Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1375: CHƯƠNG 1375: QUYẾT TỬ ĐÁNH MỘT TRẬN

Lý Niệm Phàm nhìn vào bầu trời kia, sau đó nhìn về phía Đát Kỷ và Hỏa Phượng nghiêm nghị nói: "Các ngươi nói thật cho ta biết, đám người Niếp Niếp có thể ngăn cản đại kiếp thế giới tu tiên không?"

Hỏa Phượng lắc đầu, thở dài nói ra: "Không ngăn nổi ..."

Đát Kỷ do dự một lát, vẫn là mở miệng nói ra: "Công tử, lần này ta và Hỏa Phượng muội muội cũng phải xuất thủ."

"Vậy thì còn chờ gì nữa, các ngươi nhanh đi đi."

Lý Niệm Phàm lập tức mở miệng, không nói đám người Thiên Cung kia giao hảo với hắn, không cần biết là Niếp Niếp hay là Long Nhi, Lý Niệm Phàm đều coi các nàng là muội muội tới đối đãi, tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn bản thân các nàng ở trong nguy hiểm.

Hỏa Phượng nhịn không được nói: "Thế nhưng là công tử, chúng ta đi, an toàn của ngươi ..."

"Chuyện này cũng không cần để ý tới, ta lại không ở bên trong chiến trường, có thể gặp phải nguy hiểm gì, các ngươi đi nhanh đi."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, nói lời thúc giục.

Khỏi cần phải nói, nếu như mọi người ở Thiên Cung thật xong đời, đại kiếp giáng xuống, vậy xem như có Hỏa Phượng và Đát Kỷ ở bên cạnh, Lý Niệm Phàm cũng cảm thấy không thể chỉ lo cho bản thân mình, còn không bằng vào lúc này ra một phần lực, nói không chừng có thể vượt qua đại kiếp.

"Cái này. . ."

Hỏa Phượng và Đát Kỷ nhìn nhau, nội tâm đều là cười khổ.

Tuy rằng nơi này không phải chiến trường, nhưng kỳ thật chỗ quan trọng nhất của chiến trường a, tình cảnh của ngài mới là nguy hiểm nhất, tuyệt đối không thể xảy ra một chút ngoài ý muốn.

Tuy nhiên Lý Niệm Phàm đã nói như vậy rồi thì các nàng cũng chỉ có thể nói: "Công tử, chúng ta đi, xin ngài nhất định phải chiếu cố tốt cho chính mình."

"Yên tâm đi, ta biết rồi."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, mắt thấy Đát Kỷ và Hỏa Phượng chuẩn bị rời đi, trong lòng hắn khẽ động, kìm lòng không được mở miệng nói: "Chờ một chút."

Hắn phức tạp nhìn vào Đát Kỷ và Hỏa Phượng, đột nhiên hiện ra vẻ không nỡ và vô cùng lo lắng.

Lần từ biệt này, không biết sau này sẽ như thế nào.

Nếu là đại kiếp thế giới tu tiên, vậy mức độ kinh khủng tự nhiên vượt quá sức tưởng tượng, an toàn của Đát Kỷ và Hỏa Phượng lại nên như thế nào? Vừa nghĩ tới điểm này, trong lòng Lý Niệm Phàm thậm chí có chút sợ hãi.

Hay là để cho Đát Kỷ và Hỏa Phượng mang theo chính mình trốn đi, nói không chừng có thể giữ được một cái mạng, cuối cùng không đến mức toàn bộ thế giới đều bị chôn vùi đi.

Đột nhiên, trong đầu của hắn hiện lên một cái ý nghĩ như vậy, tuy nhiên chẳng mấy chốc hắn đã lắc đầu loại bỏ cái suy nghĩ này đi.

Lý Niệm Phàm khẽ nói: "Các ngươi nhất định phải cẩn thận!"

"Ừm, công tử ngươi cũng phải bảo trọng."

Đát Kỷ và Hỏa Phượng liếc nhìn Lý Niệm Phàm, hai người cùng nhau quay người bay về phía không trung.

Lý Niệm Phàm đứng ở trong viện, một mực nhìn lấy thân ảnh các nàng biến mất mà bất động thật lâu.

Không biết qua bao lâu, Tiểu Bạch mới ôm một vò rượu đi tới, "Chủ nhân, uống chút rượu đi."

"Không cần."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, tùy tiện tìm một nơi ngồi xuống, xuất thần tới sững sờ.

Cổ nhân thường nói mượn rượu giải sầu, nhưng thực sự tới lúc này rồi, Lý Niệm Phàm ngược lại là không muốn uống rượu, hắn không muốn mượn rượu để trốn tránh hiện thực, uống rượu tâm trạng cũng không nhấc lên nổi.

Lý Niệm Phàm nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Bạch, ngươi nói xem lần đại kiếp nạn này có thể được trấn áp không?"

Trong mắt Tiểu Bạch lóe lên ánh sáng, nói một cách máy móc: "Chắc chắn được."

...

Họa Loạn Hỏa sơn.

Không gian đã vặn vẹo tới không ra hình thù gì, thiên địa đã không chịu nổi lực lượng của Sở Cuồng Nhân, khiến cho thời không mảnh đất này trở nên rối loạn, vết nứt không gian xuất hiện vô số, chỉ uy áp tràn ra thôi đã khiến cho tất cả tu sĩ không kìm nổi mà phải lùi lại, tinh thần suy sụp.

"Sao ... sao có thể mạnh tới như vậy?!"

"Đây là Chí Cường giả nữa sao? Ở trên Chí Cường giả có phải còn có cảnh giới nữa hay không?"

"Thật là đáng sợ, loại đối thủ này làm sao có thể thắng được?"

"Đại đạo ở nơi nào, chỉ có đại đạo mới có thể trấn áp được loại tồn tại này, chẳng lẽ thời đại thật phải đổi?"

...

Tất cả mọi người hoảng loạn, bọn họ đã không còn dám ra tay với Sở Cuồng Nhân, bởi vì đó căn bản không phải là một cuộc chiến ở vào cùng một cái cấp bậc.

"Ha ha ha, còn có ai, nguyện ý cùng ta bắt tay làm một trận chiến!"

Đột nhiên, một tiếng hét dài vang vọng bầu trời.

Thân thể Dương Tiễn biến thành màu vàng kim, Pháp Tướng Thiên Địa đột ngột mọc lên từ mặt đất, thân thể to lớn thần thánh mà uy nghiêm, đưa tay đánh ra một quyền về phía Sở Cuồng Nhân!

Một quyền này, chỉ có tiến không có lùi.

Cho dù đối mặt với Sở Cuồng Nhân cường đại hơn so với hắn vô số lần, nhưng hắn cũng không có để lại cho mình một đường lui nào!

"Được lắm Dương Tiễn, thế mà đoạt danh tiếng với ta!"

Lại là một tiếng cười điên cuồng, một đạo kiếm khí vạch phá bầu trời, Tiêu Thừa Phong chân giẫm trường kiếm đi thẳng về phía Sở Cuồng Nhân.

"Lấy thân thể của ta hóa thành một kiếm cường đại nhất, ha ha ha, Thiên không sinh Tiêu Thừa Phong ta, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!"

Cả người hắn đều biến thành một thanh trường kiếm, hàn mang vang dội cổ kim, cùng từ bỏ mọi thứ, trảm thẳng Sở Cuồng Nhân.

"Chiến!"

Niếp Niếp khẽ quát một tiếng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng không có một chút ý tứ sợ hãi nào, trong đôi mắt đó ngược lại còn dâng cao chiến ý, Lạc Thần cung gần như muốn bị nàng ta kéo gãy, lại bắt ra một mũi tên về phía Sở Cuồng Nhân.

"Phốc!"

Tư Đồ Thấm thì phun ra một ngụm máu tươi, dòng máu màu đổ trôi nổi trước mặt nàng, theo bút của nàng mà lưu động.

Nàng ta thé mà lấy máu ra làm mực, vẽ về phía Sở Cuồng Nhân!

Mỗi một nét bút đều rất giống như muốn móc sạch khí tực toàn thân nàng ta, vô cùng gian nan, mà sinh cơ của nàng cũng giảm đi nhanh chóng.

Tập trung nhìn vào mới phát hiện, nàng ta lại muốn vẽ Sở Cuồng Nhân, nàng ta muốn lấy họa tới định sinh tử của Sở Cuồng Nhân!

"Khanh khanh khanh!"

Tần Mạn Vân nhắm hai mắt lại, hai tay gẩy đàn một cách điên cuồng.

Mười ngón tay của nàng đều đã bắn ra máu tươi, dây đàn đã được nhuộm đỏ thành máu, nhưng nàng ta thậm chí còn không biết điều đó.

Đại Hắc, Long Nhi, Tiểu hồ ly, Quân Quân đạo nhân ...

Bọn họ đều hướng thẳng về phía Sở Cuồng Nhân.

Bọn họ hiểu rõ thủ đoạn đối phó với Sở Cuồng nhân là vô dụng, cho nên lần này, tất cả bọn họ đều được ăn cả ngã về không, không tiếc thiêu đốt sinh cơ của chính mình, hiến tế pháp lực của mình, phát động thần thông vượt qua cảnh giới của chính mình!

"Giết giết giết!"

Các Thiên binh Thiên tướng khắc phục nỗi sợ hãi tới từ Sở Cuồng Nhân, di theo Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong cũng lao tới, pháp lực hội tụ thành một cỗ lực lượng cường đại.

Phật giáo, Địa phủ ... những thế lực đi theo Lý Niệm phàm chẳng mấy chốc cũng đã đè xuống nỗi sợ hãi, chống đỡ uy áp Sở Cuồng Nhân mà xung kích.

Cỗ chiến ý này của bọn họ lây nhiễm tất cả tu sĩ ở đây, đánh tan áp lực Sở Cuồng Nhân tạo ra, để càng ngày càng có nhiều người lại ra tay một lần nữa.

Công kích của Dương Tiễn, Tiêu Thừa Phong, Niếp Niếp, Tư Đồ Thấm, Tần Mạn Vân, Đại Hắc rơi vào trước người Sở Cuồng Nhân trước nhất.

Đây là một kích mạnh nhất mà bọn họ ngưng tụ hết thảy mà phát động, bọn họ đặt tính mạng của mình làm tiền đặt cược, chỉ có tiến chứ không có lùi, chỉ để liều mạng!

Tiêu Thừa Phong lấy bản thân làm kiếm, Dương Tiễn lấy thân thể hóa pháp tướng, Tư Đồ Thấm lấy máu làm mực, Tần Mạn Vân lấy thần hồn làm âm, này đã không còn là pháp lực thần thông đơn thuần, bởi vậy, xem như Sở Cuồng Nhân có sử dụng Vạn Pháp Giai Không thì cũng không cách để công kích của bọn họ biến mất.

Tới gần, càng ngày càng gần!

Bọn họ ngưng mắt nhìn vào Sở Cuồng Nhân, cắn chặt hàm răng, liều chết đánh cược một lần!

Khi công kích của bọn họ sắp cùng nhau rơi vào trên người Sở Cuồng Nhân, đột nhiên, một cái bóng mờ màu đen rất lớn ầm ầm nổi lên quanh người Sở Cuồng Nhân.

"Đại Đạo Pháp Tướng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!