đứng ở nơi đó, cũng không có ngã xuống.
Chỉ có điều.
Ở trên người hắn, xuất hiện một mũi tên, đó là vết thương mà Lạc Thần cung để lại, trực tiếp bắn xuyên qua ngực của hắn, xem như Sở Cuồng Nhân cũng không chịu nổi, máu tươi chảy dòng dòng, ngoài đó ra, trên người hắn còn có một rất nhiều vết thương to nhỏ khác nhau.
Có điều, khí tức hắn thả ra vẫn làm người ta kinh sợ như trước, tất cả mọi người kìm lòng không được mà siết chặt nắm đấm, không dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Cuối cùng, Sở Cuồng Nhân động.
Hắn từ từ đưa tay, nắm chặt lấy mũi tên ở trên ngực mình, chậm rãi nhổ nó xuống, thương thế mà Lạc Thần cung tạo ra cũng không phải khôi phục dễ như vậy, cái này làm cho ngực của hắn xuất hiện thêm một cái lỗ thủng.
Tuy nhiên Sở Cuồng Nhân hiển nhiên cũng không thèm để ý, ngay cả lông mày cũng không hề nhíu lấy dù chỉ một lần.
Hắn hoàn toàn không để ý tới thương tích của chính mình, ngược lại vẫn đang hồi tưởng lại huyễn cảnh vừa rồi, trầm giọng nói: "A Dao ..."