"Soạt!"
Trên người Sở Cuồng Nhân, một đám khí đen bốc lên, hóa thành một người khổng lồ màu đen.
Công kích đám người Dương Tiễn đều rơi vào trên khí đen, lại cảm nhận được một cỗ lực phản chấn cực mạnh truyền tới, không chỉ triệt tiêu công kích của bọn họ, càng là hóa thành một cỗ khí hủy diệt, chấn động bọn họ bay rớt ra ngoài.
"Phốc!"
Đám người Dương Tiễn tất cả đều phun ra một ngụm máu tươi, để lại một chuỗi máu tươi dài trong không trung, cái giá phải trả cho việc liều mình thi triển thần thông, chính là rơi vào phản phệ trí mạng, ngay cả ấn ký sinh mệnh cũng đã ảm đạm tới cực điểm.
Bọn họ nhìn vào người khổng lồ đột nhiên hiện ra kia, trong đôi mắt toát ra thần sắc tuyệt vọng.
Đại Đạo Pháp Tướng.
Điều này không nghi ngờ chút nào là pháp tướng mạnh nhất, lấy đạo đạo làm tên, xem như đại đạo cũng không thể loại bỏ, đây là tồn tại phải cường đại hơn vô số lần so với Pháp Tướng Thiên Địa của Dương Tiễn, để Sở Cuồng Nhân đã rất ngang hàng với đại đạo.
Thần thông đi theo sau thần thông của đám người Dương Tiễn cũng tận số khi rơi vào trên thân Đại Đạo Pháp Tướng, đó chẳng qua giống như một tia lửa nhỏ bắn vào trên thép, ngay cả một chút bọt nước cũng không làm ra nổi, trực tiếp tiêu tán.
"Đó là cái gì? Thần Ma sao?"
"Tại sao hắn có thể ngưng tụ ra pháp tướng đáng sợ tới như vậy, không thắng được, chúng ta căn bản không thắng nổi."
"Đại Đạo Pháp Tướng ... trên đời này thế mà thật sự có người có thể ngưng tụ ra Đại Đạo Pháp Tướng, chẳng lẽ hắn chính là đại đạo đời mới sao?"
"Cuối cùng là lực lượng ở cấp độ nào?"
...
Tất cả tu sĩ đều tuyệt vọng, bọn họ cảm thấy bản thân mình trở thành con kiến hôi, một tia dũng khí cuối cùng cũng lập tức tán loạn.
Sở Cuồng Nhân không nói nhảm với mọi người, Đại Đạo Pháp Tướng đen nhánh giống như Thần Ma thiên địa, chậm rãi giơ tay lên sau đó vỗ về phía đông đảo tu sĩ.
"Ầm!"
Chỉ là thuận tay, một vùng không gian đã biến thành hố đen, tất cả tu sĩ nơi đó tất cả đều bị chôn vùi, không để lại bất kỳ một chút dấu vết nào.
"Chạy, chạy a!"
"Vô địch! Kinh khủng!"
Tất cả những người còn sống đều bị dọa tới sợ vỡ mật, thi triển mọi thủ đoạn trên người để chạy trốn.
Tuy nhiên, Đại Đạo Pháp Tướng lại giơ một bàn tay khác lên, trên bàn tay này huyễn hóa ra một thanh đại kiếm màu đen, đột nhiên trảm một cái về phía trước.
Lại là một mảng lớn không gian bị chém đứt, toàn bộ thế giới này ở trong tay nó giống như đồ chơi, có thể hủy diệt bất cứ lúc nào, phương hướng thanh kiếm khổng lồ chém xuống, mấy vạn tên tu sĩ ngay cả kêu thảm cũng còn chưa kịp phát ra đã tiêu tán không còn.
Sở Cuồng Nhân lấy sức một mình nghiền ép tu sĩ toàn bộ Nguyên giới, ở trước mặt hắn, số người chẳng qua chỉ là trò cười, cho dù Nguyên giới lại lật mấy lần cũng không đủ để cho một mình hắn giết.
"Thật ... thật mạnh!"
Tiêu Thừa Phong trợn to mắt nhìn vào Đại Đạo Pháp Tướng, không cam lòng mở miêng.
Hắn không thể không thừa nhận sự cường đại của Sở Cuồng Nhân, xem như Chí Cường giả ở trước mặt Sở Cuồng Nhân cũng giống như con kiến hôi.
Lần này, Đại Đạo Pháp Tướng lại giơ bàn tay lên một lần nữa, nó giống như một con quái vật, hủy diệt tùy ý, cao cao tại thượng, tiêu diệt những con kiến hôi ở xung quanh.
Một quyền đáng sợ đấm ra, phương hướng chính là chỗ của Tiêu Thừa Phong.
"Phải chết rồi sao?"
Tiêu Thừa Phong ngã trên mặt đất, ngay cả đứng cũng đứng không dậy nổi, trơ mắt nhìn vào một quyền hủy thiên diệt địa giáng lâm, nhưng cũng không sợ hãi chút nào, một mặt thản nhiên.
"Có ngươi cái tên Bức vương này chết cùng với ta, trên đường đi sẽ không cảm thấy cô đơn, ha ha ha."
Ở bên cạnh hắn, Dương Tiễn cũng tương tự ở dưới sự bao phủ của một quyền này, hắn cũng nằm trên mặt đát, bình tĩnh và chờ đợi tử vong.
Không gian nứt toác một cách nhanh chóng, nơi Đại Đạo Pháp Tướng bao phủ tất cả đều hóa thành hư vô.
"Tạch tạch tạch!"
Đột nhiên, từng lớp từng lớp băng hiện lên ở đằng trước một quyền kia, nhiệt độ trong không khí lập tức giảm xuống tới điểm đóng băng.
"Ông!"
Lớp băng cũng không nặng nề lại đỡ được một quyền kia của Đại Đạo Pháp Tướng, đồng thời lớp băng lan tràn ra, thế mà đắp lên một lớp sương trắng trên cánh tay của Đại Đạo Pháp Tướng!
"Cái này ... đây là, chặn lại rồi?!"
"Mẹ của ta ơi, còn sống, ta thế mà còn sống!"
"Là ai có thể ngăn cản được một kích của Đại Đạo Pháp Tướng, chẳng lẽ lại là đại đạo ra tay?"
"Vừa rồi thiếu chút nữa thì chết, làm ta sợ muốn chết."
"Lần ướt đũng quần này là lần ướt đũng quần đáng nhớ nhất cuộc đời ta.
...
Đông đảo tu sĩ được cứu sợ hãi không thôi, kích động tới nói năng lộn xộn, một phần lớn bộ phận không thể kiềm nén được cảm xúc trực tiếp đi tiểu.
"Là Đát Kỷ tiên tử, chắc chắn là Đát Kỷ tiên tử."
"Là các nàng tới, vậy chúng ta cũng không phải là không có phần thắng."
Đám người Thiên Cung đối với băng sương này là không thể quen thuộc hơn nữa, thi nhau mặt lộ vẻ vui mừng.
"Đát Kỷ tiên tử tới cứu chúng ta, ta chưa cần chết." Dương Tiễn thở phào nhẹ nhõm, may mắn không thôi.
"Ô ô ô, ta biết ba, ta biết cao nhân sẽ không nỡ để cho ta chết."
Vẻ mặt khẳng khái chịu chết vừa rồi của Tiêu Thừa Phong lập tức không còn, thế mà lập tức khóc lên.
Trong hư không xa xa, hai đạo thân ảnh uyển chuyển một trắng một đỏ chậm rãi đi tới, theo các nàng đi tới, uy thế ngập trời kia của Sở Cuồng Nhân thế mà bị ép xuống, ở quanh thân các nàng, một cỗ khí tức làm thiên địa rung động vờn quanh, cũng không yếu hơn Sở Cuồng Nhân.
Long Nhi cao hứng hét lên: "Quá tốt rồi, Đát Kỷ tỷ tỷ và Hỏa Phượng tỷ tỷ tới rồi!"
"Tỷ tỷ, cái tên xấu xa kia bắt nạt ta, đánh cho ta đau quá." Tiểu hồ ly cười vui vẻ đi ra, chỉ vào Sở Cuồng Nhân mà cáo trạng.
Các tu sĩ khác nhìn vào Đát Kỷ và Hỏa Phượng, lập tức vui mừng lại kính nể, không nghĩ tới trên thế giới này còn có người có thể chống đỡ Sở Cuồng Nhân.
"Khí tức trên người các ngươi là của 'Đại Đạo', ha ha, quả đúng như sự dự liệu của ta, một thế này 'Hắn' ngay cả hiện thân cũng không làm được."
Sở Cuồng Nhân cẩn thận nhìn chằm chằm Đát Kỷ và Hỏa Phượng, cười lạnh thành tiếng, trong lời nói cũng không có kinh hoảng chút nào, ngược lại mang theo ngạo khí chưởng khống mọi thứ.
Ở kiếp trước của hắn có thể làm cho đại đạo phải tự cắt mình, sống lại đời thứ hai cùng với Đại Đạo, ở kiếp này đại đạo xem như sáng tạo người hộ đạo có cường đại tới đâu thì cũng có ích lợi gì?
"Đến, hãy để cho ta xem một chút sự chuẩn bị của đại đạo ở vào kiếp này đấu với ta như thế nào."
Sở Cuồng Nhân âm trầm nói, đứng lẳng lặng tại chỗ chờ đợi Đát Kỷ và Hỏa Phượng.
Đồng thời, hai tay của hắn hợp lại, làm cho Đại Đạo Pháp Tướng đen nhanh kia lại tăng vọt lần nữa, thân thể trở nên càng ngưng thực hơn, theo đó độ cao tăng lên rất nhiều, ngang hàng với thiên, pháp tướng biến thành một tên Thần Ma mặc áo giáp, trong hai con ngươi thiêu đốt lên hỏa diễm màu đen, cực kỳ áp bách ngay cả thiên địa cũng giống như muốn bị đè sấp.
"Hắn vừa rồi thế mà còn chưa dốc hết toàn lực ..."
Sắc mặt đám người Tư Đồ Thấm thay đổi lớn, sau đó trong mắt lóe lên vẻ đắng chát, tràn đầy cảm giác thất bại.
Tuy nhiên sau đó bọn họ nghĩ không ra, Sở Cuồng Nhân thế nhưng là nhân vật có thể giao đấu với đại đạo, cường đại như vậy mới là bình thường, cũng không biết Đát Kỷ và Hỏa Phượng có thể chống đỡ được hay không.
Mọi người chật vật đứng người lên, nhanh chóng khôi phục thương thế muốn kề vai chiến đấu với Đát Kỷ và Hỏa Phượng.
Tuy nhiên lại nghe Đát Kỷ mở miệng nói: "Chiến đấu tiếp theo không phải các ngươi có thể tham dự vào, nơi này giao cho chúng ta, các ngươi nhanh chóng trở về thủ hộ đi."
Trở về thủ hộ?
Nội tâm đám người Tư Đồ Thấm lập tức khẽ động, lập tức âm thầm lui khỏi chiến trường.
Không phải bọn họ sợ chết, mà là biết, theo Đát Kỷ và Hỏa Phượng ra khỏi Tứ Hợp viện, bên người cao nhân thiếu người bảo vệ, bọn họ nhất định phải trở về.