"A Dao ..."
Trên mặt Sở Cuồng Nhân lộ ra vẻ đau xót, thế nhưng không phải bởi vì thương thế trên người hắn mà là bởi vì thiếu nhữ hắn gặp lại bên trong huyễn cảnh kia, trên thế gian này, chỉ có thiếu nữ đó mới có thể để cho tâm trí hắn dao động.
"Làm sao ... làm sao có thể?!"
Những người khác đều ngây ngẩn cả người, đứng chôn chân lại chỗ.
Thương thế trên người Sở Cuồng Nhân tuy rằng trông kinh người, nhưng khí thế của hắn vẫn không suy yếu chút nào, vẫn đang tỏa ra khí tức vô cùng nguy hiểm.
Vừa rồi đó chính là tập hợp tất cả công kích của mọi người a, Sở Cuồng Nhân chỉ đứng ở nơi đó, thế mà vẫn còn có thể sống sót, điều này làm cho nội tâm của tất cả mọi người đều chó chút sụp đổ.
"Không đúng, thân thể của hắn có gì đó kỳ lạ!"
Hai mắt Tửu Đồ lập tức ngưng tụ lại, con ngươi đột nhiên phóng lớn, nhìn chằm chằm vào những vết thương trên người Sở Cuồng Nhân kia.
Hắn phát hiện, những vết thương đó tuy rằng đều đang chảy máu tươi, nhưng lại mang tới cho người ta một loại cảm giác hư giả, huyết dịch kia giống như hoa trong gương, trăng trong nước, nhưng nó chảy theo một quy trình đã được thiết lập sẵn, khác hẳn với người bình thường.
Bất Tử giả như nghĩ tới điều gì đó, lập tức mở miệng nói: "Đúng rồi, nhục thể của hắn rõ ràng đã không còn, thân thể của hắn căn bản chính là hư huyễn, là mượn nhờ không rõ và chấp niệm ngưng tụ mà thành, chỉ dựa vào ý thức của Sở Cuồng Nhân huyễn hóa mà thành, cũng không thể nói là nhục thân đúng nghĩa!"
Tuy nhiên, nhìn thấy rõ điều này, ai cũng cảm thấy thất bại hơn.
Đánh lâu như vậy, thế mà ngay cả một đạo nhục thân hư huyễn của đối phương cũng không thể xóa đi.
Tuy nhiên tiếp theo, lời nói của Tửu Đồ lại làm cho tất cả mọi người tin tưởng, nghe thấy hắn nói: "Mọi người đừng sợ, hắn không có nhục thân, giống như cây lục bình không rễ, thực lực sẽ càng ngày càng yếu đi."
"Nhục thân?"
Sở Cuồng Nhân lại khôi phục lại trạng thái thả lỏng không bị trói buộc, bật cười một tiếng, "Loại đồ vật này sớm đã bỏ lâu rồi."
Hắn ở thời đại trước lấy thân nhập đại đạo, vứt bỏ đi chính là nhục thân, trong mắt hắn, nhục thân ngược lại là một loại cản trở, nhục thân mãi mãi sống ở dưới đại đạo, chỉ có từ bỏ nhục thân, hóa thành ý chí thiên địa thì đây mới là chúa tể thực sự.
Thiên địa đã là nhục thân của mình!
Có điều, Tửu Đồ quả thực nói đúng, lực lượng của hắn không chịu được sự tiêu hao, mỗi lần dùng đi một phần thì sẽ giảm đi một phần, khí thế của hắn bây giờ tuy rằng vẫn đáng sợ, nhưng đang tiêu tốn một cách cực kỳ đáng sợ, thương thế không nhẹ.
Ánh mắt lạnh lùng của Sở Cuồng Nhân đảo qua mọi người, nhất là đảo qua trên người đám người Niếp Niếp, Tần Mạn Vân, cũng không nói lời nào mà thân thể đột nhiên khẽ động biến mất ngay tại chỗ.
Đám người Tần Mạn Vân đầu tiên là sững sờ, sau đó lo lắng nói: "Đuổi theo!"
Tuy rằng bọn họ không biết Sở Cuồng Nhân muốn làm gì, nhưng rõ ràng là không thể để cho hắn đạt được, hơn nữa tất cả mọi người biết đạo lý nhân lúc hắn bị thương mà đòi mạng hắn, thế mà muốn chạy, vậy thì đuổi theo là được rồi.
Tốc độ của Sở Cuồng Nhân cực nhanh, trong không gian đã không nắm giữ được thân ảnh của hắn, chớp mắt một cái đã vượt qua vô số tinh thần, vượt qua tinh vực.
Ngoại trừ đám người Tiêu Thừa Phong, Niếp Niếp là còn có thể đuổi kịp Sở Cuồng Nhân ra thì những người khác đã bị bỏ lại tít đằng xa.
Mọi người càng đuổi theo thì càng kinh ngạc, bởi vì bọn họ phát hiện phương hướng Sở Cuồng Nhân tiến về chính là Họa Loạn Hỏa sơn, tất cả mọi người hiểu rõ nơi đó là nơi nào.
"Nhục thân, hắn là đi về phía nhục thân của kiếp trước!"
Tiêu Thừa Phong ngự kiếm phi hành, kiếm khí cắt đứt hư không, bay như con thoi, tốc độ nhanh tới mức cực hạn.
Tuy nhiên, xem như Tuế Nguyệt Thần Quy sử dụng lực lượng năm tháng thêm vào trên người mọi người vẫn như cũ không thể đuổi kịp Sở Cuồng Nhân, chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Cuồng Nhân bước vào bên trong Họa Loạn Hỏa sơn.
Hắn dừng lại chính xác nơi phong ấn nhục thân của hắn, đưa tay hất nhẹ một cái.
Phong ấn cường đại kia vỡ nát từng khúc giống như tờ giấy vậy, một quả cầu đất nhô ra khỏi lòng đất, giống như có thứ gì muốn phá đất mà lên.
Ngay sau đó.
Một bộ hài cốt lao ra khỏi lòng đất, trôi nổi ở trước người Sở Cuồng Nhân.
Toàn thân bộ hài cốt này được bao phủ bởi một màu đen và xám, tỏa ra từng đợt mùi hôi thối nồng đậm, khiến Sở Cuồng Nhân nhíu chặt mày lại.
"Hừ, đại đạo vì áp chế ta, thật đúng là thủ đoạn nào cũng có thể dùng, chỉ dựa vào này còn không làm bẩn được nhục thân kiếp trước của ta!"
Sở Cuồng Nhân hừ lạnh một tiếng, đưa tay điểm vào chỗ mi tâm của bộ hài cốt, những thứ xám đen kia nhanh chóng tróc ra, bên hài cốt bên trong lại tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt một lần nữa, từng nét phù văn tuôn ra như nòng nọc, bao quanh xung quanh.
Đám người Niếp Niếp chạy tới không dám chậm trễ, vừa tới đã muốn thi triển thần thông về phía Sở Cuồng Nhân, nhưng mà mọi thứ lại bị phù văn màu vàng kim kia ngăn cản xuống.
Tiêu Thừa Phong nghi ngờ không thôi nói: "Chẳng lẽ hắn là chuẩn bị dung hợp với bộ thi hài kiếp trước này?"
"Bất kể như thế nào, nhất định phải ngăn cản hắn!"
Tư Đồ Thấm nghiêm túc mở miệng, dự cảm không tốt trong nội tâm của nàng càng ngày càng mãnh liệt.
Lúc mọi người ở đây còn chưa biết làm sao, Sở Cuồng Nhân chậm rãi há miệng ra, sau đó chỉ thấy những phù văn màu vàng kia đứng xếp hàng bay vào trong miệng của hắn, sau đó bộ hài cốt này cũng biến thành bột phấn màu vàng kim bay vào trong miệng của hắn.
Hắn thế mà lập tức nuốt bộ hài cốt kiếp trước!
"Ầm!"
Một cỗ uy áp cường đại hơn mấy lần so với trước đó bộc phát trên người Sở Cuồng Nhân, thiên địa dị tượng đã khiến bầu trời điên đảo, toàn bộ bầu trời thế mà lập tức biến thành màu đỏ như máu!
Sở Cuồng Nhân vào lúc này không thể nghi ngờ là cực kỳ đáng sợ để bầu trời cũng phải đổi màu, không thể nghi ngờ đây là tương đương với sự xuất hiện của Chí Tà chi thần.
Đám người Tửu Đồ chạy tới sau đó đều là trợn mắt há hốc mồm mà nhìn vào cảnh tượng này, bọn họ khẽ há miệng, hai tay không tự chủ được nắm lại, căng thẳng tới cực điểm, lực lượng trên người Sở Cuồng Nhân để bọn họ không cách nào sinh ra ý định ngăn cản.
Sở Cuồng Nhân trước đó đã vô địch, vào lúc này, thực lực càng tăng vọt, này thì còn cản thế nào?
Bầu trời toàn bộ Nguyên giới đều đã biến thành màu đỏ như máu, xem như bầu trời ở Cấm Khu Thượng Cổ cũng biến thành màu đỏ như máu, một cỗ cảm giác kinh khủng không hiểu mà quỷ dị tràn ngập trong thiên địa, không cần biết là tu sĩ nhỏ yếu hay là dân chúng bình thường đều sinh ra cảm giác nguy cơ tận thế xuất hiện.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đang đánh cờ với Đát Kỷ và Hỏa Phượng không thể không thả quân cờ trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bầu trời đỏ như máu như là một con thú khổng lồ đang giương nanh múa vuốt trôi nổi trên đầu, thật sự là để cho người ta khó mà yên tâm.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng đưa mắt nhìn nhau, cũng đứng dậy, đôi mắt đẹp nhìn về phía một cái phương hướng, giống như có thể xuyên thấu khoảng cách vô tận nhìn thấy chỗ Sở Cuồng Nhân.
Lý Niệm Phàm không thể không cau mày nói: "Chuyện gì xảy ra, tại sao cả bầu trời đều biến thành như vậy?"
"Công tử, có một cỗ khí thế rất đáng sợ đang quật khởi, thiên địa chính là bởi vậy mà đổi màu, đây là đại kiếp của toàn bộ thế giới tu tiên." Đát Kỷ mở miệng nói, trong giọng nói lộ ra vẻ lo lắng.
"Đại kiếp của toàn bộ thế giới tu tiên?" Tâm trí Lý Niệm Phàm không thể không nhảy một cái.
Đoạn thời gian trước hắn cũng cảm thấy thế giới này có hơi không yên ổn, bầu trời tối tăm mờ mịt, mang tới cho người ta một loại cảm giác ngột ngạt.
Lại thêm sau đó đám người Niếp Niếp, Tần Mạn Vân tất cả đều rời khỏi Tứ Hợp viện, tuy rằng ngoài miệng tỏ vẻ dễ dàng nói là ra ngoài hàng yêu trừ ma, nhưng Lý Niệm Phàm nhảy cảm phát giác được chuyện không đơn giản, bởi vì chuyện hàng yêu trừ ma hoàn toàn có thể giao cho Thiên Cung đi làm, đám người Niếp Niếp đều rời khỏi Tứ Hợp viện chỉ có thể nói rõ chuyện đã rất lớn, ngay cả Thiên Cung cũng không áp chế nổi, cần bọn họ ra khỏi Tứ Hợp viện giúp một tay.
Mà vào lúc này, cả bầu trời đều biến thành màu đỏ như máu, mức độ nghiêm trọng tự nhiên không cần nói cũng biết.